Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thôi Xong! Hệ Thống Nữ Chính Trói Định Nhầm Vai Ác Rồi (Hắc Liên Hoa Bị Phản Diện Đa Nhân Cách Dụ Bắt)

Chương 22: Chương 22




Đến lúc trời sắp sáng, hắn lại củng cố thêm một lần nữa. Tiết Trầm Cảnh chỉ cần gieo vào nội tâm nàng ý nghĩ này, phần còn lại, đầu óc của nàng sẽ tự động tưởng tượng cho hoàn chỉnh.

Trong lúc mơ màng, Ngu Ý đã mơ rất nhiều giấc mộng khó nói thành lời. Nàng đời này, cả trước và sau khi xuyên thư, tổng cộng sống hai mươi tư năm, hơn tám nghìn ngày đêm, cộng lại cũng chưa từng mơ nhiều xuân mộng đến thế.

Đến mức, đợi đến khi nàng tỉnh lại từ trong cơn mê ngủ, vẫn cảm giác như đang nằm trên mây, toàn thân lâng lâng, tứ chi càng thêm bủn rủn vô lực, bất kể là thân thể hay linh hồn, đều như bị rút cạn.

Ngu Ý nằm ngửa trên giường, không muốn cử động dù chỉ một chút, hai mắt vô thần nhìn lên rèm che màu đậm phía trên, ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu chính là “Tướng công của ta rất lợi hại”, có trời mới biết, đầu óc nàng lúc này vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.

Một lúc lâu sau, nàng mới nghiêng người, bất ngờ thấy một người đang ngủ say ở mép giường.

Tiết Tưu mặt hướng về phía nàng, nghiêng người nằm ở mép giường phía ngoài, vẫn chưa tỉnh. Giữa hai người họ có một chiếc gối đầu chắn ngang, tựa như sông Sở ranh giới Hán chia cắt, ngăn cách họ ra, hơn nửa chiếc chăn đều bị hắn kéo đắp lên người.

Ngu Ý tay chân lạnh ngắt, thảo nào lúc ngủ nàng luôn cảm thấy lạnh. Nàng biết Tiết Tưu sợ lạnh, nên cũng không tính toán với hắn chuyện giành chăn.

Bên ngoài trời đã sáng rõ, ánh nắng xuyên qua lớp rèm sa mỏng chiếu vào, rọi lên gương mặt hắn, vài sợi tóc mai vương trên trán, bên dưới mái tóc đen là hàng lông mày dài anh tuấn.

Lông mi của hắn thon dài rậm rạp, tựa như được phác họa bằng bút vẽ. Ngu Ý phát hiện giữa mí mắt phải của hắn có một nốt ruồi son rất nhỏ, khi mở mắt, nốt ruồi nhỏ này liền ẩn vào trong nếp gấp mí mắt.

Nàng không kìm được đưa tay chạm nhẹ vào nốt ruồi son nhỏ ấy, đầu ngón tay men theo sống mũi thẳng tắp lướt xuống.

Làn da của Tiết Trầm Cảnh rất trắng, càng làm nổi bật đôi môi có phần đỏ tươi. Nàng say sưa vuốt ve gương mặt hắn, thầm nghĩ, tối qua bọn họ... thật sự đã làm gì ư?

Ngu Ý cố gắng nhích lại gần hắn một chút, lòng bàn tay áp lên môi hắn, tỉ mỉ cảm nhận hình dáng và cảm xúc từ đôi môi ấy.

Sau đó lại kéo tay hắn ra khỏi chăn, trước tiên dùng tay mình ướm thử độ lớn bàn tay hắn, rồi ướm lên ngực mình, đoạn lại nhẹ nhàng nắn nắn các đốt ngón tay, cẩn thận ngắm nghía hình dáng từng ngón tay của hắn.

Tiết Trầm Cảnh không giả vờ được nữa, cuối cùng không thể nhịn được đành mở mắt.

Để cho mọi chuyện trông thật hơn, đêm qua hắn vẫn luôn ở trong phòng, nghe Ngu Ý lẩm bẩm mê sảng suốt đêm, sáng nay cũng cố ý nằm lại đây, chờ để cùng nàng tỉnh giấc.

Nào ngờ, nàng tỉnh lại liền sờ mó hắn một hồi, chẳng khác nào một con sắc quỷ đói khát. Ngay lúc nàng vừa chạm vào, hắn đã bị cái gai trên người nàng làm cho tỉnh giấc.“Ngươi đang sờ gì thế?” Tiết Trầm Cảnh ở dưới chăn giữ tay nàng lại.

Ngu Ý lại rụt tay về, tiếp tục nắn nắn đốt ngón tay hắn, đôi mày thanh tú chau lại, vẻ mặt bối rối nói: “Ta chỉ cảm thấy, bây giờ sờ vào tướng công, cảm giác hình như không giống tối qua cho lắm?”

Nghe vậy, Tiết Trầm Cảnh lập tức quay mặt đi, hàng mi rậm che khuất ánh mắt đang dao động của hắn, hắn rút tay mình ra khỏi tay nàng, rồi xoay người vén chăn, đứng dậy quay lưng về phía nàng mặc quần áo.

Cảm giác nhói trên người biến mất, hắn thầm thở phào một hơi, “Lời này của ngươi có ý gì? Chẳng lẽ ở đây ngoài ngươi và ta, còn có ai khác nữa sao?”“Ta dĩ nhiên không nghi ngờ là có người khác.” Ngu Ý nói, rồi lại vươn tay, dùng sức véo một cái vào mông hắn, cảm nhận xúc cảm dưới lòng bàn tay.

Tiết Trầm Cảnh chỉ cảm thấy mông mình như bị Lang Nha Bổng (gậy gai) nện cho một phát, hắn đau đến toàn thân run lên, vội khoác áo bào nhảy về phía trước hai bước, tránh xa mép giường, rồi quay lại trừng mắt nhìn nàng với vẻ mặt khó tả.

Ngu Ý bị phản ứng kịch liệt của hắn làm cho giật nảy mình, “Sao vậy?”

Tiết Trầm Cảnh có nỗi khổ không nói được, giọng khản đặc: “Ngươi đừng tùy tiện chạm vào ta.” Nói xong, hắn lại nhận ra giọng điệu của mình quá cứng rắn, sợ Ngu Ý sinh nghi, đành phải nói thêm: “Ta sợ ta sẽ không kìm được.” May mắn là hắn từng nghe qua một số truyện kể dâm tục chốn nhân gian.

Ngu Ý bật cười “Phụt” một tiếng, nàng nghe lời thu tay lại, nhìn bàn tay mình đang xòe ra rồi nắm lại, ngẫm nghĩ về cảm giác vừa rồi, đoạn nói vẻ đăm chiêu: “Ta chỉ thấy, bây giờ sờ vào người ngươi cảm giác thật hơn tối qua rất nhiều.”

Tiết Trầm Cảnh: “...”

Hệ thống tức giận nói: “Thấy chưa, ta đã nói nữ chính rất thông minh, ngươi không lừa được nàng đâu!”

Ngu Ý nghe được giọng của hệ thống, đuôi mày khẽ nhướng, xem ra Tiết Tưu đúng là đang lừa dối nàng.

Tiết Trầm Cảnh nhất thời không biết phải lấp liếm thế nào, vội vàng khoác áo bào lên người, hấp tấp buông lại một câu “Đừng nghĩ lung tung”, rồi xoay người ra khỏi phòng, nói là muốn đi nấu cháo làm điểm tâm cho nàng.

Sau khi ngồi xuống trong bếp, câu đầu tiên hắn hỏi là: “Xem độ thiện cảm.”

Hệ thống vui vẻ đáp: “9% rồi, chủ nhân, chúng ta sắp thành công rồi.”

Tiết Trầm Cảnh từ từ mở to hai mắt, vẻ kinh ngạc xen lẫn vui mừng trên mặt nở rộ như hoa, quét sạch đi những ngày uất ức chịu đựng liên tiếp, cả người hắn trở nên tươi sáng rạng rỡ, không dám tin hỏi: “Thật sao?”

Trước đó hắn đã cố gắng lâu như vậy, mà độ thiện cảm vẫn luôn dao động quanh mức 6%, không ngờ chỉ qua một đêm, độ thiện cảm lại tăng vọt lên 9%.

Tiết Trầm Cảnh trầm tư một lát rồi hiểu ra.

Để sớm ngày hoàn thành cái nhiệm vụ chết tiệt của hệ thống này, hắn không ngại hy sinh thêm một chút nhan sắc nữa.

Tiết Trầm Cảnh hỏi: “Cái hà y kia của ngươi, khi nào thì mất tác dụng?”

Hệ thống: “Còn nửa canh giờ nữa.”

Trong phòng ngủ, Ngu Ý cũng đã dậy, đang ngồi trước bàn trang điểm soi gương.

Chiếc áo ngủ trắng muốt ôm lấy thân thể mảnh mai của thiếu nữ, mơ hồ để lộ màu da thịt bên trong. Nàng nhẹ nhàng kéo cổ áo, chiếc áo lụa mềm mại trượt khỏi bờ vai, để lộ một mảng lớn da thịt trắng ngần.

Ngu Ý xoay người soi gương tứ phía, không phát hiện trên cơ thể có bất kỳ dấu vết nào của sự kịch liệt đêm qua.

Rõ ràng là bọn họ chưa làm gì cả. Nhưng trong đầu mình, nàng vẫn nhớ rõ tướng công của nàng rất lợi hại, bọn họ đã “quyết chiến” đến rạng sáng, cuối cùng là nàng không chịu nổi mà thiếp đi.

Ngu Ý nhìn chằm chằm hình ảnh phản chiếu trong gương, từ từ mặc quần áo vào người. Một lúc lâu sau, ánh mắt nàng dần trở nên tĩnh lặng, nàng đã nghĩ thông suốt.

Nàng không để tâm việc Tiết Tưu mang theo nhiệm vụ của hệ thống để tiếp cận công lược mình, nhưng nàng để tâm việc Tiết Tưu tùy tiện thay đổi ký ức và nhận thức của nàng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.