Thiên Vu

Chương 407: Thanh âm bí ẩn (2)




- Một tháng nay ta luôn suy nghĩ khi điểm cống hiến buông xuống Lạc gia nói câu đó
Ngạo Phong nhắm mắt lại nhớ tình hình hôm đó, nói:
- Thiên địa to lớn ta bất khuất, thần linh cường ta không sợ
Mệnh của ta do ta chúa tể, trách nhiệm của ta do ta gánh, thẩm phán của ta tự ta chịu
Là loại tâm tình, hái độ gì mới nói ra được lời nghịch thiên bất đạo như thế
Tần Phấn thản nhiên nói:
- Đó là tâm tình bá đạo vô biên, không gì sánh kịp, là thái độ không kiêng nể gì, cực kỳ ngông cuồng
Vương tử điện hạ đang pha trà nhưng hơi thẫn thờ, nhớ lại tình hình ngày hôm đó
Qua một lúc sau Tần Phấn nói:
- Mệnh của ta không do trời, ta tự kiêu căng ta tự cuồng
Trong phương thế giới này Lạc gia bá đạo, ngông cuồng đã không người nào sánh kịp
Ngạo Phong nói:
- Vĩnh viễn đừng chọc vào hắn, đối địch với hắn, đây là đạo lý ta ngộ được trong một tháng qua
Hai tay vương tử điện hạ loay hoay nhiều chén trà:
- Một người lúc cười là phật, thiên hạ vui, tiêu sái, tùy ý, ngạo thương khung
Lúc giận là ma, thiên hạ khóc, ngông cuồng, bá đạo, nghịch thương thiên
Người như vậy ai dám chọc
Ai trêu vào được
Tần Phấn tiếp tục bảo:
- Hắn cười thì trời trong, thế giới này là thiên đường trần gian
Hắn giận thì trời mây đen, là địa ngục trần gian
Cười thiên đường, giận địa ngục
Cười vui tức giận trong thoáng chốc, thiên đường địa ngục giây lát hiện
Người như vậy ai dám đối địch với hắn
Ai xứng đối đầu
- Một người không để mắt đến các thần, dám nghịch thiên, dù là ngươi hay ta, người khác, thậm chí toàn thế giới với hắn là quá nhỏ bé, nhỏ đến nỗi không tính là khách qua đường
Giọng lạnh nhạt, ngữ điệu phức tạp, Tần Phấn lại đưa qua chén trà đã pha
Ngạo Phong không nhận mà nhìn vương tử điện hạ
Ngạo Phong đầy ẩn ý hỏi:
- Ngươi dám nghịch thiên mà đi không
Hoặc ta nên hỏi ngươi sẽ nghịch thiên sao
Tần Phấn ngẩn người, không ngờ Ngạo Phong đột nhiên hỏi câu đó
Vương tử điện hạ trầm ngâm giây lát sau lắc đầu, nói:
- Không biết
- Ta cũng không biết
Ngạo Phong lắc đầu, bưng trà lên đặt bên môi
Ngạo Phong nói:
- Không phải dám hay không mà là không biết, không hiểu tại sao có cảm giác này
- Ngươi không phải Trần Lạc, ta cũng không phải
Phương thiên địa này, thế giới này sợ là chỉ có một mình Lạc gia
Thời gian thấm thoắt, năm tháng như thoi đưa, nhoáng một cái đã qua ba tháng
Ba tháng nay Trung Ương học phủ vẫn chỉ bàn tán sôi nổi về Trần Lạc, còn có Tiết Thường Uyển, Lạc Anh, Mạc Khinh Sầu, Hoàng Tuyền
Hành động nghi thiên mà đi của Trần Lạc làm toàn thể chấn kinh, oanh động thiên hạ, tên của bốn nữ thần cũng được mọi người biến đến
Một Tiết Thường Uyển khuynh quốc khuynh thành khuynh thiên hạ
Một Lạc Anh yêu diễm quyến rũ rung động thiên hạ
Một Mạc Khinh Sầu lãnh diễm vô song phong thiên hạ
Một Hoàng Tuyền tuấn mỹ tuyệt luân tuyệt thiên hạ
Bốn vị nữ thần, bốn nữ nhân tuyệt sắc, không chỉ có thực lực siêu quần cũng đẹp nhất thiên hạ
Bây giờ Tiết Thường Uyển, Lạc Anh, Mạc Khinh Sầu, Hoàng Tuyền treo một danh hiệu đặc biệt, là tình nhân của Lạc gia
Vì không ai quên được lúc đại thương thiên thẩm phán thanh niên áo lam, Lạc gia bá đạo, ngông cuồng trái ôm phải ấp bốn nữ thần, ở trước mặt mười vạn người hôn từ biệt Lạc Anh, Tiết Thường Uyển, Hoàng Tuyền, Mạc Khinh Sầu
Bốn vị nữ thần bởi vậy nổi tiếng xa gần còn hơn độ nổi tiếng sắc đẹp của bọn họ
Có người nói Trần Lạc hoàn toàn là tên lưu manh, dựa vào thực lực cường đại cường hoón vị nữ thần
Khi đó Tiết Thường Uyển, Lạc Anh, Mạc Khinh Sầu, Hoàng Tuyền sợ thiên uy nên không thể chống cự
Nhiều người đều cho rằng như thế
Nhưng chuyện qua đi, bốn nữ thần không ai đứng ra thanh minh
Rất nhanh chuyện Lạc Anh bênh vực Trần Lạc, Tiết Thường Uyển hẹn hò với hắn trong Thần Cơ tháp bị phơi bày ra
Có người nói Trần Lạc và Mạc Khinh Sầu bí ẩn mất tích lúc cuộc thi đấu nhập học sau đó thi nhau xuất hiện, thời gian hai người biến mất đã làm gì thì không ai biết
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có người nói Trần Lạc, Hoàng Tuyền đã sớm hẹn ước trọn đời
Các loại tin đồn, lá cải càng đồn càng kỳ diệu, càng đồn càng quá mức
Cuối cùng không ai biết có mấy phần thật, mấy phần giả, nhưng mọi người rõ ràng Trần Lạc và bốn nữ thần Tiết Thường Uyển, Lạc Anh, Mạc Khinh Sầu, Hoàng Tuyền có quan hệ mật mờ
Váy đỏ rực rỡ, áo ngực đen, Lạc Anh nằm trên ghế gỗ nhàn nhã lắc lư, trong đầu nhớ lại hình ảnh trong Thất Tinh Tiểu linh giới ba tháng trước
Thanh niên áo lam tiêu sái tùy ý, bá đạo ngông cuồng, kiệt ngạo bất thuần không ngừng hiện lên trong đầu hắn, xua mãi không đi
Bốp
Lạc Anh mở mắt ra, hai tay ấn tay vịn, ghế ngừng lắc
Lạc Anh nhỏ giọng nói:
- Chết tiệt, không lẽ ta thật sự thích Trần phú ông
Ba tháng, đã ba tháng trời, dù là khi Lạc Anh tu luyện hay ngủ trong đầu luôn hiện lên bóng dáng Trần Lạc
- Không thể nào
Ta ghét hắn còn không hết sao có thể thích hắn
A..
Tuyệt đối không có khả năng
Ba tháng nay Lạc Anh rất bực bội, dù tu vi tăng vọt vẫn làm nàng phiền lòng
Thứ nhất là kiềm không được nhớ bóng dáng Trần phú ông, thứ hai là tin đồn tung lung ảnh hưởng cuộc sống bình thường của nàng
Từ khi trở thành tình nhân của Trần Lạc, phụ mẫu, thân bằng hảo hữu cứ chạy đến hỏi han Lạc Anh
Nàng đi bên ngoài sẽ bị người chê trách, chỉ trỏ làm hại Lạc Anh rất khó chịu, nếu không thì nàng đã chẳng ru rú ở trong nhà
- Đúng rồi, tên này làm hỏng bét cuộc sống của ta, nên hận hắn, đúng, hận hắn
Lạc Anh lắc đầu nguầy nguậy muốn vứt bỏ bóng dáng Trần Lạc, nhưng càng muốn xóa bỏ thì càng hiện rõ ràng hơn
Lạc Anh tức giận bứt tóc kêu to
- Chết tiệt, ta thật sự rơi vào sao
Đã sa vào
Lạc Anh không biết
Ban đêm, ánh trăng mông lung
Kim Thủy Vực, Tịch Dương sơn, Tiết Thường Uyển đứng trên đỉnh núi trươv vực sâu
Tiết Thường Uyển thẫn thờ nhìn trời đêm phía xa, khuôn mặt hoàn mỹ không tỳ vết tràn ngập bi thương, mắt thu thủy u buồn
Tiết Thường Uyển về nhà từ hai tháng trước, không phải nàng ngại tin đồn lung tung mà chỉ muốn yên lặng một mình
Sau khi Tiết Thường Uyển trở về đa số thời gian một mình đứng đây, như lúc nhỏ mỗi khi nàng gặp chuyện không vui sẽ đến Tịch Dương sơn
Núi cao gió rất lớn thổi vạt áo Tiết Thường Uyển kêu phần phật, ba ngàn sợi tóc đen bay rối
Trần Lạc đứng yên, mắt nhìn đăm đăm nhưng không quên được người làm nàng đau lòng muốn chết
Tình cờ gặp trong rừng cây nhỏ, không mảnh vải che thân trong Thải Hồng trận tháp, hôn nồng nhiệt trên đỉnh núi, ôm nhau trong rừng rậm Trung Ương học phủ, nắm tay ở Thần Cơ tháp
Các đoạn quá khứ dĩ vãng hiện lên trong đầu Tiết Thường Uyển, muốn quên nhưng không thể quên, không quên được, để lại chỉ có buồn ba,x đau xót
Tiết Thường Uyển si tình, hết lòng hết dạ, cam nguyện trả giá cho Trần Lạc nhưng cuối cùng nàng đổi lại cái gì
Không được gì, chỉ có lừa gạt, đùa giỡn
Rõ ràng Trần Lạc có hai linh nguyên Thái Âm linh nguyên, Đại Nhật linh nguyên nhưng nói dạo là dương tức quá nặng muốn Tiết Thường Uyển âm dương giao hợp với hắn, không phải dối lừa thì là gì?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.