Chương 53: Nơi giao dịch dưới lòng đất Học sinh kia thở dài, ôm quyền nói: "Có việc xin đi trước, chính mình hãy mở to mắt, chọn lựa nhiệm vụ cho thật kỹ. Nói thật, nếu không phải học sinh nghèo khó, thực sự thiếu thốn tài nguyên tu luyện, ai lại chạy tới Học Phần điện này đụng vận khí đâu."
Hai người đều lắc đầu thở dài, quay người rời đi.
Dương Thanh Huyền đứng trong đại điện, ngẩng đầu nhìn những ngọc bài kia, chúng tựa như hóa thành từng cái miệng rộng huyết bồn, há ra rồi nuốt chửng, không ngừng thôn phệ sinh mệnh của các học viên phía dưới.
Nhiều khi, dù biết núi có hổ, vẫn cứ hướng hổ sơn mà đi.
Đây không phải ngốc, cũng không phải ngu muội, mà là một sự bất đắc dĩ, một trách nhiệm, một quyết tâm.
Cả điện học sinh qua lại, không ai không phải con em nhà nghèo, những nỗi chua xót cùng áp lực đủ loại ấy, lại có ai có thể thấu hiểu.
Dương Thanh Huyền thở dài, tiếp tục ngẩng đầu tìm nhiệm vụ. Hắn không phải quý công tử bướng bỉnh, cũng xuất thân từ một nhân vật vô danh, từng bước một vấn đỉnh thiên hạ. Người khác có thể làm, hắn cũng có thể.
Đột nhiên, một giọng nói mềm mại thoảng vào tai hắn, còn mang theo hương phấn thoang thoảng, "Đồng học, ngươi muốn kiếm học phần sao?"
Dương Thanh Huyền xoay người, nhìn thấy một thiếu nữ mắt hạnh môi đỏ, dung mạo xinh đẹp trang điểm tinh xảo, váy dài ôm lấy dáng người thướt tha, trông tựa như học sinh của học viện.
Chỉ là dưới lớp trang điểm phớt phấn nhẹ nhàng, đã phảng phất chút phong trần, như mèo híp mắt cười nhìn hắn.
Dương Thanh Huyền hai tay ôm trước ngực, nói: "Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo."
Thiếu nữ kia đáng yêu trừng mắt nhìn hắn một chút, vừa bực mình vừa buồn cười nói: "Ngươi có phải bị lời hai kẻ ngu ngốc kia dọa choáng váng rồi không, trở nên nhạy cảm như vậy. Nói cho cùng, vẫn là những người nhận nhiệm vụ này thực lực không đủ, lại vọng tưởng một bước lên trời."
Nàng thong thả nói: "Lấy ví dụ Lý Bình Nhi kia, bất quá là tu vi Linh Vũ trung kỳ, nếu như người nhận nhiệm vụ là những cường giả trên Bảng Tiềm Long, Lý Bình Nhi này dù có mười cái mạng cũng đều chết. Cho nên nói, mấu chốt là, làm người phải lượng sức mà đi, phải tự biết mình."
Dương Thanh Huyền có chút tức giận, lạnh lùng nói: "Xin lỗi, ta cũng là loại người mà ngươi nói là không tự biết mình, lời không hợp ý không hơn nửa câu, xin đừng nên nói chuyện với ta.""Khanh khách." Nữ tử kia nở nụ cười, nói: "Đồng học sao lại nhạy cảm như vậy chứ? Ta tên Ôn Ôn, chúng ta có thể nói chuyện đàng hoàng, ta thấy ngươi dường như rất cần học phần."
Dương Thanh Huyền đối với loại cô gái này không có thiện cảm gì, nhưng nghĩ đến học phần kia, không có bột thì làm sao gột nên hồ, một đồng tiền cũng có thể làm khó anh hùng hảo hán.
Hắn nói: "Ngươi cho ta học phần sao?"
Ôn Ôn buồn cười nhìn hắn, nói: "Ta đâu có học phần cho ngươi? Ta ở đây tìm kiếm đối tượng, cũng là thay người làm việc, kiếm chút học phần đó." Nàng khẽ chớp đôi mắt to, nói: "Nếu có hứng thú, có thể theo ta đến nói chuyện."
Dương Thanh Huyền suy nghĩ một lát, liền theo nàng rời Học Phần điện, đi tới một nơi hẻo lánh của học viện. Thấy Ôn Ôn vẫn tiếp tục đi lên phía trước, Dương Thanh Huyền dừng lại, hai tay ôm ngực nói: "Không đi nữa, có chuyện cứ nói ở đây."
Ôn Ôn quay người lại, cười một tiếng, nói: "Ngươi có từng nghe nói đến nơi giao dịch dưới lòng đất chưa?"
Dương Thanh Huyền nhíu mày, nói: "Chưa từng.""Ngươi thật đúng là thẳng thắn."
Ôn Ôn cười nói: "Cái gọi là nơi giao dịch dưới lòng đất, chính là nơi tiến hành một vài giao dịch không tiện thấy ánh sáng. Ngoài các loại vật phẩm không rõ lai lịch, còn có một chuyện vô cùng thú vị, đó chính là cá cược.""Cá cược?"
Dương Thanh Huyền nghe xong, liền đại khái hiểu "Nơi giao dịch dưới lòng đất" này là chuyện gì xảy ra.
Bất kỳ nơi nào cũng luôn có hai mặt sáng tối, thế lực cũng như vậy. Có lực lượng đại diện cho ánh sáng, thì ắt hẳn có lực lượng tiềm ẩn trong bóng tối.
Đây là lưỡng cực của vạn vật, bởi vì cái gọi là "Cô âm không sinh, độc dương không dài".
Hắn nói: "Tiêu chuẩn cá cược như thế nào? Tính nguy hiểm ra sao, ta lại có thể nhận được bao nhiêu học phần?" Một câu liền nói ra mấy vấn đề then chốt nhất.
Ôn Ôn nói: "Rất đơn giản, chính là cùng người có thực lực tương đương giao đấu một trận. Sau đó ngươi liền có thể nhận được thù lao của mình, bình thường là 50 học phần.""50 học phần cho một trận đấu?"
Dương Thanh Huyền động lòng, nói: "Thực lực của đối thủ thế nào?"
Ôn Ôn nói: "Cái này không nhất định, có mạnh có yếu, phải xem vận khí. Nhưng chắc chắn sẽ không vượt cấp, bởi vì cá cược vượt cấp không tồn tại hồi hộp. Ngươi chỉ là tu vi Khí Vũ cảnh, vậy đối thủ của ngươi cũng nhất định là Khí Vũ cảnh." Nàng lại bổ sung: "Nếu ngươi có thể bước vào Linh Vũ cảnh, thù lao một trận đấu sẽ là 100 học phần."
Dương Thanh Huyền hoàn toàn động lòng, chỉ cần đấu 20 trận, liền có thể kiếm được 1000 học phần. Hơn nữa đối thủ chỉ là Khí Vũ cảnh, đối với hắn căn bản không tồn tại uy hiếp.
Ôn Ôn đáng yêu nháy mắt, hì hì cười nói: "Xem ra ngươi dường như động lòng rồi. Nơi giao dịch dưới lòng đất, không chỉ có thể kiếm học phần, còn có thể nhìn thấy rất nhiều thứ thú vị đó, ví như..."
Nàng mắt nhắm lại, cười tủm tỉm nói: "Ví như... mỹ nhân, nơi đó có rất nhiều cô gái xinh đẹp, chỉ cần ngươi có tiền, có quyền, hoặc là có thực lực, các nàng đều rất cởi mở nha..."
Dương Thanh Huyền cười lạnh, nói: "Thật sao? Vậy ta ngược lại muốn xem xem cởi mở đến mức nào." Dứt lời, liền đưa tay về phía trước ngực Ôn Ôn.
Ôn Ôn hoa dung thất sắc, tại chỗ liền sững sờ.
Nàng thấy Dương Thanh Huyền tuổi còn trẻ, hẳn là loại tiểu nam sinh ngây thơ chưa trải sự đời.
Lại không ngờ hắn lại gan lớn như vậy, cử chỉ này cùng khuôn mặt non nớt kia hoàn toàn không nhất quán!
Nàng lập tức bị kinh sợ, "A" hét lên một tiếng, một chưởng đánh tới, "Ba" một tiếng đẩy tay Dương Thanh Huyền ra, đồng thời liền lùi lại mấy bước.
Ngực nàng sóng cả chập trùng, hiển nhiên là chấn kinh không nhỏ.
Dương Thanh Huyền cười hắc một tiếng, nói: "A, tỷ tỷ không phải nói rất cởi mở sao? Chẳng lẽ là gạt ta."
Ôn Ôn xấu hổ giận dữ trừng mắt nhìn hắn một cái, vốn cho rằng con chim non này chưa trải sự đời, mình có thể ăn hiếp hắn dễ dàng, lại không ngờ hắn lại không kiêng nể như vậy, dường như muốn ngược lại ăn thịt mình.
Nàng giận dữ nói: "Hừ, có cởi mở hay không, phải xem ngươi là ai, phải xem ngươi có bao nhiêu bản lĩnh. Muốn tỷ tỷ cởi mở, thì không biết ngươi có bản lĩnh đó hay không!"
Một khối lệnh bài màu vàng óng ném ra, Ôn Ôn quay người rời đi, lạnh lùng nói: "Muốn kiếm học phần, cầm lệnh bài này đến Minh Nguyệt sơn trang ngoài học viện tìm ta, trực tiếp báo tên của ta là được. Nhớ kỹ, ta tên Ôn Ôn."
Đầu nàng hơi nghiêng, lộ ra khuôn mặt tinh xảo, khóe môi có phần lãnh ngạo cong xuống, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm. Lập tức quay người liền đi, biến mất trước mắt Dương Thanh Huyền."Ôn Ôn? Linh Vũ sơ kỳ."
Dương Thanh Huyền mỉm cười, trong con ngươi lướt qua kim mang. Hắn cũng chẳng biết tại sao, vậy mà có thể nhìn thấu tu vi của cường giả Linh Vũ cảnh.
Ánh mắt thu hồi, rơi trên mu bàn tay, vừa rồi bị Ôn Ôn một chưởng vỗ mở, lại lưu lại dấu đỏ, còn rất đau nhức.
Dương Thanh Huyền lẩm bẩm: "Một tên hầu gái liền có tu vi Linh Vũ cảnh, Minh Nguyệt sơn trang này không hề đơn giản. Biết núi có hổ, vẫn cứ hướng hổ sơn mà đi."
Hắn cười khổ lắc đầu, thu hồi lệnh bài kia, liền hướng ra ngoài học viện mà đi.
