- Ta cũng không biết mình là ai
Tình huống gì
Nữ nhân điên không biết mình là ai
Trần Lạc hỏi lại:
- Nàng là ai
- Ta chỉ là một vết tàn thức, nhưng..
Có lẽ sắp biến mất
Giọng nữ nhân sương khói ngày càng nhỏ:
- Ngươi phải đến Trung Ương học phủ Huyền Hoàng thế giới tìm ta biết không
- Những lời nàng nói toàn là nói với ta
Trần Lạc tràn đầy nghi ngờ về nữ nhân điên
- Chỗ này trừ ngươi ra còn có ai khác sao
Trần Lạc ngẫm nghĩ, lắc đầu, ngoài hắn ra dường như không có ai
- Nếu không có ai thì tất nhiên là ta đang nói chuyện với ngươi
- Nàng biết ta
- Ta không biết ngươi, cũng không biết ngươi là ai, có lẽ trước kia biết nhưng bây giờ ta chỉ là một vết tàn thức, ký ứ đã mất chỉ còn lại chấp niệm
Tàn thức, tên như ý nghĩa, là ý thức khiếm khuyết
Chỉ người có linh hồn cường đại mới tạo ra tàn thức được
- Nàng kêu ta tìm nàng làm cái gì
- Ta cũng không rõ, nếu tàn thức của ta chấp niệm đến vậy thì chắc có lý do gì, ngươi tìm đến ta liền biết
Hỏi nàng cái gì cũng không biết
Trần Lạc ngẫm nghĩ giây lát, nhìn nữ nhân tựa làn khói ngày càng nhạt nhòa, hỏi:
- Ta làm sao tìm được nàng
- Đi Trung Ương học phủ Huyền Hoàng thế giới kiếm ta
- Bây giờ ta đang ở đó, trong Trung Ương học phủ có nhiều người như vậy sao ta biết ai chính là nàng
- Phù văn, trên người của ta có phù văn rực rỡ, hưm..
Có lẽ là vậy..
Phù văn rực rỡ như máu..
A..
Máu tươi..
Phù văn như máu..
Ha ha ha ha ha ha
Giống như máu..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Máu..
- Tìm ta..
Phải nhớ tìm ta
Nhất định phải..
Tìm ta..
Nữ nhân điên biến mất, tan biến như làn khói, thanh âm yếu ớt biến mất
Trần Lạc kêu mấy tiếng nhưng không ai trả lời
Mãi khi khẳng định tàn thức của nữ nhân điên hoàn toàn biến mất, Trần Lạc chìm trong suy tư
Trần Lạc không hiểu nổi nữ nhân điên kêu hắn tìm nàng vì chuyện gì
Trên người có phù văn rực rỡ như máu
Làm sao kiếm
Không elx Trần Lạc lột hết y phục nữ nhân trong Trung Ương học phủ nhìn cơ thể các nàng sao
Trần Lạc rất nghi ngờ có thể nữ nhân điên tìm lầm người
Thứ nhất, nữ nhân điên xuất hiện trong vùng đất hư vọng có lẽ liên quan đến quyển sách hư vọng
Trần Lạc chỉ ngẫu nhiên hình thành quan hệ khế ước với quyển sách hư vọng, trước đó có bao nhiêu người đã ký kết khế ước thì hắn không rõ
Trần Lạc cho rằng nữ nhân điên không phải tìm hắn
Nhưng nữ nhân điên làm sao để lại tàn thức ở đây
Làm sao nàng có mặt trong Trung Ương học phủ
Không hiểu, Trần Lạc thật tình không hiểu gì
Trần Lạc lắc đầu, khi hư vọng chi hỏa lại bốc cháy tinh họa thì hắn lười nghĩ tiếp
Sau này nếu có cơ hội gặp nữ nhân có phù văn rực rỡ trên người Trần Lạc sẽ hỏi thăm, còn không gặp thì đành chịu
Bây giờ linh hồn của Trần Lạc đang nhận hư vọng chi hỏa đốt cháy tịnh hóa
Ý thức còn nhưng cơ thể Trần Lạc hôn mê
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giờ phút này, cơ thể Trần Lạc thoải mái nằm trên một cái giường, xung quanh phòng trang trí đơn giản
Một lão nhân ngồi bên giường, tay cầm cổ tay Trần Lạc điều tra
Lão nhân hỏi:
- Ngươi biết kết quả Thẩm Phán đường đã thẩm phán tiểu tử này chưa
Có một người khác đứng trong phòng, là một tên mập cao to, gã đứng đó như ngọn núi, khiến người thấy áp lực mãnh liệt
Đó là phó viện trưởng Long Xà viện, Vương Đức
Lão nhân ngồi trên giường không ai khác hơn là Ngụy đại tổng quản, người khống chế Trần Lạc trước cửa Long Xà viện
Vương phó viện trưởng vốn ở trong Mật tháp quan sát tình huống của mấy đệ tử đặc biệt, biết tình hình nơi này vội vàng chạy tới
Nguyên nhân Vương Đức tìm đến Ngụy đại tổng quản rất đơn giản, cầu tình cho Trần Lạc
- Đại tổng quan, ta đã điều tra rõ vụ việc
Trần Lạc bắt giữ, đánh chấp pháp viên, xem thường luật lệnh của học phủ là sai
Phán hình phạt nhốt ba tháng trong tầng thứ chín, chịu nghiệp hòa hình, khổ thiền hình là đúng
Nhưng trừ năm trăm điểm, phạt một ngàn sáu trăm vạn linh thạch thì quá nặng
Ta có đi xem, mặc dù truyền tống trận bị tổn hịa nhưng không đến mức hơn một ngàn vạn
Vương Đức thấy Ngụy đại tổng quản im lặng thì cũng im theo
Vương phó viện trưởng vốn không giỏi ăn nói, lần này gã đến cầu tình cho Trần Lạc là bị buộc bất đắc dĩ
Lúc Bát trưởng lão gần đi có gửi gắm Vương phó viện trưởng, nếu Trần Lạc ở trong Trung Ương học phủ xảy ra chuyện gì thì chờ lão về sẽ xử gã
Vương Đức không sợ bất cứ ai trong Trung Ương học phủ nhưng rất sợ Bát trưởng lão
Khi Vương phó viện trưởng biết Trần Lạc xảy ra chuyện liền vội vàng quay về, gã nghĩ với thân phận của mình yêu cầu Thẩm Phán đường xử nhẹ không khó khăn gì, gã không sợ Thẩm Phán điện
Nhưng không ngờ người yêu cầu xử nặng Trần Lạc là Ngụy đại tổng quản, Vương phó viện trưởng buộc phải đến đây xin giùm hắn
- Nặng sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ta thấy không nặng chút nào
Ngụy đại tổng quản nhìn cổ tay Trần Lạc, chậm rãi nói:
- Tiểu tử này nhập học đã bốn, năm tháng, ngươi có biết hắn được bao nhiêu điểm không
- Cái này..
Vương Đức ngần ngừ giây lát, cuối cùng nói:
- Không có điểm
- Hừ
Nhập học bốn, năm tháng mà số điểm bằng không, tiểu tử này thật giỏi
Thời gian dài như vậy ăn uống trong học phủ mà không làm chút cống hiến, quá khốn kiếp
- Từ khi Trần Lạc nhập học đa phần đọc sách trong Tàng Thư tháp
- Tàng Thư tháp thì sao
Tàng Thư tháp không thể kiếm điểm
Dù chỉ là một chút
Tiểu tử này thật giỏi, không có một điểm, lão phu chưa từng thấy đệ tử nào quá quắt hắn
Tiểu tử này thật là, không có điểm mà ở lại Trung Ương học phủ thời gian dài như vậy được
Mấy ngày trước lão phu kêu người điều tra, tiểu tử này quát tắt không bình thường, Trung Ương Thử Luyện tháp không có kỷ lục của hắn thì thôi, Vinh Diệu tháp cũng không, Cống Hiến tháp không có
Chín tháp tu luyện đều không có ghi chép về hắn, nơi hấp thu linh khí như linh Vân Bảo tháp cũng không có hắn
Ta rất lấy làm lạ, không lẽ tiểu tử này không hút một chút linh khí nào sao
Càng nói Ngụy đại tổng quản càng tức giận, lão hừ lạnh một tiếng:
- Hừm, ở Linh Quyết tháp có kỷ lục của hắn, nhưng bà nội nó, tiểu tử này chọn một bộ linh quyết đặc biệt miễn phí
Tốt, hèn gì tiểu tử này cả ngày ở trong Tàng Thư tháp, trong các tháp chỉ có Tàng Thư tháp là không cần điểm
Khóe môi Vương phó viện trưởng co giật, không biết nên trả lời Ngụy đại tổng quản thế nào
- Vương Đức, người khác không biết rõ ngươi nhưng ta thì hiểu
Ngụy đại tổng quản khẽ thở dài:
- Hôm nay ngươi cầu tình cho tiểu tử này chắc là vì Bát trưởng lão đúng không
Vương phó viện trưởng ngây người, nếu đã bị Bát trưởng lão nhìn ra thì gã không giấu giếm nữa
Vương Đức gật đầu
- Tà lão bát uy hiếp ngươi
Vương phó viện trưởng lại gật đầu.