Chương 46: Chẳng lẽ cả đời phải cự tuyệt Tô Lương sao?
Thực tế đã là ba giờ chiều, biết Bạch Thiển Thiển chưa ăn gì, Lục Nhân sắp xếp cho hai người ăn chút đồ, sau đó đưa cả hai về nhà. Lục Nhân lập tức quay lại chăm sóc Cung Liệt.
Về đến nhà.
Bạch Thiển Thiển vẫn chưa hết bàng hoàng về vết thương của Tô Lương.“Sau này ngươi nhất định phải cẩn thận hơn.” Tô Lương cười gật đầu: “Ừ, nhất định rồi, lát nữa đừng nói cho ông và mẹ ngươi biết, kẻo họ lại lo lắng.” Tô Lương thay một bộ quần áo khác, giấu đi vết thương. Trên người hắn chỉ có một vài vết thương ngoài da không quá nghiêm trọng, cộng thêm việc Lục Nhân đã chữa trị, vết thương đã khép miệng.“Được.” Bạch Thiển Thiển nhẹ nhàng đáp lời.
Liễu Huyên thấy hai người họ về. Trên mặt bà nở nụ cười.“Thiển Thiển, Tiểu Lương, nhà mới thế nào?” Bạch Thiển Thiển đã lấy lại bình tĩnh.“Mẹ, nhà mới tốt lắm, có nhiều phòng lắm, con muốn mẹ đi ở cùng con.” Liễu Huyên cười: “Mẹ không đi được, học viện của các con cũng có ký túc xá, con ở đó cũng không nhiều, hơn nữa mẹ sang đó cũng không quen, toàn là người lạ cả, thà ở đây còn hơn.” Bạch Thiển Thiển gật gù: “Dạ, con sẽ thường xuyên về thăm mẹ.” Liễu Huyên cười gật đầu: “Hôm nay có một vài người mang quà đến tặng, nhưng mẹ đã giúp con từ chối hết rồi.” “Tốt ạ, nên từ chối mà, nhận nhiều quá, con cũng ngại.” Liễu Huyên gật đầu.
Lúc này, ông ngoại cũng đi ra. Tô Lạc Trần nhìn Tô Lương và Bạch Thiển Thiển.“Hai đứa định bao giờ chuyển sang?” Tô Lương nói: “Ngày mai ạ, ngày mai bọn con trực tiếp đến học viện báo danh.” Tô Lạc Trần gật gù: “Được, hôm nay làm chút đồ ăn ngon.” Tô Lạc Trần vẫn mang bộ dạng một ông lão nhỏ nhắn.
Liễu Huyên cười nói: “Bác Tô, để con giúp bác.” Tô Lạc Trần lắc đầu: “Không cần đâu, con cứ cùng con gái nói chuyện cho thỏa đi, mai chúng nó phải đi học rồi.” Liễu Huyên nghĩ nghĩ: “Dạ, vậy nhờ bác ạ.” Tô Lạc Trần cười lắc đầu: “Không sao, đi thôi.” Tô Lạc Trần xoay người vào bếp, bắt đầu bận rộn.
Tô Lương đi theo ông vào bếp.
Lão già hờ hững nói: “Sang bên đó, đừng có mà vì là trai đơn gái chiếc mà ở chung, lại làm ra chuyện gì khi dễ con bé Thiển Thiển đó.” Mặt Tô Lương đỏ bừng.“Ông ơi, sao lại thế được? Con phần lớn thời gian vẫn ở học viện mà.” Lão già như nhìn thấu hết suy nghĩ của Tô Lương.“Đức hạnh của cháu ta còn không biết chắc?” Tô Lương ngượng ngùng cười: “Không đâu, ông cứ yên tâm.” Lão già từ tốn nói: “Đi nghỉ ngơi đi, ở đây không cần con phải nhúng tay vào.” Tô Lương gãi đầu, rõ ràng mình là đến giúp, sao lại thành cản trở thế này?
Nhưng thôi, vẫn là nên về phòng mình thì hơn.
Nói thật, hắn rất mệt, nãy giờ vẫn luôn gắng gượng.
Ngã xuống giường, một cảm giác mệt mỏi ập đến. Việc sử dụng sức mạnh của Thú Thần Ấn gần như hút cạn cả tinh thần lẫn thể lực của hắn. Nhưng giờ không phải lúc thích hợp để tiến hành chuyển hóa thú năng.
Bất tri bất giác vậy mà ngủ thiếp đi.
Mãi đến lúc ăn cơm tối mới bị đánh thức.
Bốn người cùng nhau ăn tối, uống một ít rượu, coi như là tiễn hai người. Đến khi đi học rồi, dù sao cũng không ngày nào cũng về được.
Buổi tối, mọi người rửa mặt xong xuôi, trở về phòng mình.
Bạch Thiển Thiển và Liễu Huyên ngủ chung một giường.“Con gái.” Liễu Huyên khẽ gọi một tiếng.“Sao vậy ạ, mẹ?” Liễu Huyên nhìn lên trần nhà tối đen, bóng đêm che giấu đi ánh mắt phức tạp của bà.“Con gái, con chọn Tiểu Lương, mẹ ủng hộ con, nhưng mà hai đứa ở chung một phòng, có một số việc con cần phải có sự chuẩn bị, hai con còn nhỏ.” Bạch Thiển Thiển nghe vậy, mặt cô trong bóng tối lập tức nóng bừng.“Mẹ... mẹ đang nói cái gì thế…” “Không…không có đâu…” “Được rồi, mẹ tin con, mẹ cũng chỉ nhắc nhở con chút thôi, tuy là còn nhỏ, nhưng cũng trưởng thành rồi, một số chuyện con tự mình phải suy nghĩ.” Bạch Thiển Thiển lí nhí: “Mẹ, con biết rồi.” Bạch Thiển Thiển vùi mặt vào gối.
Thực ra cô cũng nghĩ đến chuyện đó rồi.
Nhưng đó là Tô Lương mà, cô thích hắn mà… Về sau những chuyện như này, cứ thế tự nhiên mà thành thôi nhỉ?
Chẳng lẽ cả đời phải cự tuyệt Tô Lương sao?
Cô chỉ cảm thấy mình sắp ngượng chết mất thôi.
Chắc Tô Lương sẽ không quá vội vàng đâu nhỉ?
Mà mình thì lại gầy như thế này… Tô Lương ngồi khoanh chân trên giường mình.
Nhìn đống Thú Tinh lấy từ trong không gian chuyển hoán khí ra trước mắt.
Ánh mắt hắn có chút nóng rực.
Một trăm hai mươi sáu viên!
Còn có một viên Nhị Tinh.
Tương đương với 136 viên!
Quả nhiên vẫn phải đi làm nhiệm vụ thôi!“Chậc chậc chậc, tối nay tăng được bao nhiêu đây?” Hắn xoa xoa lòng bàn tay, có chút nóng lòng không nhịn được.“Nhưng mà chuyển hóa một lần 136 viên, chắc là mất nhiều thời gian đây? Lỡ buổi sáng bị đánh thức thì không tốt…” “Hay là cứ chuẩn bị 50 viên trước đã…” Tô Lương gật gù, ừm, không nên vội.
Sau đó cất những Thú Tinh khác đi.
Tâm niệm vừa động, tinh thần của hắn lập tức bị cuốn vào không gian ảo kia.
Vẫn là đôi mắt của Xích Đồng Thiên Lân kia.
Bảng thuộc tính hiện ra.
【chuyển hóa thú năng】 【tiến độ chuyển hóa: 36】 【thiên phú thú năng: Động Sát Chi Nhãn 1】 【Thần Ấn: Phong Hỏa Thần Ấn cấp B, 1 ấn 1 cấp】 (tiến độ tiến hóa Thần Ấn: 1%) 【Thú Thần Ấn: Xích Đồng Thiên Lân Ấn cấp SSS, 1 ấn 2 cấp】 (tiến độ tiến hóa Thú Thần Ấn: 2.0%) 【tinh thần 20/100】 【sức mạnh 27/100】 【nhanh nhẹn 20/100】 【tốc độ 20/100】 Tô Lương nhìn bảng thuộc tính, khóe miệng hơi nhếch lên.
Theo tình hình hiện tại mà nói, tiến độ tiến hóa và cấp bậc này, chắc là dựa vào giá trị thấp nhất trong bốn chỉ số của mình.
Nếu như bây giờ một trong bốn chỉ số của hắn là 19 điểm, vậy thì tiến độ tiến hóa của hắn đều sẽ là 1.9% và 1 cấp.
Đồng thời, bây giờ cũng đã nhận ra.
Chỉ số cơ bản của Thần Ấn cấp SSS sau khi thức tỉnh là 10 điểm, còn cấp B là 2 điểm.
Chắc Thần Ấn cấp C là 1 điểm.
Cấp A, cấp S, cấp SS, đều sẽ nằm giữa 2 điểm và 10 điểm.
Theo tình hình hiện tại mà thấy, nếu cả bốn chỉ số đều đạt 100 điểm, thì Thú Thần Ấn cấp SSS của hắn sẽ là cấp 10.
Sau đó sẽ tiến hóa thành Nhị Ấn Thần Sứ.
Chắc là trị số cơ bản cũng sẽ thay đổi.
Còn về chuyện làm thế nào để tăng cường Động Sát Chi Nhãn, thì hắn vẫn chưa có manh mối.
Chỉ có thể vừa đi vừa tính thôi.
Vậy thì chuẩn bị tăng cấp thôi!
Tâm niệm vừa động.
Giọng nói lạnh lùng kia lại vang lên.
【Đang trong quá trình chuyển hóa thú năng!】 Đôi mắt Xích Đồng Thiên Lân phóng ra kim quang chói mắt bao phủ lên người Tô Lương.
Cơn đau đớn này lại một lần nữa ập đến.
Nhưng bây giờ, hắn đau khổ nhưng lại hưởng thụ nó.
Chưa từng thấy vui sướng nào như thế này.
Chỉ là một chút đau đớn thôi mà?
Chỉ cần không chết, ông đây chấp hết!
Trong sự đau đớn khổ sở đó, hắn đau đớn mà vẫn thấy khoái lạc.
Thời gian dường như trôi qua một cách lặng lẽ.
Đến khi cơn đau đớn dần biến mất, cũng có nghĩa là 50 viên Thú Tinh đã tiêu hao hết.
Hắn lại mở giao diện thuộc tính.
【chuyển hóa thú năng】 【tiến độ chuyển hóa: 86】 【thiên phú thú năng: Động Sát Chi Nhãn 1】 【Thần Ấn: Phong Hỏa Thần Ấn cấp B, 1 ấn 1 cấp】 (tiến độ tiến hóa Thần Ấn: 1%) 【Thú Thần Ấn: Xích Đồng Thiên Lân Ấn cấp SSS, 1 ấn 3 cấp】 (tiến độ tiến hóa Thú Thần Ấn: 3.2%) 【tinh thần 20+14/100】 【sức mạnh 27+10/100】 【nhanh nhẹn 20+12/100】 【tốc độ 20+14/100】 Tô Lương nhếch mép, tăng cấp rồi!
Hắn vẫn còn 76 viên Thú Tinh nhất tinh và 1 viên Thú Tinh nhị tinh, ít nhất có thể tăng thêm hai cấp nữa!
Chỉ là thiếu thời gian thôi!
Bây giờ đã là Nhất Ấn cấp 3 rồi.
Chỉ số thấp nhất cũng đã có 32 điểm.
Theo như Tô Lương tính toán, chỉ số cơ bản của Thần Ấn cấp B là 2 điểm, vậy thì Thần Tuyển Giả cấp 10 của cấp B cũng chỉ là 20 điểm chỉ số, còn hắn hiện giờ lại đạt đến cảnh giới của Thần Tuyển Giả cấp 10 của cấp B rồi!
Hầu như đã có thể so tay với Nhị Ấn Thần Sứ cấp 11 của cấp B rồi!
Cho nên mới nói, không khó để thấy sự khác biệt lớn đến mức nào giữa sức mạnh mà các cấp bậc Thần Ấn mang lại.
SSS cấp đã đứng trên hàng cao nhất.
Tô Lương vô cùng vui sướng, chỉ cần hắn có thời gian và Thú Tinh, thì có thể không ngừng trở nên mạnh mẽ!
Vận mệnh của hắn, đã thực sự thay đổi hoàn toàn!
Sau khi bình tĩnh lại đôi chút, hắn rút khỏi trạng thái đó.
Mở mắt ra.
Quả nhiên đã là sáng sớm.
Nhưng mà đã rất hài lòng rồi, một đêm, đã tăng lên một cấp.
Với tình hình Thú Tinh hiện tại, không chỉ cần mấy ngày, chính mình đã có thể trở thành Nhị Ấn Thần Sứ sao?
Khóe miệng của hắn hơi nhếch lên.
Hôm nay dừng ở đây thôi, phải đi học viện báo danh đã!……
