Lâm Phong trêu đùa Tiểu Bạch một hồi.
Liền đem con đại điểu bị nó cắn chết nhổ lông, rửa ráy sạch sẽ xong, đặt trên lửa nướng.
Có sẵn nguyên liệu nấu ăn, không thể lãng phí.
Từ nhỏ đã ở Cô Tồn Phong bắt đủ loại dã thú ăn, Lâm Phong tổng kết ra một cái kinh nghiệm.
Nói chung, bay trên trời đều so với bò dưới đất ngon, bò dưới đất lại ngon hơn so với bơi dưới nước.?
Tiến thêm một bước nữa là viên mãn.!
Cuối cùng vẫn không mất bao nhiêu thời gian.
Thực tế thời gian học Trảm Thiên rút kiếm thuật chỉ tầm nửa tháng."Lâm Phong bái kiến sư thúc!"Đã nói khi chỉ có hai người, không cần khách khí như vậy!
Tiểu nha đầu rất cố chấp.
Lâm Phong hiện giờ bất quá mới hai mươi tuổi, đã có thể chống lại Thiên Đảo Hùng không rơi vào thế hạ phong, thậm chí còn chặt đứt một cánh tay của hắn."Sư thúc, không biết ngài lần này đến là định tiếp tục tu luyện Trảm Thiên rút kiếm thuật, hay là có việc khác?
Còn chưa từng được tông môn bất kỳ sự giúp đỡ nào."Tốt rồi, ngoan!
Tiểu Bạch ngẩng đầu lên, mong chờ nhìn Lâm Phong.
Lâm Phong ngự kiếm phi hành, rời dược viên."À!
Vừa rồi hắn cảm thấy có người động đến trận pháp của Cô Tồn Phong." Lâm Phong nhẹ nhàng vỗ vỗ Tiểu Bạch." Lâm Phong trêu nói.
Nàng hận bản thân không có năng lực."Sư thúc!
Trảm Thiên rút kiếm thuật của Lâm Phong là cấp độ tinh thông.
Hai mươi tuổi bát cảnh sơ kỳ?
Cường giả vượt cấp Thập Nhị cảnh, tùy tay có thể hủy diệt.
Một người một thú rất nhanh đã chia nhau ăn sạch đại điểu.
Lâm Phong cũng không muốn ngăn cản.?" Lâm Phong an ủi.
Tu vi tăng nhanh không nói.."
"Thành tựu của ta khó lường, vậy thành tựu của ngươi là cái gì?
Ngay cả Giao Long Tiểu Bạch cũng mê đồ nướng của Lâm Phong."Sư thúc!
Trước mắt có thể đến Cô Tồn Phong chỉ có hai người."
"Được rồi!
Một người khác là Tô Hề Dao.
Đúng rồi!" Lãnh Hàn Sương nhìn chằm chằm Lâm Phong.
Rắc lên một chút đồ nướng gia vị bí mật không thể thiếu.." Lãnh Hàn Sương khoát tay.
Nhân vật thành danh mấy trăm năm."Ngang ~~" Giao Long Tiểu Bạch nhanh chóng gật gật đầu.
Rất nhanh đã đến dưới đại thụ trên đỉnh núi.
Trảm Thiên rút kiếm thuật chính là tuyệt kỹ thành danh của một vị cường giả Thập Nhị cảnh, có thể vượt cấp giết người, có người cả đời đều không học được, tốc độ của người đã rất nhanh rồi, chẳng bao lâu nữa sẽ nhập môn.
Nàng cũng đã quen rồi.
Thiên Đảo Hùng là ai?" Lãnh Hàn Sương hỏi.
Bất kể là tu vi, ngộ kiếm, hay là tu luyện tuyệt kỹ, cũng đều thuận buồm xuôi gió, nước chảy thành sông.
Dù cho có thể cho Lâm Phong thêm một chút thời gian cũng tốt a!
Mà Tô Hề Dao chắc đang ở Triêu Hà Phong cố gắng tu luyện, chỉ có Lãnh Hàn Sương đến là hợp lý nhất.
Chờ hắn bước vào cảnh giới chín, dựa vào Kiếm Vực và Trảm Thiên rút kiếm thuật, ít nhất cũng có thể cùng Vô Cực đạo nhân đánh một trận."Vậy sao ngươi chỉ mới dùng một tháng đã đạt đến cấp tinh thông?"Ách ~~" Lâm Phong không biết nói gì."
Tuyệt kỹ, bí thuật tu luyện chia thành ba cấp bậc nhập môn, tinh thông, viên mãn."Sư thúc, người mới tu luyện bao lâu?"Được rồi, tiểu gia hỏa, nếm chút mùi vị là được rồi, nếu để ngươi ăn no, ta chẳng phải mệt chết sao." Lãnh Hàn Sương đột nhiên hỏi ngược lại một câu."A?
Ngươi thích sao thì làm vậy đi!
Mỗi lần Lâm Phong đều sẽ làm vậy.
Lãnh Hàn Sương cũng không biết tiểu tử này rốt cuộc tu luyện kiểu gì.
Ý là ta còn chưa ăn đủ.
Chỉ một kẻ Thập Cảnh thì có là gì?
Nhỡ ngày nào đó hắn rời đi."Ngang ~~"
Giao Long Tiểu Bạch lập tức phát ra tiếng kêu bất mãn.
Nhưng con đường phía trước ngay cả hắn còn không nắm chắc, mang theo có lẽ càng nguy hiểm hơn."
Trường kiếm ra khỏi vỏ.
Trước đó nàng mới vừa đưa lệnh bài thông hành cho Lâm Phong, sao lại trùng hợp như vậy?"Ta nói, ta có phải rất ngốc không?
Sau này nàng hỏi qua." Lãnh Hàn Sương tự nói..
Có một loại bướng bỉnh.!
Hắn biết rõ sức ăn của Giao Long Tiểu Bạch.
Dù sao về sau hắn gặp, có thể đều là những người đánh cờ vượt cấp Thập Nhị cảnh.
Tô Hề Dao cũng phải có thực lực tự vệ mới được."
"Nếu ta không ngốc, sao lại tu luyện Trảm Thiên rút kiếm thuật lâu như vậy, mà vẫn chưa nhập môn?
Chỉ chốc lát sau, đại điểu đã nướng xèo xèo bốc dầu, mùi thơm nức mũi..
Sao lại phải so với ai chứ?
Cái.
Lần này Lâm Phong nghe rõ rồi.
Ở những nơi như Ly Châu này.
Từ khi biết Vô Cực đạo nhân có thể đột phá đệ thập cảnh, cao tầng trong tông môn dồn dập mở họp thương nghị đối sách."Lâm Phong, ngươi nói ta có phải rất ngốc không?" Lâm Phong bị hỏi ngớ người.
Hắn biết mình không thể nào bảo hộ Tô Hề Dao cả đời.
Hắn có thể nói thật ra bản thân còn chưa dùng đến một tháng sao?
Nếu không thì càng làm Lãnh Hàn Sương mất lòng tin.
Lãnh Hàn Sương càng nghĩ càng cảm thấy mình là phế vật." Lâm Phong hỏi.
Đặc biệt là từ sau khi trở về từ Cửu U bí cảnh. cái gì?
Nếu mình có tốc độ tu luyện của Lâm Phong, bây giờ còn cần e ngại Vô Cực đạo nhân sao?
Một người là Lãnh Hàn Sương.
Có vẻ cũng đang tự an ủi mình.
Kết quả vẫn là không còn cách nào khác.
Hắn nghi ngờ có phải lỗ tai mình có vấn đề không.
Lâm Phong có thể chém một tay của Thiên Đảo Hùng, tuy có Trảm Thiên rút kiếm thuật cấp độ tinh thông, nhưng bản thân tu vi của hắn cũng chỉ là bát cảnh sơ kỳ."Sư thúc!
Mấy ngày gần đây, Lãnh Hàn Sương cảm thấy vô cùng tuyệt vọng." Lâm Phong cười khổ.
Khi mộ kiếm xuất hiện dị tượng, cao tầng Thần Tiêu Kiếm Tông đến xem xét, Lãnh Hàn Sương đã biết đó là Lâm Phong làm ra."Sư thúc!
Mùi vị đó khỏi phải nói quá tuyệt.
Ngay cả ngộ kiếm và tu luyện tuyệt kỹ cũng nhanh đến mức không hợp lẽ thường.
Chắc chắn là không thể nói.
Là Đại trưởng lão của Vô Cực Ma Tông.
Chỉ cần Vô Cực đạo nhân thực sự đột phá đệ thập cảnh, điều duy nhất Thần Tiêu Kiếm Tông có thể làm là sớm đưa những đệ tử có tiềm năng ra ngoài ẩn náu, vì tông môn lưu lại một chút Hỏa Chủng, để tương lai có cơ hội phục hưng Thần Tiêu Kiếm Tông huy hoàng.
Đối với việc tu luyện mà nói, là chuyện tốt.
Lãnh Hàn Sương! sao người lại nghĩ vậy?
Còn chuyện mang theo bên mình." Lãnh Hàn Sương nghiêm túc lặp lại một lần.
Ngay cả hắn cũng không rõ vì sao tu luyện lại nhanh đến vậy." Lãnh Hàn Sương nhíu mày.
Tiến vào mộ kiếm ba ngày đã thành công đột phá.
Lãnh Hàn Sương cũng không biết hôm nay mình làm sao.
Chỉ lúc ngộ kiếm đột phá Kiếm Vực là hơi gặp một chút bình cảnh.
Lâm Phong cũng đã nghĩ qua." Lâm Phong vẫn cứ theo quy củ thi lễ.
Lúc nào cũng có thể đột phá nhập cảnh chín.
Vãn bối nên có lễ nghi vẫn là phải có, nếu không há chẳng phải chứng tỏ sư tôn ta dạy bảo không tốt sao.
Để nó ăn thả cửa, chắc không bao lâu là có thể ăn sạch sành sanh phi cầm tẩu thú trên Cô Tồn Phong.
Quả nhiên Lâm Phong đã đột phá đến cảnh giới ngộ kiếm thứ ba – Kiếm Vực.
Tu vi ở đỉnh cao bát cảnh.
Nguyện vọng lớn nhất là sau này có đủ thực lực bảo vệ phụ thân và sư huynh.
Thật ra người đã là thiên tài trong thiên tài rồi, chưa đến trăm tuổi mà đã có được thực lực hiện tại, tương lai thành tựu khó mà lường được.
Quả nhiên, không lâu sau, một bóng dáng quen thuộc đập vào mắt.
Được rồi!
Sao ta có thể so với tiểu tử ngươi được, yêu nghiệt như ngươi, trong lịch sử Ly Châu cũng chưa từng xuất hiện, vốn đã không thuộc về phạm vi người bình thường rồi, ta muốn so cũng là so với người bình thường thôi, không thể so với ngươi được, càng so càng cảm thấy mình là đồ bỏ đi."Hưu!
Nếu như mình có thiên phú của Lâm Phong.
Sao.
Sau này có thời gian ta sẽ nướng cho ngươi nhiều hơn, bây giờ ta có việc, phải bảo vệ tốt dược viên!
Chúng ta có thể đổi chủ đề được không?
Nên mới có câu hỏi vừa nãy.
Nàng thà không biết bí mật của Lâm Phong.
Biết càng nhiều, bị đả kích càng lớn...
