Trần Lạc nhẹ nhàng hỏi làm Tần Đông Thăng không biết trả lời thế nào
Ai đều biết năm xưa Tiểu La Thiên học viện trục xuất Trần Lạc đi vì tu vi của hắn bị phế, sau đó trong bóng tối uy hiếp, dụ dỗ kéo hắn về
Sau này Tiểu La Thiên học viện trong cuộc thi đấu Kim Thủy Vực định phế bỏ Trần Lạc
Những lời này làm sao Tần Đông Thăng không biết xấu hổ nói ra khỏi miệng
Nhưng có người nói giúp Tần Đông Thăng, không ai khác hơn là Trần Lạc
Trần Lạc chắp tay sau lưng đi dạo, tùy ý nói:
- A
Ta nhớ rồi
Nếu viện trưởng canh cánh trong lòng chuyện lúc trước trục xuất ta thì không cần như vậy, thật sự không cần
Ta không để bụng chuyện đó, quên lâu rồi
Ta cũng thông cảm cho Tiểu La Thiên học viện, dù sao lúc xưa ta vì xâm nhiễm hắc ám bị Quang Minh Thủ Vệ đoàn phế tu vi, người là viện trưởng quyết định trục xuất ta hoàn toàn là chính xác
Nếu đổi lại là ta cũng sẽ làm quyết định như viện trưởng, dù sao giữ lại ta lại hao tổn danh tiếng học viện, còn uổng phí tài nguyên
Cho nên ta thông cảm cho Tiểu La Thiên học viện
- Ngoài điều này ra chắc ta và Tiểu La Thiên học viện không có gì không thoải mái đúng không
Nhưng có một việc làm ta luôn canh cánh trong lúc
Lúc trước Tiểu La Thiên học viện các ngươi chân thành mời ta trở về nhưng bị ta từ chối, ha ha, nhắc đến thì ta thấy áy náy không yên
Trần Lạc nói mấy câu làm khóe mắt Tần Đông Thăng co giật
Bởi vì mọi người biết rõ lúc trước trong trận chiến đài đá xanh Trần Lạc nổi tiếng, Tiểu La Thiên học viện định mời hắn quay về nhưng khi đó không hề chân thành gì mà là dụ dỗ, sau đó uy hiếp
Tiểu La Thiên học viện đầu tiên hứa hẹn cho Trần Lạc ích lợi lớn, sau khi bị từ chối thì uy hiếp nếu hắn không đồng ý lúc cuộc thi đấu Kim Thủy Vực sẽ kêu đám người Đinh Tử Hiên phế hắn
Đây là chuyện mọi người đều biết bây giờ Trần Lạc dùng ngữ điệu bình lặng như nước nói ra khiến người cảm thấy hắn thật sự không để bụng
Bạch Phiêu Phiêu suýt kiềm không được vỗ tay khen hay cho Trần Lạc
- Cái tên này ranh quá, thông minh hơn người
Bạch Phiêu Phiêu khen ngợi:
- Vốn Tần Đông Thăng dùng cớ biến can qua thành tơ lụa buộc Trần Lạc vào thình thế tiến lùi khó khăn, muốn tiến không được mà lùi cũng chẳng xong
Giờ thì sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tên này đầu tiên là nói một câu không cho rằng giữa hắn và 33 có can qua gì để chặn miệng đối phương
Sau dó Trần Lạc dùng giọng điệu hời hợt xảo diệu nói ra can qua, mấu chốt là Trần Lạc nói bằn ngữ điệu bình thản, thái độ tiêu sái tùy ý làm người ta tin tưởng, rất có phong độ
- Ha ha ha ha ha ha
Tiểu La Thiên học viện vốn dùng chuyện này chụp mũ Trần Lạc lòng dạ hẹp hòi, bây giờ người ta nói là không để bụng
Các ngươi xin lỗi chẳng khác nào nói các ngươi lòng dạ hẹp hòi đo lòng quân tử
- Đây là điển hình tự tát mặt mình, gậy ông đập lưng ông
Phải công nhận Trần Lạc quá thông minh
Trần Lạc đi dạo trong quảng trường, khí chất dịu dàng như gió xuân
Trần Lạc cười nói:
- Ta và Tiểu La Thiên học viện không có chuyện gì khó chịu nên xin Tần viện trưởng tuyệt đối đừng xa lạ với ta
- Trần công tử nói đùa
Tần Đông Thăng ngoài cười nhưng trong không cười nói:
- Nhưng cái ghế vàng đó đại biểu tấm lòng chân thành của Tiểu La Thiên học viện ta, hy vọng..
Tần Đông Thăng chưa nói xong Trần Lạc đột nhiên dừng bước, xoay người nhìn ghế vàng đặt ngay vị trí ghế chính
Trần Lạc nói:
- Tần viện trưởng, ta đã bảo là không có chuyện gì khó chịu với Tiểu La Thiên học viện, viện trưởng cứ nói mãi thứ kia đại biểu tấm lòng chân thành của Tiểu La Thiên học viện
Nếu ta không ngồi nghĩa là ta cuồng vọng, tự phụ, không nể mặt Tiểu La Thiên học viện các ngươi, tỏ rõ ta hẹp hòi để bụng những chuyện cũ
Vấn đề là ta thật sự không để những chuyện đó trong lòng
Nếu ta ngồi thì mọi người nhìn ta như thế nào
Đây là chỗ của các đại nhân vật, ta ngồi vào đó sao được
Lại còn ngay vị trí ghế chính, các ngươi làm khó ta sao
Mặt mũi các đại nhân vật để vào đâu
Trần Lạc nói thẳng làm Tần Đông Thăng ngẩn ngơ, gã định giải thích nhưng hắn không cho Tần Đông Thăng cơ hội đó
- Người hiểu tình huống biết các ngươi chuẩn bị ghế vàng là biểu đạt thành ý, còn nếu không biết thì sao
Sẽ cho rằng Tiểu La Thiên học viện các ngươi ghi hận cố ý làm ra cái ghế vàng sửa trị ta
Hoặc nên nói các ngươi cố ý khiến các đại nhân vật Kim Thủy Vực chúng ta mất mặt
- Trần công tử đừng hiểu lầm, Tiểu La Thiên học viện chúng ta tuyệt đối không có ý này, hơn nữa..
Trần Lạc mỉm cười vỗ vai Tần Đông Thăng, nói:
- Tần viện trưởng không cần giải thích, nói sao thì trước kia Trần Lạc ta là đệ tử của Tiểu La Thiên học viện, hiểu biết sơ sơ nhân phẩm của viện trưởng
Nếu ai dám nói hôm nay Tiểu La Thiên học viện cố ý làm ra ghế vàng để sửa trị ta thgì ta là người đồng tiên không đồng ý
Trần Lạc phóng lớn giọng như muốn nói với mọi người có mặt
- Ta biết Tần viện trưởng tuyệt đối không phải người bụng dạ hẹp hòi, dù trước kia là Tiểu La Thiên học viện có lỗi với ta hay ta xin lỗi Tiểu La Thiên học viện đều là chuyện quá khứ, bụng dạ như Tần viện trưởng sao có thể ghi hận
Lùi một vạn bước nói dù Tần viện trưởng muốn sửa trị ta cũng sẽ không dứt phi thiên mã đến Tiểu Kim Câu học viện đón ta, rồi còn nương danh nghĩa can qua gì đó thành tơ lụa buộc ta ngồi vào ghế vàng
Thủ đoạn này quá ngu xuẩn, đê tiện, người có chút trí tuệ sẽ không làm như vậy
Chỉ có đồ ngu mới nghĩ ra thủ đoạn này, mọi người thấy đúng không
Mọi người cười rộ lên, một số người cười gằn, ví dụ người Tiểu La Thiên học viện
Một số người cười lúng túng, như các đại nhân vật Kim Thủy Vực
Có người cười thoải mái, như đám người Bạch Phiêu Phiêu
- Cái tên này quá..
Quá lợi hại, tư duy nhanh nhẹn, miệng độc, cười nói nhẹ nhàng giải vây cho mình, không dấu vết trào phúng Tiểu La Thiên học viện
Quá siêu, thủ đoạn cực kỳ cao minh
Ngươi nhìn Tần viện trưởng đi, ta đoán bây giờ hắn hận không thể tìm một cái lỗ để chui vào, ha ha ha ha ha ha
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Quá mất mặt
Hạ Mạt mỉm cười nói:
- Đầu óc hắn thật thông minh
Như Bạch Phiêu Phiêu nói, bây giờ Tần Đông Thăng rất lúng túng, mặt lúc xanh lúc trắng
Vẻ mặt Tần Đông Thăng âm trầm, hai tay siết chặt đè nén lòng tức giận
Tần Đông Thăng hít sâu, cười vặn vẹo
- Tần viện trưởng, vừa rồi chỉ nói đùa, xin đừng để bụng
- Làm gì có, Trần công tử đang nói giỡn, sao ta có thể để bụng
Sẽ không, ha ha..
Sẽ không
Bị Trần Lạc nói một loạt lời đó sao Tần Đông Thăng dám nhắc đến cái ghế nữa
Tần Đông Thăng liên tục gật đầu hùa teo Trần Lạc
Trong sân bỗng vang tiếng vỗ tay
Bốp
Bốp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bốp
Bốp
Mọi người nhìn qua, thấy một hàng bốn, năm người từ trong đại sảnh đi ra
Người dẫn đầu là nam nhân trung niên mập mặc trường bào tím đen hoa quý, một tay cầm tràng hạt, vừa vỗ tay vừa đi, mắt ti hí nhìn Trần Lạc chằm chằm.