Chương 13: Vậy thì náo lớn thêm chút nữa!
Liêu Dư Thiến tức giận bùng nổ. Nàng cũng bị cảnh tượng vừa rồi làm cho kinh hãi. Nàng trăm mối không hiểu, một người cấp B lại có thể đánh cho đám người cấp A tơi tả như vậy, thật không thể tin được. Đến khi nàng kịp phản ứng thì Trương Thiên Hạo đã mình đầy thương tích.“Tô Lương! Ngươi nhục mạ lão sư, ẩu đả bạn học, tội chồng thêm tội!”“Hôm nay ta nhất định phải bắt ngươi đến phòng giáo vụ, khai trừ!”
Một Thần Ấn hiện lên trên cánh tay Liêu Dư Thiến, lấp lóe ánh sáng trắng nhạt. Nhưng loại sức mạnh này không phải học sinh bọn hắn có thể chống cự. Thần Ấn của Liêu Dư Thiến là cấp C, là Thần Ấn cấp thấp nhất, tối đa chỉ tiến hóa đến Thần Sứ hai ấn, có thể với Tô Lương mà nói vẫn là có áp lực.
Liêu Dư Thiến lắc lư bộ ngực của mình chạy về phía Tô Lương, muốn trực tiếp bắt Tô Lương.
Thấy sự việc đã phát triển đến mức này, rất nhiều học sinh đều kinh hãi. Lại còn dẫn đến cả giáo viên ra tay! Lần này Tô Lương coi như xong đời rồi. Thậm chí, chuyện này còn thu hút sự chú ý của một vài lớp khác, rất nhanh liền tụ tập lại.“Xong rồi! Tô Lương chọc giận chủ nhiệm lớp, chắc chắn hắn xui xẻo!”“Ai, sao lại xúc động như vậy?”
Bạch Thiển Thiển cũng hoảng hốt, Tô Lương cho dù có mạnh hơn nữa cũng không thể nào là đối thủ của Thần Tuyển Giả được, đó là người có sức mạnh Thần Ấn thật sự. Dương Bưu cũng một mặt kinh hãi. Trương Thiên Hạo thì nhìn cảnh tượng kia.“Lão sư! Nhất định không thể để hắn chạy thoát!”
Tô Lương lại không hề hoảng hốt.“Bưu tử! Thương!”
Tô Lương khẽ quát một tiếng. Dương Bưu phản ứng lại, trực tiếp ném cây thương huấn luyện trong tay mình cho Tô Lương.“Bắt lấy!”
Tô Lương bắt đầu chuyển động. Chân đột nhiên đạp mạnh, lăn một vòng trên không, tiếp nhận cây trường thương Dương Bưu ném tới. Mấy vũ khí này cũng chưa khai phong. Cầm trường thương, khí thế Tô Lương hoàn toàn thay đổi, như biến thành Tô Lương thân kinh bách chiến khi xưa. Các bạn học đều ngây người.“Tô Lương lại muốn giao đấu với chủ nhiệm lớp?”“Đây không phải muốn chết sao?”“Xong! Sự tình càng lúc càng lớn, nhanh đi gọi thầy chủ nhiệm đi!”
Liêu Dư Thiến nhìn bộ dáng bày trận nghênh địch của Tô Lương thì càng kinh ngạc và giận dữ.“Đồ vật không hiểu tôn ti! Quỳ xuống cho ta!”
Liêu Dư Thiến rất nhanh đã xông đến trước mặt Tô Lương, chìa một bàn tay, chộp lấy Tô Lương. Trong mắt Tô Lương tinh quang lóe lên, dù lão xử nữ là Thần Tuyển Giả, nhưng động tác của nàng trong mắt hắn chậm như rùa, hoàn toàn bị Tô Lương bắt giữ.
Một chiêu Nộ Long Phá Quân!
Thương ra như rồng!
Một thương trực tiếp đâm vào lòng bàn tay Liêu Dư Thiến.
Phanh!
Một tiếng trầm vang lên. Liêu Dư Thiến bị đau rụt tay về. Cho dù là thương không khai phong cũng có thể gây tổn thương. Nàng tức giận nhìn Tô Lương.“Làm càn!”
Nàng bộc phát sức mạnh của Thần Ấn, bảo hộ thân thể, lại lần nữa tấn công Tô Lương.
Tô Lương gặp nguy không loạn. Vung ra một đóa thương hoa, quấy rối đường tấn công của Liêu Dư Thiến. Trường thương trong tay quét ngang, quật vào cánh tay của nàng.
Ba!
Liêu Dư Thiến đau đớn khó nhịn. Dù sao nàng cũng chỉ là một giáo viên, sao có thể so được với Tô Lương đã từng chém giết dị thú mấy chục năm ở kiếp trước chứ? Tô Lương nắm giữ kỹ xảo chiến đấu, còn là kỹ thuật sát nhân! Dù Liêu Dư Thiến có Thần Ấn hộ thể, sức mạnh hơn người bình thường, nhưng cũng không thể tiếp cận được Tô Lương.
Liêu Dư Thiến chỉ cảm thấy trên mặt đau rát. Nàng thậm chí không bắt được một học sinh sao? Mặt nàng lúc xanh lúc đỏ.“Dừng lại cho ta!”
Nhưng Tô Lương làm sao quan tâm tới nàng? Trường thương trong tay vung vẩy không ngừng, liên tiếp quất lên người Liêu Dư Thiến, để lại những vết hằn đỏ. Liêu Dư Thiến thật sự muốn khóc. Mà các bạn học đã kinh ngạc. Tô Lương đối đầu với chủ nhiệm lớp là Thần Tuyển Giả mà vẫn không bại…“Thương pháp của Tô Lương thật lợi hại! Như hành vân lưu thủy, một mạch mà thành!”“Đây mới là thực lực chân chính của Tô Lương sao?”
Tô Lương vung vẩy trường thương, lúc này đã hoàn toàn biến thành một người khác. Một loại khí tức cương mãnh thuần khiết xông vào mặt, khiến mấy nữ sinh ngầm nghĩ thầm trong lòng.“Rất đẹp trai! Thật sự rất đẹp trai!”
Dương Bưu đã sớm kích động đến mức không nói được gì, ông trời ơi, khi nào thì hắn trở nên lợi hại như vậy?
Bạch Thiển Thiển thở phào một hơi, nhưng nhanh chóng lại lo lắng. Còn một người, Lãnh Liên Sương đã sớm ngừng huấn luyện chiến đấu của mình. Ngẩn ngơ nhìn về phía bên này. Sức chiến đấu Tô Lương lúc này thể hiện hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của nàng. Bây giờ Tô Lương, lại có thể động thủ với chủ nhiệm lớp là Thần Tuyển Giả! Ánh mắt Lãnh Liên Sương lấp lóe. Chẳng lẽ nói hắn trước đó luôn che giấu thực lực chân thật, chỉ vì không muốn để nàng cảm thấy bất công trong lòng? Có điều nàng tôn sùng cường giả, nếu Tô Lương đã sớm biểu hiện thực lực như vậy, nàng đã không lạnh nhạt với hắn như vậy. Lãnh Liên Sương trầm mặc.
Tô Lương, rốt cuộc ngươi muốn làm gì? Muốn dùng cách này để thu hút sự chú ý của ta sao?“Oa! Đây là bạn học lớp các cậu à? Sao cảm giác còn lợi hại hơn mấy tên cấp S kia thế?”“Thương pháp đẹp quá, hắn học từ đâu vậy?”
Xung quanh vang lên từng đợt tán thưởng. Mà Liêu Dư Thiến, đã đỏ cả hai mắt, cảm giác bản thân quá mất mặt. Nàng thật sự muốn khóc, sao chủ nhiệm còn chưa tới?
Tô Lương hai mắt lạnh lùng, đối mặt với địch nhân hắn không hề lơ là. Từ một nơi bí mật gần đó, Liễu hiệu trưởng đã sớm há hốc mồm quan sát tất cả.
Mà đúng lúc này. Một tiếng quát nộ vang lên.“Dừng tay!”
Giọng đàn ông thô kệch vang lên, khiến toàn bộ học sinh rung động. Xong rồi! Thầy chủ nhiệm tới! Một người đàn ông mặc đồ huấn luyện viên vội vàng chạy tới. Trận đấu lập tức ngừng lại, Tô Lương lui ra, đứng thẳng người với trường thương trong tay, khí vũ hiên ngang.“Các ngươi đây là đang làm gì vậy?”
Thầy chủ nhiệm là một người đàn ông có chút béo bụng, để lại hai hàng ria con kiến, lúc này mặt mày tối sầm.
Sắc mặt Tô Lương vẫn bình thản.
Liêu Dư Thiến thấy cứu tinh rốt cuộc đã đến, hốc mắt đỏ hoe chạy đến bên cạnh thầy chủ nhiệm.“Chủ nhiệm! Chủ nhiệm lớp này ta không làm nữa!”“Người học sinh này không những nhục mạ lão sư, còn ẩu đả bạn học, anh xem xem hắn còn đánh tôi thành cái dạng gì?”“Chủ nhiệm, nhất định phải khai trừ hắn!”
Liêu Dư Thiến ủy khuất đi đến cạnh thầy chủ nhiệm, giống như một cô gái nhỏ yếu ớt. Thầy chủ nhiệm ánh mắt không dấu vết quét lên người Liêu Dư Thiến với dáng người đầy đặn.“Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?” Hắn mặt âm trầm nói.
Liêu Dư Thiến ủy khuất nói: “Cái tên Tô Lương này, hôm qua đánh người, tôi bảo hắn viết kiểm điểm, hắn nói viết mẹ tôi...”
Liêu Dư Thiến tránh nặng tìm nhẹ, thêm mắm dặm muối kể lại toàn bộ sự việc. Thầy chủ nhiệm mặt càng tối sầm. Nhưng trong lòng đang tính toán, phải nắm bắt cơ hội này để đè đầu nữ nhân kia xuống!“Hỗn trướng! Trường học chúng ta sao lại có thứ bại hoại như ngươi?”“Dám ẩu đả cả lão sư và bạn học!”“Khai trừ! Nhất định phải khai trừ!”“Đi! Bây giờ liền đi với ta đến phòng giáo vụ! Thật là phản thiên!”
Lời thầy chủ nhiệm vừa dứt, sắc mặt các bạn học chấn động mãnh liệt, lần này Tô Lương thật sự xong rồi! Bạch Thiển Thiển cũng nóng nảy.“Lão sư! Không phải như vậy! Là...”
Thầy chủ nhiệm lườm một cái.“Câm miệng! Chuyện này ta sẽ tự điều tra rõ ràng!”“Tô Lương đúng không? Đi theo ta! Để ngươi ra ngoài xã hội thì còn ra cái gì nữa? Đơn giản là đang làm ô uế danh tiếng của trường học chúng ta!”
Bạch Thiển Thiển sắp khóc tới nơi.
Tô Lương nhìn thầy chủ nhiệm, hai kẻ chuột rắn một ổ này. Trong lòng dâng lên hàn ý.
Trương Thiên Hạo cười cợt: “Ha ha ha! Tô Lương, không phải mày ngạo mạn lắm sao? Khai trừ! Ha ha ha!”
Tô Lương lạnh lùng nhìn bọn chúng một cái. Sau đó dồn ánh mắt vào người thầy chủ nhiệm. Liêu Dư Thiến cũng ủy khuất nói: “Nhất định phải khai trừ, đệ tử như vậy, nhị trung chúng ta không cần!”
Tô Lương cười lạnh một tiếng: “Ngươi không hỏi gì hết, chỉ nghe lời nói một phía của cô ta sao?”“Ngươi làm thầy chủ nhiệm như vậy sao?”
Nghe vậy, thầy chủ nhiệm tức giận.“Làm càn! Thật sự là phản thiên!”“Hiện trường ai cũng thấy ngươi ẩu đả bạn học và lão sư, chứng cứ rõ rành rành, ngươi còn muốn chống chế?”“Đi!”
Thầy chủ nhiệm trừng mắt, vốn không muốn cho Tô Lương cơ hội giải thích. Bạch Thiển Thiển sốt ruột đến phát khóc, xông tới trước mặt Tô Lương, muốn ngăn cản hắn.“Lão sư, thật không phải như thế.”
Thầy chủ nhiệm lạnh lùng nói: “Ta sẽ điều tra rõ ràng, nhưng hôm nay Tô Lương ẩu đả bạn học và lão sư là chuyện không thể chối cãi, không cần nói thêm lời nào, theo ta đến phòng giáo vụ!”“Nếu ai dám cản trở, sẽ bị ghi đại lỗi một lần!”
Sắc mặt các bạn học phức tạp, cuối cùng vẫn làm sự việc lớn ra. Trương Thiên Hạo thì mặt mang nụ cười lạnh, xem mày còn có thể nháo nhào tới khi nào!
Tô Lương kéo Bạch Thiển Thiển ra phía sau.“Đừng khóc, không có chuyện gì.”
Tô Lương nhìn thầy chủ nhiệm, hắn đột nhiên nện mạnh cây thương xuống đất, giống như gây nên một trận sóng gió.“Hôm nay, ta ngược lại muốn xem, có phải trường học này không phân biệt được đúng sai nữa không!”“Đã làm ầm ĩ như vậy! Thì cứ nháo lớn thêm chút nữa!”“Ta muốn xem, có ai đứng ra chủ trì công đạo không!”
Tô Lương bày ra tư thế, trường thương chỉ thẳng, như chư địch thoái lui! Toàn trường đột nhiên rung động! Hắn lại còn muốn đánh nhau với thầy chủ nhiệm sao!?
