Thiên Vu

Chương 465: Đều tĩnh đều ngừng




Tuy tu vi, thực lực của Diệp Thanh không quá cao nhưng cũng không yếu, dù sao nàng từng là đệ tử thiên tài của Tiểu La Thiên học viện
Sau khi Diệp Thanh vào Thiên Hạ học phủ dựa vào sắc đẹp chiếm được một chút ích lợi, một kiếm của nàng hầu như dốc hết tài năng
Xem bộ dáng thì Diệp Thanh muốn lấy mạng Trần Lạc
Mọi người ngạc nhiên Diệp Thanh độc ác, trợn to mắt hồi hộp nhìn, vì bọn họ thấy Trần Lạc không nhúc nhích
Trần Lạc vẫn ngồi bắt chéo chân trên ghế vàng, rót rượu uống
Đừng nói không nhúc nhích, Trần Lạc thậm chí không ngẩng đầu lên, không thèm nhìn Diệp Thanh một cái
Tình huống gì
Không lẽ mới rồi Trần Lạc làm bộ bình tĩnh chỉ vì hù mọi người
Giờ Diệp Thanh công kích nhưng Trần Lạc không phản ứng gì, là bị hù sợ sao
Nếu không thì tại sao Trần Lạc không chút phản ứng
Chớp mắt Diệp Thanh lao tới, mắt thấy mũi kiếm sắp đâm trúng trán Trần Lạc
Nhiều người đứng dậy kinh kêu, tim Hạ Mạt đập nhanh
Hạ Mạt không biét tại sao nàng thấy lo như vậy, nàng cũng không muốn biết
Hạ Mạt thấy Trần Lạc không có vẻ gì muốn ra tay thì không chờ nữa, vội thúc giục tinh thần
Cùng lúc đó Ân Tiểu Ly cũng kêu một tiếng:
- Công tử cẩn thận
Hạ Mạt, Ân Tiểu Ly định ra tay
Ngay lúc này xảy ra một cảnh tượng kỳ dị
Diệp Thanh dốc hết lực lượng ra đột nhiên khựng giữa không trung, mũi trường kiếm màu xanh đứng yên cách trán Trần Lạc nửa thước
Dường như thời gian đứng lặng, không gian đông lại
Mọi người trợn tròn mắt như ốc bưu, mồm há to, khuôn mặt tràn ngập khó tin
Bọn họ trố mắt líu lưỡi nhìn, đôi mắt không tin nổi
Có chuyện gì
Sao Diệp Thanh bỗng nhiên khựng lại như bị hóa đá
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trần Lạc vẫn ngồi trên ghế vàng, không ngẩng đầu lên, không thèm nhìn Diệp Thanh, hắn im lặng uống rượu
Toàn thân Trần Lạc không có chút linh lực dao động, không một lực lượng nào, thậm chí là một vệt linh tức
Trần Lạc không ra tay nhưng Diệp Thanh đứng lặng
Tại sao
Không ai biết chuyện gì xảy ra, mọi người không biết tại sao cảnh tượng này xảy ra
Hạ Mạt không biết, Tần Phấn không biết, mọi người không biết
Bọn họ chìm đắm trong ung động, cảm thấy thật khó tin, không dám tin vào mắt mình
- Trần..
Trần Lạc, đồ phế vật nhà ngươi..
Ngươi..
Diệp Thanh không hoàn toàn hóa đá, ít nhất nàng có thể nói chuyện, mắt có thể chớp, nhưng chỉ có thế
Trừ hai khả năng đó ra Diệp Thanh không làm được gì
Khuôn mặt to son trét phấn từ ban đầu dữ tợn, tức giận biến thành kinh khủng sợ hãi
Diệp Thanh trừng Trần Lạc, giọng run run nói:
- Ngươi..
Ngươi làm sao có thể..
- Thiên địa to lớn vô cùng bí ẩn, ngươi không biết không có nghĩa là không thể nào
Thế giới này không có gì là không thể
Trần Lạc ngẩng đầu lên, hờ hững nhìn Diệp Thanh
Một ngón tay Trần Lạc nhẹ chạm vài mũi kiếm
Không thấy Trần Lạc dùng sức nhưng kỳ lạ là đẩy Diệp Thanh lơ lửng trong không trung ra xa một thước
Diệp Thanh vùng vẫy nhưng vô dụng, cảm giác như cơ thể không thuộc về nàng, hoàn toàn không cảm ứng được
Diệp Thanh không chấp nhận được chuyện này:
- Không..
Không thể nào..
Trần Lạc lười quan tâm Diệp Thanh, phun hai chữ:
- Cút xuống
Bùm
Diệp Thanh khẽ rên, bay ngược ra té cái bịch xuống đất
Diệp Thanh loạng choạng đứng dậy, hoảng hồn đứng ngây tại chỗ
- Tiếp theo là ai
Trần Lạc uống rượu, ánh mắt quét qua
Vẻ mặt hơn hai mươi người định khiêu chiến Trần Lạc không còn kiêu ngạo, đắc ý như trước, chỉ còn lại kinh khủng, do dự, mờ mịt
Bọn họ bị Trần Lạc kỳ lạ hù teo tim
Đương nhiên cũng có niên thiếu khinh cuồng, nghé con mới sinh không sợ cọp
Hoàng Vĩ Đông, nhân vật đại biểu cho Phi Hồng học viện là một trong số đó
Hoàng Vĩ Đông sải bước tiến lên, quát to thêm can đảm cho mình:
- Ta đến
Khi Hoàng Vĩ Đông lao qua thì Trương Hoài, Tạ Bằng đệ tử đến từ Trung Ương học phủ cũng lao lên
Cùng lúc đó, hàng chục đệ tử Thiên Hạ học phủ xông lên
Bọn họ chọn cùng nhau hành động nguyên nhân rất đơn giản, nghĩ rằng đông người thì lực lượng lớn, dư sức đập tan Trần Lạc kỳ lạ
Hai mươi người cùng hành động, tình hình rất đồ sộ
Sau đó mọi người rung động nhìn thấy một cảnh tượng
Hai mươi người bốn phương tám hướng lao qua nhưng đều khựng lại khi cách Trần Lạc nửa thước, tình huống giống y như Diệp Thanh
Cái này..
Chuyện gì xảy ra
Một người bỗng nhiên đông lại còn chấp nhận được, nhưng bây giờ hai mươi người cùng xông lên tại sao cũng khựng lại
Ai đều biết chuyện này liên quan đến Trần Lạc nhưng không nghĩ ra nguyên nhân, vì bọn họ thấy rõ ràng từ đầu đến cuối hắn không sử dụng lực lượng nào
Thanh âm lạnh nhạt vang lên:
- Các ngươi đều không được, xuống đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chữ đi vừa dứt, hai mươi người như hoa nở rộ từ bốn phương tám hướng bay ngược ra, té xuống đất
Trần Lạc bưng ly rượu lên nhìn hướng đệ tử thiên kiêu của Thiên Hạ học phủ, Kim Viêm
- Ngươi
Tim Kim Viêm đập nhanh, cơ thể run rẩy
Kim Viêm là thiên kiêu của Thiên Hạ học phủ thường hay cậy tài khinh thường, thói quen được tôn sùng, không biết sợ hãi là cái gì
Nhưng hôm nay đối diện Trần Lạc, rốt cuộc Kim Viêm biết sợ hãi từ tận linh hồn là sao
- Ngươi muốn lĩnh giáo mấy chiêu với ta đúng không
Ra tay đi
Ra tay
Chính mắt thấy hình ảnh kỳ lạ vừa rồi hỏi sao Kim Viêm có lá gan ra tay
Kim Viêm sợ mặt tái xanh, người run lẩy bẩy
Kim Viêm sợ hãi, kinh hoàng nhìn Trần Lạc
- Đứng còn không vững ngươi lấy cái gì lĩnh giáo với ta
Trần Lạc đặc biệt nghiêm túc, khí chất không còn yêu mềm mà bá đạo tĩnh lặng
- Nếu đã không đứng vững thì hãy quỳ xuống đi
Bùm một tiếng, người Kim Viêm run bần bật, hai đầu gối như bị sét đánh khuỵu xuống, đôi tay run rẩy không thể chống thân hình nằm rạp xuống đất như bùn nhão
Biểu tình Triều Tập kinh khủng nhìn Trần Lạc chằm chằm, cắn chặt răng
Triều Tập hít sâu, thúc giục linh nguyên, người lấp lóe ánh sáng
Triều Tập quát to:
- Trần Lạc, ta không tin ngươi thật sự tà như vậy
Vù vù vù vù vù
Triều Tập dốc hết sức lực công kích, nhưng gã mới vừa nhúc nhích Trần Lạc đã vung tay lên
Trần Lạc khẽ nói:
- Ngươi còn kém rất xa, chưa đủ tư cách, cút đi
Triều Tập mới nhảy lên chưa hiểu ra sao đã như bị sét đánh bay ngược, té xuống đất
Triều Tập loạng choạng định đứng dậy nhưng phát hiện đôi chân không nghe lời
Đến đây thì trong sân chỉ còn lại Vũ Hóa Phi
Vũ Hóa Phi cúi đầu, không ai biết gã đang suy nghĩ điều gì
Mọi người thấy rõ cơ thể Vũ Hóa Phi run run
Vũ Hóa Phi đang sợ, gã kinh khủng
- Vũ Hóa Phi, ta cho ngươi rất nhiều cơ hội, hôm nay lại cho ngươi một cơ hội nữa, ra tay đi
Đúng vậy, Trần Lạc cho Vũ Hóa Phi rất nhiều cơ hội, bản thân gã không đếm hết
Vũ Hóa Phi không biết đây là lần thứ mấy gã đối diện Trần Lạc, quên là lần thứ mấy sợ hãi
Vũ Hóa Phi rất sợ, sợ từ tận linh hồn, trái tim, linh hải, mỗi một tấc da thịt
Không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ta không thể sợ nữa, không được sợ
Ta phải ra tay
Ta phải đánh bại Trần Lạc
Nhất định.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.