Vương Uy kích động sải bước chạy qua bắt chặt hai tay Trần Lạc, gã là nam nhi bảy thước nhưng thấy Trần Lạc thì rơi nước mắt ròng ròng
Nhiều người rất khó hiểu
Chỉ mình Vương Uy mới biết tại sao gã kích động như vậy, đó là vì năm xxưa Trần Lạc bênh vực, dạy bảo gã mới biến một người cá tính yếu đuối trở nên kiên cường
- Hai năm không gặp, tiểu tử ngươi từ khi nào trở nên mùi mẫn vậy
Trần Lạc vỗ vai Vương Uy
Mấy đệ tử Tiểu Kim Câu học viện khác chạy lại gần
Ở trong mắt bọn họ thì Trần Lạc là thần tượng, giống như vị thần
Thấy thần tượng, thấy niềm kiêu hãnh của Tiểu Kim Câu học viện, tâm tình các đệ tử rất kích động
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nói đến kích động không chỉ Tiểu Kim Câu học viện, trong Phi Hồng học viện, Úy Lam học viện, Trục Lộc học viện, thậm chí Tiểu La Thiên học viện đều có nhiều người tôn sùng Trần Lạc nhưng e ngại mâu thuẫn với Tiểu Kim Câu học viện nên không biểu hiện ra ngoài
Bọn họ kích động
Có người nhìn thấy Trần Lạc xong nỗi lòng phức tạp, đó là Vũ Hóa Phi, Đinh Tử Hiên, Diệp Thanh
Cảm xúc phức tạp này như bóng ma ác mộng, nỗi sợ hãi thâm căn cố đế, không thể xóa nhòa
Khi Trần Lạc xuất hiện Vũ Hóa Phi như thấy tình cảnh tranh giành bảo đỉnh hôm cuộc thi đấu nhập học, cũng thấy tình hình đặt lôi đài trước cửa Long Xà viện
Đinh Tử Hiên, Diệp Thanh nhớ lại tình hình ở hang động Tiểu Tùng Lâm linh giới, cuộc thi đấu Kim Thủy Vực
Càng nghĩ càng sợ, càng sợ càng nghĩ, bóng ma Trần Lạc mang lại cho Vũ Hóa Phi, Đinh Tử Hiên, Diệp Thanh càng mãnh liệt
Hạ Mạt nỗi lòng phức tạp, không có bóng ma hay sợ hãi mà là mừng rỡ, tức giận, hận
Hạ Mạt mừng là vì không ngờ gặp Trần Lạc tại đây, giận là vì nàng vất vả cực khổ dạy hắn hơn một tháng nhưng tên này không chào một tiếng đã đi, điều này khiến Hạ Mạt khó chịu
Hạ Mạt hận là khi nàng dạy Trần Lạc, hắn lộ biểu tình không kiên nhẫn làm nàng phát điên, không chỉ một lần muốn túm cổ áo hắn hỏi xem hắn dựa vào cái gì không kiên nhẫn, dựa vào cái gì khinh thường trận pháp nàng bày ra
- Sao tên này đến đây
Bạch Phiêu Phiêu bĩu môi, khó chịu khi thấy Trần Lạc
Đúng vậy, Bạch Phiêu Phiêu luôn gia mắt hành động nghịch thiên của Trần Lạc nhưng đó chỉ là không thích
Lá gan Bạch Phiêu Phiêu luôn rất lớn, nếu gai mắt ai sẽ nói thẳng vào mặt đối phương
Tuy nhiên Bạch Phiêu Phiêu không dám đối diện Trần Lạc, là nỗi sợ hãi từ tận đáy lòng
Có khi Bạch Phiêu Phiêu rất khó hiểu, Trần Lạc mất hết tu vi, tại sao nàng sợ hắn
Bạch Phiêu Phiêu suy nghĩ vấn đề này rất lâu nhưng không có đáp án vừa lòng
Không chỉ Bạch Phiêu Phiêu có cảm giác này mà Vũ Hóa Phi, Đinh Tử Hiên, Diệp Thanh cũng cùng suy nghĩ
Ba người biết Trần Lạc mất hết tu vi, hoàn toàn là phế vật
Nhưng không hiểu sao trong lòng Đinh Tử Hiên, Vũ Hóa Phi, Diệp Thanh rất sợ Trần Lạc, sợ đến nỗi không dám nhìn hắn cái nào, không dám thở mạnh
Trần Lạc nhẹ nhàng hỏi:
- Vết thương trên người của ngươi do ai đánh
Vương Uy ý bảo mình khỏe
Vương Uy mới nói xong có đệ tử Tiểu Kim Câu học viện chỉ vào Diệp Thanh, nói:
- Trần Lạc học trưởng, là Diệp Thanh
Nàng chẳng những buông lời chửi rủa học trưởng còn xuống tay độc ác với Vương Uy học trưởng
Nếu không phải Tiểu Ly học tỷ xuất hiện kịp lúc e rằng bây giờ Vương Uy học trưởng đã..
Trần Lạc im lặng, xoay người nhìn Diệp Thanh, biểu tình không vui không buồn, chỉ có thản nhiên
Đôi mắt Trần Lạc tĩnh lặng, tĩnh không thuộc về người trẻ tuổi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đôi mắt tĩnh lặng đó nhìn hướng Diệp Thanh làm người nàng run bần bật, mặt xám xịt, không dám đối diện ánh mắt Trần Lạc
Chỗ này yên tĩnh, yên lặng đáng sợ
Trần Lạc không nói một lời, chỉ nhìn Diệp Thanh chằm chằm
Diệp Thanh sợ hãi toát mồ hôi lạnh, toàn thân run run
Cuối cùng Diệp Thanh không đứng vững chân mềm nhũn té xuống đất
Mọi người nhìn ra được Diệp Thanh sợ hãi, nhưng bọn họ không ngờ nàng sợ đến mức này
Trần Lạc không ra tay, không nói một lời đã hù Diệp Thanh sợ đến mức này
Diệp Thanh sợ cái gì
Nếu là Trần Lạc trước kia mọi người còn hiểu vì sao Diệp Thanh sợ, dù gì hắn có thực lực nghịch thiên
Nhưng bây giờ Trần Lạc đã bị thẩm phán thành phế nhân, sợ rằng không đánh lại cả vu sư sơ cấp, tại sao Diệp Thanh sợ đến thế
Không ai biết Diệp Thanh sợ cái gì, bản thân nàng cũng không biết
Diệp Thanh chỉ biết là nàng rất sợ, rất sợ
Nỗi sợ hãi đến từ trái itm hay linh hồn
Diệp Thanh không biết, nàng không biết
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Diệp Thanh chỉ thấy rất sợ, không hiểu sao khi ánh mắt giao nhau với Trần Lạc nàng cảm giác rơi vào hắc ám vô tận, đó là nỗi sợ hãi cô tịch
Hình ảnh này khiến người xung quanh cảm thấy da đầu tê dại, vì rất kỳ dị
Bạch Phiêu Phiêu thấy khó chịu, lầm bầm:
- Trước kia tên này làm gì Diệp Thanh khiến nàng ta sợ như vậy
Khoa trương quá
Bạch Phiêu Phiêu đổi giọng:
- Phải công nhận tuy hắn không có tu vi nhưng khí thế còn đó, khí thế tĩnh lặng như vực sâu làm người thấy áp lực, khó chịu như linh hồn bị đè ép
- Có lẽ Diệp Thanh sợ hãi vì bóng ma ám ảnh Trần Lạc đem lại, phần nhiều là vì đôi mắt bí ẩn của hắn
Ánh mắt Trần Lạc quá yên lặng, tĩnh lặng vượt tưởng tượng, chạm vào nó như rơi vào hắc ám, vực sâu, đó là cảm giác tuyệt vọng
Hạ Mạt nhìn vào mắt Trần Lạc, thổ lộ cảm giác của mình:
- Tại sao như vậy..
- Trần Lạc đại ca, thôi đi, ta không bị thương quá nặng, nghỉ ngơi hai ngày là khỏe
Vương Uy biết Trần Lạc mất hết tu vi, vết thương nặng vừa lành, gã không muốn khiến hắn lo lắng
Trần Lạc cười khẽ:
- Ha ha..
Không khí áp lực bỗng chốc xóa tan, mọi người thở phào trút gánh nặng
Nhiều người mới nhận ra từ khi nào lưng áo ướt đẫm mồ hôi
Trần Lạc ngẩng đầu, ánh mắt giao nhau với Hạ Mạt
Trần Lạc cười chào:
- Ô, là Hạ Mạt lão sư đây mà
Trần Lạc kêu lão sư làm mặt Hạ Mạt đỏ hồng, xấu hổ cúi đầu khẽ nói:
- Bạn học Trần Lạc, xin chào
Hạ Mạt nói xong chợt nhớ điều gì, sửa sai Trần Lạc:
- Xin đừng gọi ta là lão sư, ta không nhận nổi, hơn nữa..
Trần Lạc cắt ngang:
- Nghe nói ngày hôm nay Kỳ sơn đổi chủ, sao
Hạ Mạt lão sư cũng đến hỗ trợ cướp địa bàn
Mấy lời này càng làm Hạ Mạt lúng túng, môi hé mở, nàng ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt Trần Lạc thì vội cúi đầu
Hạ Mạt lắc đầu, nói:
- Ngươi đừng hiểu lầm, ta chỉ đi cùng Phiêu Phiêu, không có ác ý
Bạch Phiêu Phiêu đứng bên cạnh Hạ Mạt biểu tình kinh ngạc liếc nàng, lại nhìn Trần Lạc
Bạch Phiêu Phiêu vội giải thích rằng:
- Khụ khụ, ngươi..
Ngươi đừng hiểu lầm
Không phải ta đến cướp địa bàn Kim Thủy Vực của các ngươi, ta chỉ tiện đường đến xem, ừm, là đi ngang qua, chỉ đi ngang
Bạch Phiêu Phiêu hấp tấp bản năng giải thích, nàng nói xong cảm thấy thật mất mặt
Thế này rõ ràng nói cho mọi người Bạch Phiêu Phiêu sợ Trần Lạc
Nghĩ đến đây Bạch Phiêu Phiêu định nói vài câu vớt lại chút mặt mũi, nhưng không hiểu sao bị đôi mắt tĩnh lặng kia nhìn chằm chằm lời đến bên môi không thốt ra được.