Vũ gia, Diệp gia, Đinh Tử gia, Lý gia đều đứng ra hưởng ứng Triều Hưng Tu đổ tội Trần Lạc là đồ hắc ám, tà ma, đáng tru
Có người đi đầu tất nhiên có kẻ hùa theo
Mấy đại gia tộc Kim Thủy Vực vốn có người do dự giờ cắn răng tham gia vào đội công khai lên án Trần Lạc
Nói đến thì bọn họ không oán không thù với Trần Lạc, đứng ra chỉ vì gai mắt hắn ngông cuồng
Có lẽ bọn họ e ngại Trần Lạc lợi hại, có lẽ vì ý tưởng chính nghĩ muốn xóa sổ tai họa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hoặc có lẽ muốn mượn cơ hội tiêu diệt Trần Lạc để hòng nổi tiếng
- Trần Lạc là đồ hắc ám, tà ma, đáng tru
Triều Hưng Tu giơ tay lớn tiếng kêu gào, mấy đại gia tộc cũng la hét theo
Tất cả lão sư, đệ tử Tiểu La Thiên học viện gào thét điếc tai, kích thích nhiều người có mặt
Ngày àng nhiều người tham gia đội trừ ma vệ đạo, chỉ mấy giây đã có bảy, tám trăm người
Chỉ còn mấy chục người đứng tại chỗ
Bảy, tám trăm người tụ tập lại theo Triều Hưng Tu chỉ huy bao vây Trần Lạc chật ních
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Đây chính là kim lôi tru diệt thiên kiếp trận, Mạt Mạt, ngươi cảm thấy cái tên họ Trần kia có thể..
Hạ Mạt, Bạch Phiêu Phiêu là đệ tử ngôi sao Trung Ương trận tháp nên hiểu biết về kim lôi tru diệt thiên kiếp trận nhiều hơn người khác
Hạ Mạt, Bạch Phiêu Phiêu biết hai điểm khgủng bố của kim lôi tru diệt thiên kiếp trận
Thứ nhất là lôi võng, thứ hai là lôi kiếp, một khi bị bao phủ tỏa định, có thể ngăn được hàng ngàn lôi kiếp hay không là một chuyện, có muốn trốn khỏi lưới sét cũng khó khăn
Hạ Mạt lắc đầu, nàng biết uy lực của kim lôi tru diệt thiên kiếp trận nhưng không biết gì về Trần Lạc
phía xa, Lãnh Cốc bực mình nhìn cảnh tượng, tức giận chửi:
- Đám rùa đó sao không chút chủ kiến, nghe gió chiều nào xuôi chiều nấy
Có lẽ Trần Lạc bí ẩn, kỳ lạ nhưng trên người hắn không có chút linh tức hắc ám tà ma
- Muốn đổ tội sợ gì không có cớ
Tội đồ hắc ám chỉ là cái cớ
Trần Lạc rất bí ẩn, kỳ lạ, hoàn toàn vượt qua hiểu biết của mọi người
Không ai muốn người kinh khủng như vậy tồn tại, còn tùy thời uy hiếp an toàn mạng sống của bọn họ
Khi kim lôi tru diệt thiên kiếp trận xuất hiện, họ nhìn thấy hy vọng, muốn tiêu diệt quái vật Trần Lạc để nổi tiếng
- Vậy điện hạ nói xem Lạc gia có..
Tần Phấn nhắm mắt lại, lắc đầu, nói:
- Không tìm chết sẽ không chết, bọn họ đang tìm đường chết, còn khiêu chiến sự nhẫn nại của Lạc gia
Tuy vương tử điện hạ không biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì nhưng gã biết rõ khi tất cả vây công Trần Lạc đã định trước kết cuộc
Chỉ Trần Lạc có tư cách quyết định kết cuộc này
- Trần Lạc, đồ tà ma hắc ám, chết đi
Triều Hưng Tu thúc giục lệnh bài, một ngàn trận tượng trên đầu ngưng tụ thành kim lôi tru diệt thiên kiếp trận bắt đầu vận chuyển
Có thể
Vô số tia chớp cùng giáng xuống như lưới sét bao phủ Trần Lạc vào trong
Cùng lúc đó, không biết là ai trong đám người đánh ra linh quyết, những người khác bắt chướ theo
Trong phút chốc linh quyết phô thiên cái địa cùng với lưỡi sét đổ ập xuống người Trần Lạc
Trên ghế dựa lớn xa hoa rực rỡ ánh vàng, Trần Lạc ngồi túy ý bắt chéo chân, một tay đặt trên bàn mân mê, tay khác đặt trên tay vịn
Trần Lạc nghiêng đầu, khuôn mặt thanh tú trắng trẻo không chút cảm xúc, đôi mắt sâu thẳng tĩnh lặng
Trần Lạc không nhúc nhích, luôn luôn như vậy, không nhướng mày chút nào
Lưới sét khủng bố ập đến bao phủ Trần Lạc sau đó khựng lại, các linh quyết đổ ập xuống bỗng nhiên tĩnh lặng
Yên tĩnh, ngừng bặt
Người này đã bí ẩn, kỳ lạ đến mức độ khó hiểu sao
Kim lôi tru diệt thiên kiếp trận khiến đại vu sư nghe tiếng sợ vỡ mật vậy mà không làm gì được Trần Lạc
Ai đều biết Trần Lạc kỳ dị nhưng không ngờ hắn sẽ kỳ lạ đến mức không tưởng tượng nổi
Mọi người điên cuồng phát ra linh quyết bao vây Trần Lạc, từng linh quyết từng linh quyết
Tiếc rằng chỉ vô dụng, bọn họ có phát ra bao nhiêu linh quyết, dù linh quyết đó cường đại cỡ nào khi đến gần Trần Lạc đều khựng lại
Giờ phút này, t như ở trong thế giới tràn ngập linh quyết, khắp nơi là các loại linh quyết
Mọi người dần ngừng thi triển, vì bọn họ nhận ra một sự thật khủng khiếp, đó là không được
Người này quá quái dị, quá cường đại
Khi bọn họ nhận ra điều này thì ai náy lộ biểu tình kinh hoàng, hối hận
Đặc biệt là Triều Hưng Tu dẫn đầu hô hào, gã không bao giờ ngờ rằng kim lôi tru diệt thiên kiếp trận không làm gì Trần Lạc được
Tại sao
Mọi người nghi ngờ, nhưng bây giờ không ai rảnh suy nghĩ vấn đề này
Bởi vì bọn họ chợt phát hiện không chỉ lưới tia chớp, các linh quyết đứng lặng mà chính bọn họ cũng hóa đá
Cả đám như pho tượng đứng tại chỗ, không thể nhúc nhích
Cảnh tượng này thật sự đồ sộ, hoa lệ, như bức tranh cổ ghi chép sự tích nào đó trong lịch sử, như điêu khắc đại sư đang đắp nặn pho tượng
Không, có một người đột nhiên nhúc nhích
Không phải Trần Lạc mà là Triều Hưng Tu
Triều Hưng Tu nhúc nhích, té ngồi dưới đất như đột nhiên bị một ngọn núi đè nằm sấp xuống
Triều Hưng Tu vùng vẫy dữ dội, mắt trợn to, gã khủng hoảng nhìn Trần Lạc
Triều Hưng Tu há mồm muốn nói điều gì nhưng không thể phát ra thanh âm
Trần Lạc chỉ nhìn Triều Hưng Tu, không nói một câu
Mắt, tai, lỗ mũi, mỗi lỗ chân lông trên người Triều Hưng Tu tràn máu
Máu chảy ồ ạt
Giờ phút này, Triều Hưng Tu đã biết tại sao lúc trước Tần Đông Thăng đau khổ như thế
Triều Hưng Tu biết, nhưng đã muộn, chỉ còn nỗi sợ hãi vô tận, sợ hãi từ tận linh hồn, cảm giác như linh hồn bị bóp nát
Triều Hưng Tu dùng sức lực cuối cùng lắp bắp nói:
- Ác..
Ác ma, ngươi là..
Ngươi là ác ma..
Nói xong câu đó người Triều Hưng Tu đẫm máu mềm nhũn nằm trong vũng máu, không biết đã chết hay còn sống
Tuy đám người bị hóa đá nhưng còn tư duy, bọn họ chính mắt thấy cảnh tượng máu me, sợ muốn chết
Đừng nói là bọn họ, đám người Hạ Mạt, Bạch Phiêu Phiêu, Tần Phấn, Lãnh Cốc đứng ngoài xem cũng vậy
Thân phận của đám người Hạ Mạt, Bạch Phiêu Phiêu, Tần Phấn, Lãnh Cốc không nhỏ, không chỉ học thức uyên bác còn có kiến thức siêu phàm, nhưng bọn họ chưa từng thấy cảnh tượng làm người ta sợ đến tận đáy lòng như vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một người không nhúc nhích, không chỉ ngừng lại kim lôi tru diệt thiên kiếp trận, nhìn Triều Hưng Tu một cái đã làm gã miệng mũi chảy máu
Những chuyện này hoàn toàn vượt qua tri thức của mọi người
Trần Lạc luôn im lặng bỗng lên tiếng:
- Trời tạo nghiệt có thể sống, tự tạo nghiệt không thể sống
Ngữ điệu càng hờ hững, thanh âm lạnh lẽo hơn trước kia
Cánh tay đặt trên bàn nhẹ vung, các món ngon bị Trần Lạc hất xuống đất
Lưới sét to lớn bị đông lại trong khoảnh khắc tan biến, linh quyết rậm rạp tán loạn như chưa từng xuất hiện
- Trần Lạc ta muốn đi, thế giới này không ai ngăn ta được
Thanh niên áo lam đứng dậy, cả thế giới như thay đổi
Mọi người rơi vào vực sâu hắc ám vô tận, không có thiên địa hồng hoang, không có trời trăng sao, không có sinh lão bệnh tử, không có tự nhiên ngũ hành, thời gian và không gian cũng chẳng còn
Không có gì hết, chỉ có tĩnh lặng.