- Có thể chắc chắn là linh hồn của Trần Lạc còn tồn tại nhưng không hiểu sao người ngoài không thăm dò được
Linh hồn của hắn thế nào chỉ Trần Lạc mới biết
Hách Thiên Nhai nhíu chặt mày, gã cũng rất khó hiểu
Hách Thiên Nhai trầm ngâm giây lát, lại nói:
- Hôm nay gọi mọi người đến một là muốn báo cáo tình huống Trần Lạc cho các vị biết
Hai là ta biết mọi người có nhiều tò mò về Trần Lạc, bao gồm ta
Nhưng sau khi Trần Lạc tỉnh lại hy vọng các vị đừng ép hỏi hắn bất cứ chuyện gì
Tuổi Trần Lạc còn nhỏ, liên tục trải qua hai thiên nhiên thẩm phán, đại thương thiên thẩm phán, tâm tính hắn kiêu ngạo, tính cách kiệt ngọa bất thuần
Gặp hai tầng kiếp nạn này e rằng tâm tình Trần Lạc có thay đổi, cảm xúc không ổn định
Các đại nhân vật gật gù đồng ý với Hách Thiên Nhai
Đừng nói Trần Lạc, dù là các đại nhân vật như bọn họ nếu trải qua thiên nhiên thẩm phán, đại thương thiên thẩm phán dẫn đến tu vi tán loạn cũng muốn chết cho rồi
Người bình thường tuyệt đối không chịu nổi, huống chi Trần Lạc là thanh niên chưa đến hai mươi tuổi
- Nếu Trần Lạc tỉnh lại không biết phủ chủ dàn xếp hắn như thế nào
- Đã thông báo Đường tháp chủ trở về, nàng rành thuật phân thân, chờ sau khi nàng về sẽ an ủi tâm linh Trần Lạc, xóa đi bóng ma đại thương thiên thẩm phán mang lại
Trước tiên quan sát Trần Lạc một lúc rồi tính tiếp
- Đường tháp chủ
Đường Bỉnh Nhiêm
Nghe tên Đường tháp chủ, không hiểu sao các đại nhân vật trong điện nghị sự biến sắc mặt, biểu tình rất phức tạp, có kiêng dè, sợ hãi, tức giận
Khóe môi Ngụy đại tổng quản co giật, hỏi:
- Phủ chủ có chắc cần Đường..
Đường Bỉnh Nhiêm trở về
Có chắc khiến nàng trấn an tâm linh cho Trần Lạc
Ta công nhận tinh thần của Đường Bỉnh Nhiêm cường đại như biển, hiểu nhiều bí thuật tinh thần lại biết vô số trận pháp thần kỳ, nhưng cá tính nàng quái lạ, lỡ như..
- Đường tháp chủ tham thiền trong phật tháp năm năm, tính cách đã bình tĩnh nhiều
Hơn nữa nhìn khắp thiên hạ chỉ có tinh thần lực như Đường tháp chủ mới xóa đi bóng ma đại thương thiên thẩm phán để lại được
- Vậy..
Đành vậy
Tuy các đại nhân vật không muốn nhưng phải công nhận Hách Thiên Nhai nói đúng
- Sau khi các vị trở về hãy truyền lời của ta xuống, không cho ai quấy rầy Trần Lạc
Phải mất một lúc nữa Đường tháp chủ mới trở về, Ngụy tổng quản, mấy ngày nay ngươi phụ trách dàn xếp Trần Lạc
Ngụy đại tổng quản gật đầu, nói:
- Vâng, phủ chủ
Ngụy đại tổng quản chợt nghĩ đến điều gì, hỏi:
- Còn lệnh bài tự do..
- Nếu hắn lấy được tất nhiên là thuộc về hắn
Chờ Trần Lạc tỉnh lại hắn muốn làm cái gì thì tùy hắn
Sau khi họp xong Ngụy đại tổng quản đi theo Bạch Huấn Quang thăm Trần Lạc
Tuy Bạch Huấn Quang treo chức đại trưởng lão Trung Ương trận tháp nhưng đã ẩn cư nhiều năm, không hỏi thế sự, bạch lão tập trung tham ngộ lĩnh vực trận pháp y thuật đại đạo
Bạch Huấn Quang đã lớn tuổi, bối phạn rất cao
Chính Ngụy đại tổng quản phải tôn kính gọi Bạch Huấn Quang một tiếng Bạch lão
Khu thứ bảy mươi hai Trung Ương học phủ, đây là một trong những khuvực cao cấp nhất, dù là lão sư, các đại nhân vật nếu chưa được cho phép không thể đi vào
Vì trong khu vực này cư ngụ toàn là cao nhân như Bạch Huấn Quang
Hoài Sơn sơn mạch là một tòa sơn mạch thoạt trông bình thường, nhưng Ngụy đại tổng quản biết đó là bề ngoài bình thường
Một bông hoa, ngọn cỏ, gốc cây, thậm chí lá cây trong sơn mạch rất có thể là trận pháp cao minh
Bạch Huấn Quang bước lên sơn mạch không lâu sau lão duỗi tay ra như có càn khôn khác, trong khoảnh khắc bước vào một tòa trang viên cổ kính
Ngụy đại tổng quản đi theo Bạch Huấn Quang vào sân, mãi đến hậu viện mới thấy bóng dáng Trần Lạc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trần Lạc ngâm người trong ao nước màu trắng ngà, cái ao như tiểu thế giới du li, âm dương biến hóa, ngũ hành diễn biến, rất là thần kỳ
Ngụy đại tổng quản là đại thần thông vu sư uy phong bát diện nhưng không rành trận pháp, tuy nhiên lão vẫn có kiến thức nhất định
Ngụy đại tổng quản biết đây là một loại y thuật đại trận rất cao minh
Ngụy đại tổng quản nhìn Trần Lạc ngâm trong ao nước, lão phát ra linh thức nhẹ nhàng điều tra, quả nhiên không tra xét được gì
Không có linh hải, không có linh lực, không có linh tức, không gì hết
- Bạch lão đoán linh hồn của Trần Lạc ra sao
Trước mắt điều Ngụy đại tổng quản quan tâm nhất là linh hồn của Trần Lạc, chỉ cần linh hồn hắn có hy vọng hồi phục là có khả năng tu luyện lại
- Cái này..
Biểu tình Bạch Huấn Quang phức tạp, ngần ngừ giây lát sau lắc đầu ý bảo không biết
Ngụy đại tổng quản định hỏi thêm bỗng có dị biến
Hình như..
Hình như Trần Lạc trong ao nước mới nhúc nhích
Toàn thân Trần Lạc ngâm trong ao nước trắng ngà trong suốt, đầu cũng vậy
Trần Lạc đứng thẳng, hai tay giang ra
Mới rồi Ngụy đại tổng quản thây ngón tay Trần Lạc nhúc nhích, mày giãn ra như muốn mở mắt mà không được
Từng ngón tay Trần Lạc nhúc nhích, mười ngón dần khép lại, rốt cuộc nắm chặt lại
Trần Lạc chợt mở mắt ra
Đó là đôi mắt sâu thẳm đục ngầu, không có tinh thần phấn khởi như người trẻ tuổi nên có
Đôi mắt cô độc, trầm lắng như lão vu sư ngủ say ngàn năm bỗng thức tỉnh nhìn thế gian xa lạ, như một vị cao tăn đắc đạo nhìn thấu thế tục hồng trần
Sao có thể như vậy..
Bạch Huấn Quang, Ngụy đại tổng quản ngây người, liếc nhìn nhau, thấy giật mình và ngỡ ngàng trong mắt đối phương
Trần Lạc mở mắt ra, vạn động tứ chi trong nước dường như đang thích ứng cơ thể
Mắt Trần Lạc nhìn bốn phía, khi thấy Bạch Huấn Quang, Ngụy đại tổng quản đứng gật đó thì giật nảy mình, nổi lên mặt nước
- Sao..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sao ta..
Giọng Trần Lạc khàn, mãi đến chữ thứ năm mới trở về bình thường:
- Sao ta..
ở đây
- Trần Lạc
Ngụy đại tổng quản bước tới ngơ ngác nhìn Trần Lạc, hỏi:
- Ngươi cảm giác thế nào
- Tàm tạm
Câu trả lời của Trần Lạc làm Bạch Huấn Quang, Ngụy đại tổng quản ngây ngẩn
Cái gì gọi là tàm tạm
Ngươi là người nghịch thiên, bị thẩm phán làm mất hết tu vi, cơ thể bị tổn hại nghiêm trọng, khi tỉnh lại chỉ nói một câu tàm tạm
Ngụy đại tổng quản định hỏi thêm nhưng Trần Lạc ngắt lời:
- Y phục của ta đâu
- Y phục
Ngụy đại tổng quản nhìn hướng Bạch Huấn Quang
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bạch lão lấy một bộ đồ rộng ra khỏi phòng, không biết là áo của ai
Trần Lạc không để bụng vấn đề đó, hắn ra khỏi ao nước, mặc quần áo đàng hoàng
Trò chuyện mới biết trong thời gian Trần Lạc hôn mê luôn được Bạch lão chữa trị, khi hắn biết hôn mê suốt bảy tháng thì giật nảy mình
Bởi vì trong không gian hư vọng Trần Lạc luôn cho rằng thời gian không trôi qua bao lâu, trạng thái linh hồn hoàn toàn không cảm nhận được khái niệm thời gian
Trần Lạc không ngờ mình hôn mê thời gian dài như vậy
Trần Lạc kinh ngạc, Ngụy đại tổng quản, Bạch Huấn Quang càng kinh ngạc hơn.