Thiên Vu

Chương 467: Tĩnh lặng cùng bá đạo




Tần Đông Thăng dứt lời, người gã lóe ánh sáng phát ra linh tượng như mãnh hổ, dao động linh lực cường đại lan tràn làm gió nổi lên, bụi bặm bay đầy
Thực lực của Tần Đông Thăng rất mạnh, ít nhất ở trong mắt nhiều người thấy vậy, vu sư cao cấp bình thường không phải địch thủ của gã
Nhưng khi Tần Đông Thăng xuất hiện cách Trần Lạc một thước thì hình ảnh kỳ dị lại xảy ra
Yên lặng
Tần Đông Thăng bước vào vu sư cao cấp hai, ba mươi năm, không biết tốn bao nhiêu là tài nguyên tế luyện ra linh tượng, nhưng gã cũng đứng lặng giữa không trung
Toàn thân Trần Lạc vẫn không có ánh sáng nhấp nháy, không lộ ra lực lượng linh tức gì, không có gì hết
Không
Có lẽ là có
Nữ nhân cẩn thận như Hạ Mạt phát hiện Trần Lạc càng yên lặng hơn vừa rồi, yên lặng như trong hắc ám vô tận chỉ có một mình hắn, tĩnh làm người hoảng hốt, sợ hãi
Trần Lạc ngửa đầu uống cạn ly rượu, hờ hững phun ra hai chữ:
- Quỳ xuống
Rầm
Tần Đông Thăng xông lên, linh tượng tan biến như bị nghiền nát
Tần Đông Thăng khẽ rên té xuống đất, hai đầu gối không nghe lời đã quỳ xuống
Tần Đông Thăng ngẩng đầu, biểu tình khủng hoảng
- Tần Đông Thăng, dựng thẳng lỗ tai lên nghe cho kỹ, ta chỉ hỏi một lần
Trần Lạc không uống rượu mà tùy ý ngồi trên ghế vàng, đầu hơi nghiêng
Trần Lạc hỏi:
- Chân của Vương Khắc lão sư gãy như thế nào
Vương Khắc
Là Vương Khắc lão sư từng ở Tiểu La Thiên học viện
Chẳng phải nói Vương Khắc lão sư lỡ xông vào cấm địa Tiểu La Thiên học viện, rơi vào trận pháp nên gãy chân
Tần Đông Thăng quỳ dưới đất định đứng dậy nhưng không được, gã muốn vùng vẫy cũng vô dụng
Tần Đông Thăng cảm giác cơ thể không thuộc về gã, không, nói đúng hơn không phải không cảm giác được mà là tê dại
Tần Đông Thăng cảm giác có lực lượng vô hình, khủng bố bao phủ gã
Không biết lực lượng này là Triều Tập, sau khi bị bao phủ thì như rơi vào vực sâu, hắc ám vô tận
Linh hồn như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, vĩnh viễn bóp linh hồn Tần Đông Thăng
Cảm giác nghẹt thở đau không muốn sống
Không phải từ cơ thể mà là linh hồn
Không ai biết có chuyện gì, mọi người nhìn thấy Tần Đông Thăng quỳ dưới đất, người run bần bật, mặt trắng không còn chút máu, trán toát mồ hôi lạnh
Ai đều nhìn ra Tần Đông Thăng đang sợ, gã rất sợ như đang chịu đựng nỗi đau khổ to lớn
Trần Lạc lên tiếng:
- Nói
Chỉ một chữ, rất nhạt, nhạt như nước, rất nhẹ, nhẹ như gió xuân
Nhưng một chữ nhẹ nhàng đó thốt ra làm Tần Đông Thăng cảm thấy áp lực như núi đè, toàn thân tê liệt nằm sấp dưới đất, kinh hoàng thở hồng hộc
Mọi người thấy cảnh tượng này thì da đầu tê dại, sâu trong lòng thầm rít gào: Rốt cuộc Trần Lạc đã làm gì
Hắn không nhúc nhích, chỉ mở miệng đã làm Tần Đông Thăng mất sức chiến đấu
Chỉ một chữ khiến Tần Đông Thăng thành đống bùn nhão
Tại sao
Không ai biết, không người nào dám hỏi
- Tra..
Ta nói..
Là ta..
Là ta cố ý hãm hại Vương..
Vương Khắc..
Hắn..
Hắn ngang nhiên đối đầu với ta, còn nói giúp cho ngươi nên..
Nên ta mới tùy thời trả thù, dụ hắn..
Dụ hắn vào cấm địa của học viện, hãm..
Hãm hại hắn
Khi Vương Khắc lão sư rời khỏi Tiểu La Thiên học viện đã què hai chân, dù Tiểu La Thiên học viện tuyên bố là do gã bất cẩn xông vào cấm địa, đụng trúng trận pháp nên mới gãy chân, nhưng luôn có tin đồn 16 bbị hãm hại
Nhưng tin đồn dù sao là tin đồn, không có chứng cứ rõ ràng thì không ai biết chuyện thật hay giả
Giờ phút này, mọi người nghe Tần Đông Thăng chính miệng thừa nhận mới biết tin đồn là thật, quả nhiên Vương Khắc lão sư bị gã hãm hại
- Ngươi lấy đi hai chân của Vương Khắc lão sư, hôm nay ta cũng muốn đôi chân của ngươi
Là ngươi tự ra tay hay để ta
Cái gì
Tần Đông Thăng sợ, sợ đến tận xương tủy, cũng sợ đến linh hồn
Tần Đông Thăng muốn xin tha nhưng không dám mở miệng, gã rít lên:
- Triều..
Triều viện trưởng, cứu ta..
Cứu ta..
Triều Hưng Tu luôn đứng dưới đài cao nhìn cảnh tượng này, biểu tình khó xem, cực kỳ khó xem
Đặc biệt là khi Tần Đông Thăng cầu cứu Triều Hưng Tu thì khóe môi gã co giật
Triều Hưng Tu hít sâu muốn xóa đi nỗi kinh hoàng nhưng vô dụng, tuy nhiên bây giờ có nhiều người nhìn chằm chằm, nam nhân trung niên làm viện trưởng đành cứng rắn bước ra
- Trần Lạc, nơi đây là Tiểu La Thiên học viện, sao có thể tha thứ ngươi láo xược
Trần Lạc giương mắt nhìn lên
Khi ánh mắt giao nhau với đôi mắt sâu thẳm kia, Triều Hưng Tu cảm giác như rơi xuống vực sâu, tim đập nhanh
- Đúng thì sao
Giọng điệu của Trần Lạc vĩnh viễn thản nhiên như vậy, lạnh nhạt khiến người ta không nghe ra cảm xúc gì
Một câu nói, ba chữ lại khiến Triều Hưng Tu ngây như phỗng, không biết nên nói tiếp thế nào
Đúng thì sao
Đúng vây, đối diện Trần Lạc bí ẩn, kỳ lạ, dù hắn càn quấy trong Tiểu La Thiên học viện thì Triều Hưng Tu nhà ngươi làm gì được hắn
Đánh
Ngươi lấy gì đánh với Trần Lạc
Một người không nhúc nhích một chút, chỉ tự uống rượu, mở miệng nói mấy chữ đã hù sợ vu sư cao cấp Tần Đông Thăng có kinh nghiệm phong phú, tu vi cao thâm như đống bùn mềm nhũn dưới đất, ngươi làm sao đánh với Trần Lạc
Đừng nói Triều Hưng Tu chỉ là thương nhân, không có thực lực đó, dù gã có sức mạnh cũng không dám đánh
Nhưng dù có dám hay không, Triều Hưng Tu không phải kẻ thiếu não, gã lập tức nói với các đại nhân vật Kim Thủy Vực:
- Các vị, tiểu tử này ở trong Tiểu La Thiên học viện ta hoành hành bá đạo, ỷ mạnh hiếp yếu, không chỉ bị thương đệ tử Tiểu La Thiên học viện còn định giết phó viện trưởng Tần Đông Thăng
Xin các vị hãy chủ trì công bằng cho Tiểu La Thiên học viện ta
Triều Hưng Tu nói làm các đại nhân vật Kim Thủy Vực rất khó xử, người run runm
Đối diện Trần Lạc không ai không sợ, bao gồm các đại nhân vật Kim Thủy Vực
Chủ trì công bằng
Làm sao chủ trì
Nếu chỉ là người bình thường thì được, nhưng người này là Trần Lạc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trần Lạc là ai
Là người từng nghịch với trời
Các đại nhân vật Trung Ương học phủ còn bị Trần Lạc rượt theo đánh, ai dám chủ trì công bằng với người như vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có lẽ địa vị, thân phận các đại nhân vật Kim Thủy Vực không bình thường nhưng chỉ hạn chế trong Kim Thủy Vực, so với các đại nhân vật Trung Ương học phủ hoàn toàn không cùng đẳng cấp
Trần Lạc không để mắt đến các đại nhân vật Trung Ương học phủ thì làm sao quan tâm các đại nhân vật Kim Thủy Vực
Đối với các đại nhân vật Kim Thủy Vực thì bọn họ không dám chỉ trì công bằng đó
- Đại Nguyên thương các chúng ta kỳ vọng rất cao vào các vị
Thấy các đại nhân vật im lặng, Triều Hưng Tu nâng ra Đại Nguyên thương các, ám chỉ các đại nhân vật chịu đứng ra bệnh Tiểu La Thiên học viện thì Đại Nguyên thương các sẽ không bạc đãi bọn họ
Sức hấp dẫn rất lớn, nhưng trong ánh sáng linh hồn Kim Thủy Vực không người nào nhúc nhích, bọn họ không dám
Đại chấp sự dẫn đầu nói:
- Cái này..
Tần Đông Thăng hãm hại Vương Khắc trước, là đáng tội.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.