Thông Linh Giao Dịch Sư: Hướng Dẫn Mua Bán Khí Vận Nhân Gian

Chương 7: Minh Hôn





Trong hồ sơ chính thức, cái c.h.ế.t của Lâm Chiêu được ghi nhận là t.ự s.át
Trong cuốn sổ tay mang theo bên mình, người ta tìm thấy một bức di thư dài cả vạn chữ, trong đó cô viết mình đã bị cha mẹ ép đến đường cùng mà tự vẫn
Tên của Lâm Chiêu, là cái tên cha mẹ đặt với mong muốn cô có thể “mời” một cậu em trai về với gia đình
Quả nhiên, khi cô lên năm, cha mẹ sinh được một cậu em, đặt tên là “Thiên Tứ.” Từ đó, chuỗi ác mộng cũng bắt đầu
Từ nhỏ, khi còn chưa cao quá bếp, cô đã phải vào bếp nấu nướng cho em
Mỗi dịp Tết đến xuân về, em trai có hai bộ quần áo mới, còn cô chỉ có thể mặc lại đồ cũ của năm trước
Cha mẹ không bao giờ cho cô tiền mua tài liệu học thêm, vậy mà cô vẫn kiên cường tự mình thi đỗ vào Yến Đại
Trong khi đó, em trai Lâm Thiên Tứ  đánh nhau, trốn học, thậm chí còn ép buộc nữ sinh khác, bị nhà trường đuổi học
Thế nhưng, gia đình lại chi cả chục vạn để đưa cậu ta vào một trường dân lập
Về sau, Lâm Chiêu có bạn trai, nhưng do anh này nhà nghèo, không có tiền sính lễ, cha mẹ cô liền tìm đến giáo viên phụ trách của anh ở trường, yêu cầu “ban giám hiệu” can thiệp để chia rẽ hai người
Đường cùng, họ đành phải chia tay
Điều cuối cùng khiến Lâm Chiêu hoàn toàn sụp đổ là khi cha mẹ cô giới thiệu cô cho một ông chủ vật liệu xây dựng hơn bốn mươi tuổi, chỉ vì ông ta hứa sẽ giúp đỡ cho Lâm Thiên Tứ vào làm tại công ty của mình
Cuối tuần trước, cha mẹ cô còn mời ông chủ này đến nhà ăn cơm, qua lời nói, họ đã coi ông ta như con rể và là “ân nhân” của gia đình mà đối đãi
Ông chủ uống say,  Lâm gia liền mời ông ta ở lại ngủ qua đêm
“Dù sao cũng là người một nhà, đừng tính toán nhiều quá.”
Tối đó, khi Lâm Chiêu đang mơ màng ngủ thì có một đôi bàn tay lạ chạm vào cô
Cửa phòng dù đã khóa nhưng không hiểu sao lại bị hỏng
Cô lớn tiếng kêu lên, nhưng cha mẹ cô chỉ nói: “Đã thế thì thuận theo ông ấy đi, khỏi mất danh dự
Con la lối làm gì, sau này cha mẹ còn mặt mũi nào nữa?”
Lâm Chiêu khóc lóc trở về trường, càng nghĩ càng thấy tuyệt vọng
Trong cơn bi thương cùng cực, cô đã viết lại di thư sau đó nh.ảy l.ầu tự vẫn
Th.i th.ể cô nhanh chóng được đưa tới nhà tang lễ
Lúc này, linh hồn Lâm Chiêu đã trở nên trong suốt
Tôi tìm cách giữ linh hồn cô ở lại bên mình rồi cùng nhau đi tới đó
Cha mẹ cô vừa khóc vừa đến nhận thi thể, ngay cả người em trai vô dụng kia cũng tỏ ra đau buồn
Họ hàng gần xa, cô dì chú bác cũng lũ lượt kéo đến cả hai mươi người
Khi t.hi t.hể của Lâm Chiêu được đưa ra khỏi ngăn lạnh, mẹ cô lập tức khuỵu xuống, khóc lóc thảm thiết
“Chiêu Chiêu, con của mẹ… Con gái như hoa như ngọc, nuôi hơn hai mươi năm trời, giờ nói không còn là không còn… Mẹ vất vả bỉm sữa nuôi con khôn lớn…”
Tiếng khóc thê lương vang khắp căn phòng
Lâm Chiêu đứng cao ngạo bên cạnh mẹ mình, cúi đầu xuống, như thể đang thận trọng phán đoán xem bà có thực sự hối hận hay chỉ đang giả vờ đau khổ mà thôi
Bên kia, mắt bố Lâm đỏ ngầu, chất vấn lãnh đạo nhà trường
"Con gái tôi ở nhà vẫn khỏe mạnh, sao đến trường lại xảy ra chuyện
Nhà trường phải bồi thường
Lâm Thiên Tứ liền thêm vào với giọng đắc ý, đưa ra con số cụ thể
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Hồi tôi đi học, có bạn nhảy lầu, nhà trường bồi thường hẳn năm trăm ngàn tệ
Mấy thanh niên cơ bắp lực lưỡng liền hùa theo: "Phải bồi thường
Nhất định phải bồi thường
Lúc này, tôi mới nhận ra đám thân thích nhà họ Lâm đến đây với mục đích gì
Gương mặt của Lâm Chiêu vừa xúc động, giờ đây đã biến thành kinh ngạc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô ấy phẫn nộ, bay đến trước mặt cha mẹ mình, gào lên:
"Người ép con đến đường cùng là hai người
Chuyện này thì liên quan gì đến nhà trường hay thầy cô
Tại sao hai người không tự suy ngẫm xem đã đối xử với con thế nào
"Xem con như người giúp việc, như người ngoài, như công cụ để đổi sính lễ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hai người không thấy những dòng chữ con để lại trong di thư sao
Nhưng người trần không thể nghe thấy tiếng nói của hồn ma
Dù là con người với nhau, cũng chỉ nghe những gì họ muốn nghe
Người thầy luôn yêu quý Lâm Chiêu nhất cũng là đại diện của trường phụ trách lo liệu hậu sự cho cô
Lúc này, thầy bật khóc như mưa: "Lâm Chiêu là một sinh viên thông minh, tài năng, chịu khó
Tôi thực sự cảm thông với hai người
Về vấn đề bồi thường, nhà trường chúng tôi chuẩn bị..
Mẹ của Lâm Chiêu nín khóc, nghiêng tai lắng nghe
Lâm Chiêu quay lại bên cạnh tôi, sốt ruột thúc giục: "Chị Thanh Đường, chị phải giúp em
Đừng để bố mẹ em đánh lạc hướng người khác
Em tự kết liễu không phải do lỗi của trường, mà là do bố mẹ em ép em đến đường cùng
Tại sao nhà trường phải bồi thường cho họ
Đôi khi, người mắc lỗi chưa chắc đã hoàn toàn vô tri vô giác
Chỉ là đổ lỗi cho người khác khiến họ cảm thấy dễ chịu hơn một chút
Lâm Chiêu vẫn giận dữ, bất bình: "Điều em mong muốn là họ hối hận vì đã đối xử bất công với em, là họ tự suy xét lại, chứ không phải để họ lợi dụng cái c.h.ế.t của em để lấy bồi thường từ nhà trường
"Chị Thanh Đường, chị phải giúp em
Tôi liếc qua Chu Trấn bên cạnh
Sắc mặt cậu tái xanh, tay nắm chặt đến run
Nếu không phải tôi đã dặn trước là không được manh động, e rằng cậu đã lao lên "hỏi thăm" bố mẹ Lâm Chiêu ngay lập tức
Tôi tháo áo khoác, cùng với túi xách, đưa cho Chu Trấn
"Cầm giúp tôi
Tôi qua đó nói vài câu
Chu Trấn theo bản năng đỡ lấy
Tôi bước đến trước mặt mọi người với dáng vẻ ung dung, không nhanh không chậm
Chiếc sườn xám bằng lụa trắng thêu hoa ôm sát tôn lên đường cong cơ thể
Đôi giày cao gót cùng màu với thiết kế đơn giản mà thanh lịch
Sợi dây chuyền ngọc bích loại nhất đeo trên cổ, hoàn hảo khắc họa hình ảnh "bà đây có tiền không dễ đụng vào"
Vừa mở miệng, tôi liền trí trá linh tinh:
"Chào mọi người, để tôi tự giới thiệu
Tôi họ Tần có một tiệm trang sức gần đây, Lâm Chiêu đã làm việc bán thời gian ở tiệm của tôi gần nửa năm nay rồi
Chúng tôi xem nhau là bạn thân, chuyện gì cũng tâm sự với nhau
"Theo như tôi được biết, việc cô ấy nghĩ quẩn là do bố mẹ cô ấy đã làm những điều quá đáng, hoàn toàn không liên quan đến trường học
Cha Lâm giận tím mặt
"Mày là đứa nào, đừng có ở đây nói bậy
"Nó là con gái ruột của tao, tao sao có thể hại nó chứ
Làm nghề này, bị mắng chửi là chuyện khó tránh
Tôi thường không để bụng, trừ khi có lời quá đáng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.