Trùng sinh đã được ba tháng, Tô Niệm ban đêm lúc ngủ đã không còn thấy ác mộng.
Đến khi Tô Niệm tỉnh giấc, ánh sáng bên ngoài đã rạng rõ, xuyên qua khe hở của tấm màn cửa mà lọt vào.
Người phụ nữ trung niên dụi dụi mắt, mở điện thoại ra nhìn thoáng qua.
Mới sáng sớm 04:30!
Không chỉ thời tiết ngày càng nóng, ngay cả trời sáng cũng vô cùng sớm.
Cũng may mặt trời còn chưa lên, sáng sớm vẫn còn chút gió mát.
Tô Niệm tắt điều hòa, mở cửa sổ ra để không khí bên ngoài thổi vào.
Tô Niệm ban ngày không định đi ra ngoài, chỉ có thể làm như vậy để cảm nhận nhiệt độ bên ngoài, giúp bản thân mau chóng thích ứng.
Sau khi rửa mặt, Tô Niệm đi vào bếp bắt đầu chuẩn bị bữa sáng.
Lấy ra nồi nấu cháo lớn, cho đậu xanh đã ngâm vào, thêm một chút đường phèn, mở bếp để cháo từ từ nấu.
Tô Niệm lại lấy bột mì từ không gian ra, bắt đầu nhào bột.
Hôm nay Tô Niệm định làm bánh rán hành.
Mỗi khi làm xong một tấm bánh rán hành, Tô Niệm liền trực tiếp thu vào không gian.
Bằng cách này, bánh rán hành sẽ giữ được hương vị vừa mới ra lò.
Thời gian trong không gian là đứng im, mùi cũng sẽ không khuếch tán, không cần lo lắng các loại thức ăn sẽ bị lẫn mùi với nhau.
Tô Niệm đã hòa không ít bột, làm một mạch hơn một trăm tấm bánh.
Cũng bởi nàng từ nhỏ luyện võ, khí lực lớn hơn người thường rất nhiều, nếu không chỉ riêng việc nhào bột, cán bánh cũng đủ làm cánh tay nàng mệt lử.
Mặc dù đang nấu cơm, nhưng Tô Niệm nghĩ, đây cũng là một cách rèn luyện thể lực gián tiếp chăng!
Nấu xong canh đậu xanh, Tô Niệm cũng không lập tức thu vào, mà để đó phơi cho nguội bớt, sau đó cho vào tủ lạnh.
Ủ lạnh thêm vài giờ, sẽ thành đậu xanh xay đá.
Sau đó lại dùng hộp cơm dùng một lần đóng vào, rồi thu vào không gian.
Mùa hè nóng bức, ăn một bát đậu xanh xay đá mát lạnh như vậy, cả người đều từ trong ra ngoài cảm thấy sảng khoái.
Tô Niệm vẫn luôn bận rộn với việc của mình, không xem tin tức trên mạng.
Đến khi nàng làm xong, tắm rửa sạch sẽ, đã là hai giờ chiều.
Tô Niệm ôm nửa quả dưa hấu ướp lạnh đi vào phòng khách, đặt dưa hấu lên bàn nhỏ, còn bản thân nàng ngồi xếp bằng trên thảm.
Dưa hấu ướp lạnh mát lạnh ngọt lịm, miếng đầu tiên đã xuyên thấu tim, an ủi sự mệt mỏi trong lòng Tô Niệm vì bận rộn cả buổi sáng.
Ăn liền vài miếng dưa hấu, lúc này Tô Niệm mới mở điện thoại.
Dự báo thời tiết nói, hôm nay nhiệt độ cao nhất lên đến 55 độ, để tránh bị say nắng, các trường học lớn nhỏ đều đã cho nghỉ.
Những công ty có thể làm việc tại nhà thì đã chuyển sang làm việc tại nhà, những công ty không thể thì chuyển sang làm việc ban đêm, hoặc dứt khoát là cho nghỉ luôn.
Tô Niệm đóng Weibo lại, mở Post Bar.
Trong Post Bar, các lời lẽ liên quan đến tận thế nhiều hơn hôm trước không ít.
Rất nhiều người đều đang kiến nghị mọi người nên trữ thêm thức ăn và nước uống, cũng có những người rộng lòng, chụp hình vật tư đã trữ và đăng lên mạng.
Kiếp trước, Tô Niệm cũng đã thấy những bài đăng như vậy.
Lúc đó Tô Niệm không để tâm, thẳng đến sau này mới nghe nói, có những người khoe khoang vật tư đã bị cướp.
Chuyện này cũng cảnh tỉnh Tô Niệm, khiến nàng hiểu rằng làm người phải giữ sự kín đáo, nhất định phải biết đạo lý tài sản không được để lộ ra ngoài.
Trong nhóm cư xá Wechat, tin nhắn đã sớm lên đến 999+, nhưng vẫn không ngừng có tin nhắn mới nhảy ra.
Tô Niệm nhìn thoáng qua, phần lớn là than phiền về thời tiết quái quỷ, cũng có người nói muốn đi mua thêm vật liệu.
Lại có người đang lo lắng, nhiệt độ cứ cao như vậy, lượng điện tiêu thụ tăng cao, liệu có gây ra mất điện hay không.
Mất điện là điều khẳng định sẽ xảy ra.
Không chỉ mất điện, còn sẽ mất nước.
Tô Niệm nhớ rõ, kiếp trước, vào giữa tháng 9 lại bắt đầu hạn chế điện và nước.
Trong một ngày, chỉ có giữa trưa lúc nóng nhất mới có thể cung cấp điện bốn giờ.
Cung cấp nước thì là vào đêm hôm trước, mỗi lần hai canh giờ.
Mà tình huống này, cũng bởi vì khu cư xá của bọn họ thuộc loại tương đối cao cấp, đường dây điện đều mới được thay đổi.
Một số khu cư xá cũ kỹ, đường dây cháy, máy biến thế nổ, nhiều không kể xiết.
Lại có những nơi do thời tiết quá nóng, đường dây điện bị biến chất mà cháy, gây ra thương vong không nhỏ.
Chỉ là những tin tức này, Tô Niệm cũng không nói ra.
Nàng nói hay không nói cũng chẳng thể thay đổi được gì, vấn đề đường dây điện không phải nàng nói một câu là có thể giải quyết được.
Chỉ hy vọng những người có quyền hạn có thể sớm chú ý đến vấn đề này, và kịp thời đưa ra biện pháp ứng phó.
Sau khi trường học cho nghỉ, người vui nhất không ai khác chính là học sinh.
Mỗi ngày có thể ở nhà ăn uống vui chơi, không một chút áp lực.
Điều duy nhất khiến bọn hắn không vui, chính là ban ngày quá nóng, không thể ra ngoài chơi.
Bởi vì ban ngày không thể ra cửa, mỗi khi trời tối, trong khu cư xá liền trở nên náo nhiệt.
Tiếng cười đùa, tiếng la hét chói tai của hài tử, dù Tô Niệm ở tầng 18, vẫn có thể nghe rõ ràng.
Tô Niệm cũng không cảm thấy phiền chán, ngược lại hy vọng âm thanh như vậy có thể mãi mãi tồn tại.
Bởi vì điều này đại biểu cho tận thế còn chưa tới, cuộc sống của mọi người mặc dù chịu một chút ảnh hưởng, nhưng ít ra trật tự vẫn còn đó.
Nhưng Tô Niệm cũng biết, tình huống này đại khái duy trì không được quá lâu.
Thở dài một hơi thật sâu, Tô Niệm lái xe đi đến thương trường.
Trong thương trường rất nhiều người, dù sao trong thương trường có điều hòa, lại là miễn phí, không tranh thủ thì quá ngu.
Tô Niệm từ từ đẩy xe mua sắm đi, nàng không đi khu lương thực, mà là đi khu đồ ăn vặt, đem các loại đồ ăn vặt, quả hạch, quả khô mà mình thích, tất cả đều chất đầy vào xe mua sắm.
Những vật này không làm no bụng, Tô Niệm mua nhiều một chút, cũng không tính là thu thập quá nhiều tài nguyên sinh tồn của người khác.
Cho đến khi xe mua sắm bị chất đầy, lúc này Tô Niệm mới đẩy xe đi đến quầy thu ngân.
Tủ lạnh được đặt ngay bên cạnh, bên trong chứa đủ loại kem hộp rực rỡ muôn màu, Tô Niệm chọn lấy hai vị mà mình thích, cùng nhau thanh toán.
Lúc Tô Niệm đẩy xe ra ngoài, liền nghe thấy có một bác gái đang nói về nàng: "Mấy cái tiểu cô nương trẻ tuổi này, từng người gầy như que củi, không hảo hảo ăn cơm, cả ngày chỉ biết ăn đồ ăn vặt!
Lâu ngày, thân thể làm sao chịu nổi đây!"
