Thiên Vu

Chương 472: Quyết đấu




Tất nhiên Trần Lạc không chỉ gặp nàng một lần, vì khi hắn dùng thân phận Thông Thiên lão tổ gây án khắp nơi thường bị nữ nhân dẫn người đuổi theo truy sát cùng trời cuối đất
Trần Lạc có ấn tượng sâu sắc với nữ nhân này
Mới rồi Trần Lạc phát hiện có người đến nhưng không ngờ sẽ là nữ trung hào kiệt, uy phong lẫm lẫm của Quang Minh điện, Cổ Du Nhiên
Chu Sơn Nhạc đột nhiên bị ngăn lại, trông thấy nữ nhân thì biến sắc mặt, nhanh chóng thụt lùi
- Cổ thống lĩnh
Mấy thống linh của Quang Minh điện người nào cũng nổi tiếng như cồn, trong đó Cổ Du Nhiên là nổi nhất
Lúc Cổ Du Nhiên ở Trung Ương học phủ là thiên kiêu ngôi sao nổi tiếng thiên hạ, sau khi vào Quang Minh điện trở thành Cổ thống lĩnh uy chấn thiên hạ
Vạn Tinh Văn ngồi trên ghế, hai tay giao nhau nhìn Cổ Du Nhiên, lạnh nhạt nói:
- Cổ Du Nhiên, ngươi có ý gì
- Ta phụng mệnh đến tiếp quản chuyện này
- Phụng mệnh
Không biết ngươi phụng mệnh của ai
- Thái Thăng trưởng lão
Cổ Du Nhiên lật cổ tay, lòng bàn tay xuất hiện một khối lệnh bài có khắc mấy chữ trưởng lão chấp pháp Quang Minh điện
- Lại là Thái Thăng trưởng lão
Vạn Tinh Văn nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, nói:
- Thái Thăng trưởng lão đã lớn tuổi tại sao mấy năm nay trở nên thích lo chuyện bao đồng như vậy
Vạn Tinh Văn mở mắt ra, khóe môi cong lên nói:
- Nếu là mệnh lệnh của Thái Thăng trưởng lão theo lý thuyết ta phải chấp hành, nhưng mà..
Ha ha ha ha ha ha
Hôm nay Vạn Tinh Văn ta không muốn làm theo
- Vạn Tinh Văn, ta khuyên ngươi hãy suy nghĩ kỹ càng, ngươi không gánh nổi hậu quả làm trái lệnh trưởng lão
- A
Thật ngại quá, Cổ Du Nhiên, ngươi quay về nói cho Thái Thăng trưởng lão biết chuyện này lão nhân gia không xen vào được
Vạn Tinh Văn nói xong làm tư thế mời ý bảo Cổ Du Nhiên rời đi
Cổ Du Nhiên không nói, nàng kéo cánh tay Trần Lạc lắc người định đi
Nhưng Cổ Du Nhiên mới nhúc nhích Vạn Tinh Văn đã xuất hiện bên cạnh nàng, một tay vịn vai nàng
Vạn Tinh Văn cười nói:
- Ngại quá Cổ thống lĩnh, ngươi không thể mang người này đi
Cổ Du Nhiên liếc Vạn Tinh Văn, thản nhiên nói:
- Nếu ta muốn đi ngươi cũng không ngăn ta được
- A
Chưa chắc
Vù vù vù vù vù
Cổ Du Nhiên kéo Trần Lạc chớp mắt biến mất, Vạn Tinh Văn cũng biến mất theo
Cổ Du Nhiên xuất hiện ở cửa đại điện, Vạn Tinh Văn cũng hiện hình
Cổ Du Nhiên biến mất lại xuất hiện, Vạn Tinh Văn cũng vậy
- Vạn Tinh Văn, lá gan của ngươi ngày càng lớn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cổ Du Nhiên thả Trần Lạc ra, ánh sáng lấp lánh quanh người, bỗng nhiên biến mất
- Ha ha ha ha ha ha
Cổ thống lĩnh, Vạn Tinh Văn ta to gan bao nhiêu ngươi nên biết rõ nhất
Vạn Tinh Văn, Cổ Du Nhiên bỗng nhiên đánh nhau
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hai người đều là đại thống lĩnh của Quang Minh điện, tu vi, thực lực cao đáng sợ
Sự thật đúng là vậy, Vạn Tinh Văn, Cổ Du Nhiên đánh nhau có thể nói là tới vô ảnh đi vô tung, tốc độ siêu mau
Các vu sư Quang Minh điện khác không thấy được tàn ảnh, dù phát ra linh thức cảm ứng cũng chỉ dò xét được hai lực lượng khổng lồ siêu nhanh va chạm vào nhau
Trần Lạc đứng yên tại chỗ, thấy buồn cười, bất đắc dĩ
Nói thật là Trần Lạc không có ấn tượng tốt với Quang Minh điện, hắn lười dây dưa cùng bọn họ
Trần Lạc xoay người đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thấy Trần Lạc rời đi, Chu Sơn Nhạc làm đội trưởng rống to:
- Tội đồ Trần Lạc, đứng lại cho ta
Chu Sơn Nhạc lại xông lên, cùng một thủ đoạn, vẫn là tay chộp đầu Trần Lạc
Trần Lạc không thèm nhìn Chu Sơn Nhạc, đi tiếp
Khi Chu Sơn Nhạc chạy đến, bàn tay to kỳ dị khựng giữa không trung
Lần này không ai ngăn lại Trần Lạc, khi Chu Sơn Nhạc lao đến thì gã như pho tượng đứng yên tại chỗ
Trần Lạc tiếp tục đi tới, chưa từng ngừng lại
Hơn một trăm sáng tạo thất tinh trận phápu sư Quang Minh điện trong đại điện thấy cảnh tượng này mắt lóe tia giật mình, nhưng chỉ chợt lóe
Mọi người phát ra ánh sáng, các loại linh tượng cường đại cùng sử dụng
Vù vù vù vù vù
Một trăm vu sư Quang Minh điện biến mất, lúc xuất hiện đã bao vây Trần Lạc nhưng chỉ là bao vây
Khi một trăm vu sư Quang Minh điện ập đến thì bọn họ cũng như Chu Sơn Nhạc đứng yên tại chỗ
Có lẽ vì hình ảnh này quá kinh thế hãi tục nên Vạn Tinh Văn, Cổ Du Nhiên đang kịch chiến cùng ngừng lại, biểu tình kinh ngạc nhìn chằm chằm
Vạn Tinh Văn, Cổ Du Nhiên là thống lĩnh của Quang Minh điện, quanh năm chém giết với thế lực hắc ám, nhỏ từ yêu ma quỷ quái, lớn đến lão vu sư tà ác, có tình cảnh gì hai người chưa từng gặp
Cỏ thủ đoạn gì bọn họ chưa thấy
Nhưng Vạn Tinh Văn, Cổ Du Nhiên chưa từng chứng kiến cảnh tượng kỳ dị như vậy
Không có linh lực, không có tinh thần lực, không có bất cứ linh tức, càng không có bất cứ lực lượng dao động, không có
Không gì hết
Đây là cái gì
Vạn Tinh Văn híp mắt nhìn Trần Lạc, mắt lóe tia sáng lạnh lẽo như núi băng bỗng nổ tung
Vạn Tinh Văn nhìn Trần Lạc chằm chsằm, khinh thường nói:
- Bàng môn tả đạo
Vạn Tinh Văn dứt lời, quanh người gã bỗng dấy lên ngọn lửa, là ngọn lửa trắng tinh thuần ẩn chứa hơi thở quang minh vô cùng
Vạn Tinh Văn nhảy lên, chợt cảm thấy áp lực vô hình bao phủ, cảm giác như rơi vào vực sâu hắc ám vô tận
Không có thiên địa, không có hồng hoang, không có thời gian, không gian, chỉ có tĩnh lặng, vô tận tĩnh lặng
Biểu tình Vạn Tinh Văn kỳ lạ, thánh hỏa quang minh đốt cháy quanh người gã yếu đi nhiều, trở nên mơ hồ, đông lại
Vạn Tinh Văn nghiêm túc nói:
- Linh hồn của ta là quang minh thủ hộ, thánh hỏa thiêu hủy, ngươi muốn chấn nhiếp linh hồn ta
Đúng là mơ tưởng viễn vông
Vù vù vù vù vù
Thánh hỏa quang minh quanh người Vạn Tinh Văn lại bốc cháy, nhưng gã vừa nhấc chân thì thánh hỏa lại yếu đi, đông đặc
Vạn Tinh Văn hừ lạnh một tiếng:
- Hừ
Thánh hỏa quang minh quanh người Vạn Tinh Văn lại bốc cháy lên, tiếc rằng khi gã bước ra một bước thì lại yếu đi
Một lần, hai lần, ba lần, bốn lần
Suốt năm lần, mỗi lần quang minh thánh hỏa quanh người Vạn Tinh Văn bốc cháy, gã nhấc chân bước ra một bước sẽ bị đông lại
Lần thứ sáu, trong tay quang minh thánh hỏa đột nhiên cầm thanh trường đao màu trắng
Không biết thanh đao là bảo bối gì mà ẩn chứa hơi thở quang minh khổng lồ, khi rút ra thì khiến quang minh thánh hỏa quanh thân gã bốc cháy hừng hực
Một bước, hai bước, năm bước, sáu bước
Vạn Tinh Văn cầm đại quang minh chi nhẫn từng bước sấn tới, khi gã chạy ra một thước thì trước cửa đại điện bỗng có một lão nhân bước vào
Đây là lão nhân râu tóc bạc phơ, mặt mũi hiền lành, thân mặc quang minh thánh y cũ rách như giặt nhiều năm chuyển màu xám
Lão nhân già nua nhưng tinh thần quắc thước, đôi mắt đục
Lão nhân xuất hiện, Trần Lạc bỗng dừng bước
Khi Trần Lạc đứng lại, hơn một trăm Quang Minh Thủ Vệ giả trong đại điện bị hóa đá té xuống đất
Vạn Tinh Văn ở sau lưng Trần Lạc giơ quang minh chi nhẫn khựng giữa không trung, không chém xuống được
Không phải Vạn Tinh Văn không dám mà bởi vì gã không thể nhúc nhích, tựa như không cảm giác được cơ thể của mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.