Chương 24: Chết?
Tô Lương chỉ cảm thấy mình sắp ngã xuống.
Tinh thần uể oải.
Vận dụng cỗ lực lượng này, không chỉ tiêu hao thể lực của hắn, mà còn tiêu hao cả tinh thần lực.
Hắn chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng, sắp ngã nhào xuống.“Tô Lương!” Một giọng nói nghẹn ngào truyền đến phía hắn.
Tô Lương nhìn sang.
Là Bạch Thiển Thiển với khuôn mặt đầy nước mắt chạy về phía hắn.
Tô Lương nhếch mép cười nhẹ, nàng vẫn là quan tâm hắn.
Không biết nàng đã khắc phục nỗi sợ hãi lớn đến mức nào mới đến đây…
May là không có nguy hiểm.
Bạch Thiển Thiển đỡ lấy Tô Lương.“Tô Lương, ngươi không sao chứ?” Nàng vừa ôm lấy Tô Lương vừa kiểm tra thân thể hắn.
Nước mắt trong mắt không cách nào ngừng lại được.
Sắc mặt Tô Lương trắng bệch, cười nói: “Đừng lo lắng, ta không bị thương, mau đỡ ta đến bên cạnh tên kia.” Phía sau, Liễu Huyên cũng hốt hoảng chạy đến.“Thiển Thiển!” Bạch Thiển Thiển đã đỡ Tô Lương đến bên người Cung Liệt.
Nhìn Cung Liệt hơi thở mong manh.
Ngực hắn có một cái lỗ hổng lớn đang chảy máu tươi.
Có lẽ đã chết, có lẽ chưa.
Hai mẹ con căn bản không dám nhìn nhiều, quá máu tanh.
Tô Lương đặt mông ngồi bên cạnh hắn, lấy tai nghe từ trên tai hắn xuống.“Uy uy, nhận được xin trả lời.” “Lão Cung!!” Các đội viên đều sợ ngây người.“Ta không phải Cung Liệt, xin các ngươi mau phái trị liệu sư đến, ta không biết hắn còn cứu được không, nhanh lên!” “Lục Nhân!
Nhanh!” Thanh âm Tề Hằng Sơ vang lên.
Thực ra, Lục Nhân đã nhúc nhích rồi.
Tô Lương thở phào nhẹ nhõm, cũng nửa nằm bên người Cung Liệt.
Đã rất lâu không ai nói gì.
Điều Thần Liệp tiểu đội cần là tin tưởng đồng đội vô điều kiện.
Có thể giao phó cả sinh mạng cho nhau.
Cho nên, thường mà nói, tình cảm giữa mọi người đã vượt qua tình bạn, là loại tình chiến hữu thiết huyết.
Tô Lương thực sự luôn hiểu điều này.
Nhưng mà kiếp trước, hắn đã bỏ lỡ quá nhiều.
Đời này, hắn không muốn bỏ lỡ...
Hắn nhớ lại kiếp trước những đồng đội đã chết ngay trước mắt hắn, cười khổ một tiếng.
Đời này ta trả các ngươi, đổi lại ta sẽ bảo hộ các ngươi!
Không lâu sau, một người mặc áo chiến màu lục xông tới.
Quỳ xuống bên người Cung Liệt.
Nàng như mỹ nhân, dung mạo xinh đẹp, trông khoảng ba mươi tuổi, mang vẻ đẹp quyến rũ…
Trên mặt nàng đã sớm đẫm nước mắt.
Bạch Thiển Thiển cùng Liễu Huyên đều biết nàng, chính là người phụ nữ lần trước đã giúp Tô Lương chữa thương.
Toàn thân nàng run rẩy.
Giọng nàng nghẹn ngào, nước mắt không cách nào ngừng lại.“Không… ngươi không thể chết…
Đồ khốn!” Hai mắt nàng chứa đầy sự không cam tâm.
Những lá xanh Thần Ấn trên cánh tay nàng đang tản ra ánh lục quang.
Ngay cả Thần Ấn trên trán cũng đang tỏa ra sức mạnh.
Nàng bi thương khóc lóc: “Ngươi không thể chết!” Bạch Thiển Thiển và Liễu Huyên đều im lặng.
Tô Lương nhìn cảnh tượng này, trong lòng thở dài một tiếng.
Dòng sức mạnh kia chảy vào người Cung Liệt nhưng Cung Liệt vẫn không có phản ứng.“Không!
Ngươi cho ta tỉnh lại!” Không bao lâu, các đồng đội khác cũng tới.
Đây là lần đầu tiên Tô Lương gặp những người này.
Họ xuất hiện bên cạnh Cung Liệt.
Từng người đều trầm mặc ít nói, ánh mắt buồn thương.
Lục Nhân, mặc chiến y màu xanh lục, gào khóc.“Ngươi cho ta tỉnh lại!
Đồ khốn!
Ngươi còn chưa cưới ta!
Ngươi tỉnh lại!” Một đám đồng đội không đành lòng nhìn thẳng.
Lục Nhân phát động sức mạnh ấn văn.
Một đám bèo xanh xuất hiện, chìm vào vết thương của hắn.
Nhưng Cung Liệt vẫn không có phản ứng, thậm chí ngay cả hơi thở cũng đã mất.
Lục Nhân giống như trời sập một dạng.
Nàng không biết phải làm sao.“Sao ngươi không thể đi tiếp?
Vì sao không sống sót?” “Ngươi nói cho ta biết đi!” Mặt Lục Nhân đầy nước mắt và vết máu.
Nàng run rẩy đưa tay, vuốt ve khuôn mặt vẫn còn ấm.
Nàng lau nước mắt, vừa phun trào sức mạnh, muốn cứu sống hắn.
Các đồng đội bên cạnh không đành lòng.“Lục Nhân…
Đừng như vậy…” “Không!
Hắn sẽ không chết!” “Hắn còn hứa với ta rất nhiều việc chưa làm xong!” Tô Lương khó khăn đứng dậy, thần sắc trang nghiêm.
Trước ánh mắt kinh ngạc của Tề Hằng Sơ và những người khác.
Dành cho Cung Liệt trên mặt đất một cái lễ tiết mà chỉ có Thần Liệp tiểu đội mới hiểu.
Đó là nghi thức tôn kính cao nhất của Thần Liệp chi lễ!
Bọn họ vô cùng kinh ngạc, tên tiểu tử này vậy mà lại biết lễ nghi này!
Các đội viên khác cũng đi theo cúi chào, cũng là Thần Liệp chi lễ.“Lão Cung, ngươi yên tâm, ta sẽ đốt cho ngươi mấy em gái ngực to!” Một đội viên đau buồn nói.
Lục Nhân ghé vào người Cung Liệt, vuốt ve hắn.“Ngươi… hãy sống lại…” Đúng lúc này.
Thình thịch!
Trong một thoáng, Lục Nhân dường như nghe được tiếng tim của Cung Liệt.
Nàng như bị điện giật, đột nhiên đứng dậy.“Cung Liệt!
Cung Liệt!” Nàng nắm lấy áo Cung Liệt ra sức lay động.“Ngươi tỉnh lại đi!” Đột nhiên, Cung Liệt dù vẫn đang nhắm mắt.“Đừng lay, lay nữa chết thật đấy…” Âm thanh này vừa vang lên, mọi người trong nháy mắt nhìn về phía Cung Liệt, vẻ mặt vui mừng.“Lão Cung!” “Lão Cung!” Lục Nhân nhìn Cung Liệt, oà khóc lên.“Đồ khốn!
Ngươi không thể tỉnh sớm một chút sao?
Ngươi làm ta khóc lâu như vậy!” Cung Liệt nhẹ ho hai tiếng: “Ta còn chưa cưới nàng, sao cam lòng chết?” Lục Nhân nín khóc mỉm cười: “Đồ vương bát đản!” Các đồng đội đều thở phào nhẹ nhõm.
Vẻ mặt trong nháy mắt thay đổi, đều cười.
Cung Liệt vừa cười vừa nói: “Tiểu Long tử, đốt cho ta mấy em ngực to nhé?” Thanh niên được gọi là Tiểu Long tử nhếch miệng cười: “Chỉ cần tỷ Lục Nhân không ngại, đốt cho ngươi một trăm em, để ngươi mỗi ngày khoái hoạt.” Mọi người đều cười.
Lục Nhân vỗ một cái lên người hắn.“Ách…” Cung Liệt rên một tiếng đau đớn: “Ta ngủ trước một lát, đau quá, mệt quá…” Hắn lại nhắm mắt.“Không cho phép ngủ!” Lục Nhân quở trách.“Ai nha, ta sẽ không chết, không nỡ chết mà.” Lục Nhân tiếp tục phun trào sức mạnh của mình, tiếp tục giúp hắn trị thương.
Những đội viên khác cũng đều giúp đỡ.
Tô Lương nhìn một màn kia.
Khóe miệng hơi nhếch lên.
Cũng may, không tính là hắn đến vô ích.
Không chết là tốt rồi.
Trong khoảnh khắc này, hắn cảm giác có một tầng áy náy trong lòng như biến mất đi một chút.
Đội trưởng Tề Hằng Sơ gọi Tô Lương đến trước mặt Huyết Thử Vương.“Ta là đội trưởng đội Tẫn Sát, ta tên Tề Hằng Sơ.” “Chào ngươi, Tô Lương.” Tề Hằng Sơ gật đầu: “Ừ, ta biết ngươi, cảm ơn ngươi.” Tô Lương lắc đầu.“Chính hắn cứu chúng ta, không có hắn, chúng ta đã sớm chết rồi.” Tề Hằng Sơ gật đầu.
Nhìn về phía Huyết Thử Vương.“Ngươi giết?” Tô Lương sững sờ trong lòng, rất nhanh lắc đầu.
Hắn làm sao lại thừa nhận?
Cho dù về sau Cung Liệt nói rõ mọi chuyện, hắn cũng sẽ không thừa nhận.
Bí mật của bản thân hắn còn không rõ ràng, không muốn dẫn xuất quá nhiều chuyện.“Là Cung Liệt giết, bất quá lúc hắn ngất, ta bổ một thương, làm nát đầu của Thử Vương.” Tề Hằng Sơ nhìn Tô Lương một cái, hắn sẽ tin sao?
Nhưng hắn không muốn vạch trần, như vậy là đủ rồi.
Tề Hằng Sơ nói: “Chờ ngươi Thần Giác sau này, nếu ngươi Thần Giác thành công, ta muốn mời ngươi gia nhập Tẫn Sát.” Tô Lương cười: “Vậy thì chờ ta Thần Giác đi, chuyện sau này, khó nói lắm.” Tề Hằng Sơ gật đầu.
Tô Lương nói: “Cái đường ống dưới đất đó phải bịt lại, nếu không thường xuyên xuất hiện, ai mà chịu nổi.” Tề Hằng Sơ gật đầu: “Đã thông báo quân bộ, bọn họ đã phái người đến tiêu diệt đường ống đó rồi.” Một lát sau, vết thương của Cung Liệt đã ổn định.“Đội trưởng, có thể về được rồi.” Một đội viên nói.
Tề Hằng Sơ gật đầu.“Gặp lại.” Tô Lương cười gật đầu: “Gặp lại.” Cung Liệt bị khiêng trên cáng thương.
Bây giờ hắn đã tỉnh rồi.“ Vân…
Vân…” Mọi người ngây người.
Cung Liệt nhìn về phía Tô Lương.“Tiểu Vương bát đản!
Lấy này!” Rồi thấy ba viên Thú Tinh Nhị Tinh cùng một viên Thú Tinh Tam Tinh bị hắn vung tới.
Tô Lương tiện tay lấy được, cau mày.“Có ý gì?” Cung Liệt hùng hùng hổ hổ nói: “Không phải ngươi thiếu Thú Tinh sao?
Cho ngươi!” Tô Lương lắc đầu: “Làm bậy, đây là Thú Tinh Tam Tinh, ngươi coi nó là cải trắng à?” Cung Liệt nói: “Cho ngươi thì cứ cầm, làm gì mà chậm chạp vậy?” Tô Lương vẫn lắc đầu, ném lại cho hắn.
Hắn phải mạo hiểm lớn như vậy, mới có những thu hoạch này, một viên Thú Tinh Tam Tinh có giá trị rất lớn.
Hắn xác thực cần Thú Tinh, nhưng không thể như vậy được.
Dù sao Cung Liệt đã cứu hắn và mẹ con Bạch Thiển Thiển.“Ha, tiểu Vương bát đản nhà ngươi còn cãi à.” Tô Lương im lặng: “Mau cút!
Còn lải nhải nữa.” Một đám đội viên tò mò nhìn họ, hai người này quen nhau sao?
Có lẽ chỉ có Tô Lương mới biết, là thành viên Thần Liệp, tính cách Cung Liệt rất dễ chung sống, rất giống với kiếp trước của hắn, nên hai người rất dễ hợp nhau.
Cung Liệt khẽ hừ một tiếng, nhưng vẫn lấy ba viên Thú Tinh Nhị Tinh ném qua.“Ngươi có muốn không thì kệ ngươi.” “Các huynh đệ, đi!
Về nhà thôi!” Mọi người cười ha ha một tiếng, khiêng hắn đi.
Tô Lương nhìn ba viên Thú Tinh Nhị Tinh dưới đất, mỉm cười.
Nhặt chúng lên.
Tiếp đó nhìn khung cảnh bừa bộn.“Thiển Thiển, a di, phòng ở đã hoàn toàn hủy rồi, các ngươi ở nhà ta nhé, nhà ta vẫn còn phòng trống.” Hắc hắc, hôm nay chắc có thể đem Nữ Đế về nhà a?……
