Thiên Vu

Chương 442: Một tảng đá dẫn đến kinh hoàng




- Trần Lạc, bây giờ ngươi không có tu vi mà dám cuồng như vậy
Hừ
Diệp Thanh bơm hơi cho mình, nói:
- Đinh sư huynh, Vũ công tử, chúng ta cùng nhau ra tay đi, để xem phế vật này có thể cuồng tới khi nào
Không ai nhúc nhích, không ai để ý Diệp Thanh
Đinh Tử Hiên, Vũ Hóa Phi cúi đầu siết chặt hai tay, trán toát mồ hôi lạnh, lưng áo ướt đẫm nước
- Đinh Tử Hiên, Vũ Hóa Phi, chúng ta xem như quen biết đã lâu
Lâu ngày không gặp, hôm nay cho ta xem các ngươi mạnh hơn hai năm trước bao nhiêu
Trần Lạc cười khẽ, nói lời không giống như người mất hết tu vi mà như tiền bối muốn trắc nghiệm thực lực vãn bối
Khiến người thấy quáic dị hơn là Đinh Tử Hiên, Vũ Hóa Phi đứng yên tại chỗ
Đừng nói ứng chiến, hai người không dám ngẩng đầu lên
Tại sao
Toàn thân Trần Lạc không có chút tu vi, Vũ Hóa Phi, Đinh Tử Hiên sợ cái gì
Mọi người thầm rít gào trong lòng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đinh Tử Hiên, Vũ Hóa Phi không dám xông lên làm Diệp Thanh vốn đang phân vân càng thấy sợ hơn
Trần Lạc phun hai chữ:
- Ra tay
Đinh Tử Hiên, Vũ Hóa Phi gục mặt xuống
Diệp Thanh không dám nhìn thẳng vào mắt Trần Lạc nữa, cơ thể run rẩy
Trần Lạc lại hỏi:
- Không dám sao
Giọng Trần Lạc càng nhẹ, không khí càng nặng nề, đè ép Vũ Hóa Phi, Đinh Tử Hiên, Diệp Thanh đổ mồ hôi như tắm
Nơi này trở nên tĩnh lặng, chỉ nghe thấy tiếng thở nặng nề của Vũ Hóa Phi, Đinh Tử Hiên, Diệp Thanh
- Dám hay không
Không dám
Là thật sự không dám
Mọi người nhìn ra được ba người Vũ Hóa Phi, Đinh Tử Hiên, Diệp Thanh sợ hãi, không dám đánh nhau với Trần Lạc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có lẽ thật sự sợ, có lẽ là bóng ma quấy phá
Vì hai năm trước mỗi lần Đinh Tử Hiên, Vũ Hóa Phi, Diệp Thanh đánh nhau với Trần Lạc mang đến hậu quả ba người không chịu nổi
Bọn họ sợ, sợ đến tận xương tủy, sợ sâu tận linh hồn
Hơn một năm trước, ngay trước cửa Long Xà viện, khi không rõ tu vi của Trần Lạc ra sao, Vũ Hóa Phi không dám hành động
Một năm sau hôm nay, trên Kỳ sơn, khi Trần Lạc mất hết tu vi, Vũ Hóa Phi vẫn không dám nhúc nhích
Trần Lạc không hỏi nữa, hắn xoay người vỗ vai Ân Tiểu Ly, Vương Uy
Trần Lạc nói:
- Đi
Trần Lạc quay người định đi thì sau lưng có tiếng hét chói tai:
- Đứng lại
Làm người ta bất ngờ là tiếng hét không phải Vũ Hóa Phi, Đinh Tử Hiên, Diệp Thanh phát ra mà là nhân vật đại biểu Tiểu La Thiên học viện, Lý Xung
Phi Hồng học viện bước ra, sắc mặt âm trầm trợn tròn mắt, hung dữ trừng Trần Lạc
Trần Lạc đứng lại, quay đầu, nghi hoặc liếc Lý Xung
Không hiểu sao bị ánh mắt Trần Lạc liếc qua làm 28a sợ hãi cảm thấy trời đất quay cuồng suýt không đứng vững, gã hít sâu vài lần
Lý Xung bơm hơi nói:
- Kỳ sơn vốn là mảnh đất tài nguyên công cộng, dựa vào cái gì để một mình ngươi quyết định
- Sau đó
- Sau đó
Sau đó ta không phục
Ba người kia không dám đánh với ngươi nhưng Lý Xung ta dám
Lý Xung nghiến răng quát to:
- Hôm nay ta muốn xem ngươi mất hết tu vi như ngươi dựa vào cái gì mà cuồng đến vậy
- Tốt
Trần Lạc cười nói:
- Qua đây
Lý Xung quát to:
- Trần Lạc, ta không tin ngươi lợi hại như vậy
Người Lý Xung phát ra ánh sáng xông thẳng hướng Trần Lạc
Trần Lạc nhúc nhích, nhưng hắn chỉ nhấc chân đá một cục đá to cỡ bàn tay
Cục đá bay ra hình vòng cung
Mọi người ngơ ngẩn nhìn
Trần Lạc đá một cục đá làm gì
Không lẽ Trần Lạc cho rằng dựa vào một cục đá này có thể đánh bại Lý Xung
Có thể không
Trừ phi Trần Lạc sử dụng linh lực, nhưng vấn đề ở chỗ hắn mất hết tu vi lấy đâu ra linh lực
Mọi người có mặt chắc chắn rằng Trần Lạc chỉ tùy tiện đá một cái, không có bất cứ linh lực gì, sức mạnh cú đá rất đơn thuần
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tuy Lý Xung chỉ là vu sư sơ cấp nhưng sức mạnh đơn thuần đá ra một cục đá không thể nào tổn thương gã được
Khi cục đá chạm vào Lý Xung, hình ảnh khiến mọi người khó tin xuất hiện
Cục đá bay tới, Lý Xung giơ tay đỡ
Thế nhưng thần kỳ là cục đá biến mất, giây lát sau lại xuất hiện
Lý Xung phát ra linh lực hộ thể
Chuyện quái dị hơn là cục đá bình thường xuyên thấu linh lực của Lý Xung bắn vào trán gã
Bốp
Lý Xung không kịp rên một tiếng đã té xuống đất, xỉu
Sao..
Có thể..
Mọi người trố mắt líu lưỡi nhìn, bao gồm Hạ Mạt, Bạch Phiêu Phiêu
Bọn họ không thể hiểu nổi chuyện này làm sao xảy ra, không nghĩ ra chuyện gì đây
Một cục đá bình thường không có bất cứ lực lượng phụ trợ sao đột nhiên biến mất, không bị ngăn trở xuyên thấu linh lực Lý Xung
Điều này hoàn toàn không phù hợp quy tắc lực lượng hay quy tắc thiên nhiên
Cảm giác này như là..
Như thấy ném cục đá lên nhưng nó không chịu sức hút trái đất mà bắn thẳng lên trời
Cảm giác khó tin, thần kỳ
- Còn ai muốn thử không
Trần Lạc giương mắt nhìn, mấy trăm người có mặt không ai dám lên tiếng, bị hù ngơ ngẩn
Trần Lạc xoay người rời đi, lần này không ai dám kêu gào
nhìn bóng lưng thanh niên áo lam khuất xa, tâm tình mọi người cực kỳ phức tạp, kinh thán
Trần Lạc này, Lạc gia này, từng dùng thực lực siêu đẳng nghịch thiên mà đi, ngông cuồng, bá đạo, không kiêng nể gì
Cho dù hiện tại tu vi mất hết, Trần Lạc chỉ dựa vào khí thế đã chấn nhiếp Đinh Tử Hiên, Vũ Hóa Phi, Diệp Thanh không dám ngẩng đầu lên, chỉ dựa vào cục đá vô cùng bình thường đánh bại Lý Xung
Nếu không thấy tận mắt thì không ai dám tin chuyện này là sự thật
Lúc này mọi người nhiều ít hơi hiểu tại sao đối diện Trần Lạc không còn tu vi mà ba người Đinh Tử Hiên, Vũ Hóa Phi, Diệp Thanh không dmá hành động
Một là trong lòng ba người sợ Trần Lạc, nhưng nguyên nhân lớn hơn là sự tồn tại của hắn quá bí ẩn, là ẩn số
Ẩn số cao thâm khó dò cực kỳ quái dị, bí ẩn dù mất hết tu vi vẫn dư sức thi triển ra thủ đoạn thần kỳ
Mãi khi Trần Lạc rời đi đã lâu mọi người mới lấy lại tinh thần
Bọn họ nhìn Đinh Tử Hiên, Vũ Hóa Phi, Diệp Thanh vừa thấy buồn cười vừa đáng buồn
Khi chưa rõ ràng tu vi Trần Lạc thì Vũ Hóa Phi đã không dám ra tay, giờ hắn mất hết tu vi vẫn không dám tấn công
Diệp Thanh càng thảm hơn, khi Trần Lạc không ứng chiến nàng như chó điên kêu gào, hắn đồng ý rồi thì nàng sợ đến đứng không vững
Trên đường về biểu tình Bạch Phiêu Phiêu khó chịu, thở dài thườn thượt
- Hôm nay cô nãi nãi không còn mặt mũi nào, sau này không thể ngẩng đầu trước mặt đường đẹ
Ài, ngươi nói xem lúc đó ta nghĩ gì
Sợ hắn làm gì
Hắn vửa không có tu vi vừa mới lành vết thương, chắc chắn rất yếu, rốt cuộc ta sợ hắn cái gì
Bạch Phiêu Phiêu rất hối hận, phát điên
Hạ Mạt nói một câu làm Bạch Phiêu Phiêu ngẩn ngơ
- Nếu trở lại lần nữa ngươi dám đánh anhuvới hắn không
- Cái này..
Bạch Phiêu Phiêu không nghĩ đến vấn đề này
Nếu trước khi Trần Lạc đá một cước kia có lẽ Bạch Phiêu Phiêu sẽ không chút do dự công kích, nhưng nàng nghĩ đến cục đá bị hắn đa ra là thấy ớn lạnh
Vì mãi đến bây giờ Bạch Phiêu Phiêu vẫn không hiểu tại sao cục đá biến mất, sao có thể xuyên thấu qua linh lực hộ thể của Lý Xung
Bạch Phiêu Phiêu không biết, Hạ Mạt cũng cực kỳ khó hiểu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.