Chương 58: Bá Vương Hoa Hàn Như Sương!
Bốn người một đường chạy đến phòng học, cười ha hả."Bốn tên đại ngốc kia, để bọn chúng vênh váo!" Mập mạp cười ha hả nói.
Dương Phi Hoa lo lắng hỏi: "Bọn chúng sẽ không tìm đến đây chứ?"
Vương Liệt nói: "Sợ gì, đám ngu ngốc đó đụng ta trước đấy!"
Tô Lương nói: "Đừng lo lắng, đến thì mình lại đánh một trận là xong."
Mọi người đều cười.
Dương Phi Hoa nghi ngờ hỏi: "Vừa rồi bốn tên A cấp kia sao phế thế? Một chút cũng không đứng dậy nổi trông lạ?"
Vương Liệt cùng mập mạp đều gật đầu.
Tô Lương nói: "Chắc là do ta va chạm khiến bọn chúng chưa kịp phản ứng thôi, đừng để ý."
Mấy người gật đầu.
Tô Lương cười, sức mạnh của hắn lớn như vậy, bọn họ có nhớ được sao?
Đùa gì thế?
Trong phòng học đã ngồi đầy học sinh.
Họ là Nhất Ấn cấp 17 ban, một lớp có 300 người.
Mười trường trung học Thần Giác có số lượng người thức tỉnh khoảng hai vạn.
Cấp C cùng cấp B đã chiếm gần một vạn sáu, bảy nghìn người.
Số người cấp S trở lên lại không quá 100 người.
Số lượng A cấp khoảng ba nghìn người, được chia thành mười lớp.
Thần Tuyển Giả cấp S trở lên chỉ có một lớp, gọi là lớp S.
Còn A cấp Thần Tuyển Giả thì có mười lớp, số thứ tự là 1 đến 10, những người ở phía sau như họ thì là B cấp cùng C cấp.
Cho nên, nhìn số thứ tự lớp học là có thể dễ dàng phân biệt được cấp bậc Thần Ấn của mọi người.
Trường học có quy định rõ ràng.
Trong vòng một năm, nếu không tiến hóa lên Nhị Ấn thì sẽ bị đuổi học.
Đây cũng là điều không thể tránh khỏi, nếu không số lượng học viên sẽ trở nên vô cùng k·h·ủ·n·g· ·b·ố.
Dù vậy, các Thần Tuyển Giả B cấp và C cấp vẫn muốn đến, vì ở đây họ có thể nhận được tài nguyên của học viện, đây là một tình huống bình thường.
Đương nhiên, cũng có những người có điều kiện gia đình tốt, nếu thức tỉnh ở cấp B hoặc C, thì có thể trực tiếp không cần đến.
Nhưng có bao nhiêu người có điều kiện tốt chứ?
Lớp học rất lớn, không có thời gian rảnh để làm quen với người khác.
Náo nhiệt khắp nơi, Tô Lương bọn họ đi vào, không có mấy người để ý.
Tìm một chỗ hẻo lánh ngồi xuống.
Ba người còn lại đều ngầm đánh giá tình hình của những người khác.
Mập mạp thì trong mắt chỉ có mỹ nữ, chỗ nào có mỹ nữ, chỗ nào có đôi chân dài, chỗ nào có vòng một đẫy đà, làm không biết mệt.
Mà Tô Lương lúc này lại đang tính toán trong lòng, là ai nhỉ?
Thủ đoạn ngây thơ như vậy cũng dám dùng...
Nhưng không nghĩ nhiều, kệ mẹ nó là ai, hiện tại trong đám tân sinh không có ai là đối thủ của hắn cả!
Tám giờ rất nhanh đến.
Trong phòng học lớn hình bậc thang dần dần yên tĩnh lại.
Tô Lương liếc nhìn xung quanh, cũng không khác nhiều so với kiếp trước.
Tô Lương bỗng nổi lên chút ác ý."Mập mạp, lát nữa sẽ có một đại mỹ nữ xuất hiện, nếu ngươi theo đuổi thì có cơ hội đó, rất hợp gu của ngươi, n·g·ự·c lớn m·ô·n·g to chân dài."
Nghe vậy, mập mạp lập tức tươi tỉnh hẳn lên."Ở đâu?""Ngươi dám theo đuổi à?""Có gì mà không dám? Ngươi không biết ba tấc lưỡi của ta lợi hại thế nào đâu, mặt dày như tiền xu dán tường ấy!"
Vương Liệt cùng Dương Phi Hoa đều bật cười."Nhưng mà tuổi có thể lớn hơn ngươi một chút." Tô Lương nói."Lớn hơn chút thì sao, gái hơn ba, trai ôm gạch vàng, ta có thể chấp nhận." Mập mạp vui vẻ nói."Á à, không đúng rồi, chẳng phải tất cả chúng ta đều là ở tuổi 18 bốc đồng à?"
Tô Lương nhếch miệng: "Ngươi xem kìa, đến rồi."
Liền thấy từ cửa lớn bục giảng, lần lượt có mười vị giáo viên bước vào.
Và người đứng đầu kia.
Hoàn toàn khớp với những gì Tô Lương vừa nói.
N·g·ự·c lớn m·ô·n·g to chân dài.
Chiếc váy bó m·ô·n·g màu vàng nhạt làm nổi bật vóc dáng quyến rũ của nàng.
Đặc biệt là chiếc kính gọng vàng tô điểm, khiến khí chất của tuyệt sắc giai nhân đạt đến đỉnh điểm.
Trong nhất thời, các nam sinh trong phòng học đều xao động, cảm giác có một chút xúc động không kìm chế được.
Ai nấy cũng suýt chảy cả nước miếng.
Mập mạp trố mắt nhìn.
Trong mắt ánh lên màu lục quang.
Tô Lương hơi mỉm cười: "Sao? Vừa lòng không?""Vừa lòng..."
Nói xong hắn đã thấy không bình thường rồi."Ta vừa lòng cái rắm, đó là giáo viên! Đầu óc ta bị úng mới đi theo đuổi cô ta à?"
Vương Liệt và Dương Phi Hoa đều cười ồ lên.
Tô Lương lại nói: "Giáo viên thì cũng đâu phải không được, tạo ra một chuyện tình thầy trò lãng mạn thì ngươi liền n·ổi danh ngay!"
Mập mạp rùng mình một cái: "Thôi bỏ đi.""Vị giáo viên này quả thật là rất xinh đẹp, ta không chịu nổi, ngươi chưa nghe câu, ba mươi như sói, bốn mươi như hổ, năm mươi có thể hút thổ tại chỗ đấy à?""Cô giáo này tầm ba mươi tuổi rồi, ta sợ bị hút khô."
Tô Lương cười mắng: "Ngươi cũng có lúc sợ sao."
Lúc này không biết có bao nhiêu học sinh đang xao động.
Giáo viên này quá đẹp, đúng là một mỹ nhân gợi cảm nha!"Yên tĩnh!" Một giọng nói trong trẻo lạnh lùng vang lên.
Chính là giọng của mỹ nhân quyến rũ đó.
Tô Lương khóe miệng hơi nhếch lên.
Đừng thấy người ta ăn mặc gợi cảm như vậy mà tưởng người ta là bình hoa nha!
Nàng là chủ nhiệm lớp của bọn hắn đó, hai chục lớp luôn đấy!
Phòng học yên tĩnh trở lại."Chào các bạn học, ta là chủ nhiệm lớp của các ngươi, ta tên là Hàn Như Sương."
Nghe được cái tên này, vài bạn học chấn động trong lòng.
Hàn Như Sương!
Bá Vương Hoa Băng Sương của Học viện Thần Tuyển Giả!"Tê!"
Từng tiếng hít vào khí lạnh vang lên.
Trên mặt Hàn Như Sương hiện lên một chút nụ cười."Tin là có một vài bạn đã nghe qua danh hiệu của ta, cho nên, các ngươi phải nghe lời nha, nếu không Bá Vương Thương của ta không dễ chịu đâu."
Vài nam sinh lạnh người.
Bá Vương Thương đó... nghiêm túc à?
Khóe miệng Tô Lương cũng hơi nhếch lên.
Nếu như ngươi bị bề ngoài của người phụ nữ này mê hoặc, vậy thì ngươi sai rồi.
Nàng căn bản là cố tình, chuyên môn chờ mấy tên gia hỏa đó đến quấy rầy nàng, sau đó cho ngươi một thương đánh hộc máu! h·ậ·n nhất là loại gã bỉ ổi.
Thương p·h·áp của nàng cực kỳ sắc bén.
Là Thần Tuyển Giả Thần Ấn cấp A.
Thuộc tính là khí, dùng thương!
Rất hiếm thấy!
Hơn nữa còn kèm theo khí chất bá đạo, mới có danh hiệu Bá Vương Hoa.
Thương p·h·áp của Tô Lương có trình độ rất lớn đều bị ảnh hưởng một chút bởi nàng.
Người phụ nữ này bây giờ đã là Thần Sĩ Tứ Ấn cấp 38!
Mập mạp bóp tay Tô Lương."Ngươi giỏi lắm lão Tứ, ngươi hại ta rồi! Đây là Bá Vương Hoa đó!"
Vương Liệt và Dương Phi Hoa đều nín cười.
Tô Lương cười đểu: "Là do ngươi quá hám thôi, ta có nói sai đâu?"
Mập mạp trợn mắt: "Trừ phi ta chán sống."
Hàn Như Sương tiếp tục nói."Trong một năm tới đây, mười vị giáo viên bọn ta sẽ quản lý hai chục lớp, hết một năm, những bạn nào không tiến hóa lên Nhị Ấn thì sẽ phải tạm biệt.""Cho nên, hi vọng các ngươi cố gắng, siêng năng tiến hóa, đồng thời không thể lơ là việc nâng cao chiến lực.""Mỗi giáo viên phụ trách ba mươi học sinh, dạy dỗ riêng, đương nhiên đôi khi cần các giáo viên khác chỉ điểm, bọn họ cũng sẽ không từ chối.""Đây là nhóm tin nhắn của lớp, mọi người vào đó, bên trong có kế hoạch phân bổ tương ứng."
Các bạn học bắt đầu thao tác.
Rất nhanh liền thấy danh sách hiện lên.
Rất nhiều bạn học lo lắng.
Vài nam sinh thèm thuồng dáng vẻ của Bá Vương Hoa nhưng lại e sợ tính cách đanh đá của nàng.
Tốt nhất là đừng bị phân vào tổ của nàng.
Mập mạp và Vương Liệt bọn họ đều đang xem."Tuyệt đối đừng phân đến chỗ cô ta, tuyệt đối đừng!" Mập mạp cầu trời khấn phật.
Tô Lương khóe miệng hơi nhếch lên, ngươi trốn không thoát đâu.
Một khắc sau.
Mập mạp thất tình: "Xong rồi, đi theo Bá Vương Hoa rồi!"
Vương Liệt và bọn họ đều đã thấy, bọn hắn một nhóm đều bị phân theo Bá Vương Hoa.
Vương Liệt gõ đầu hắn một cái."Sợ cái gì? Về sau ngày nào ngươi cũng được chiêm ngưỡng dáng người uyển chuyển của chủ nhiệm lớp này, ở gần thì nhìn trăng trước, hiểu không?"
Mập mạp thở dài: "Thật không biết buổi tối lại phải dùng bao nhiêu giấy vệ sinh nữa.""Mẹ nó, cút!""Súc sinh!""Đồ dơ bẩn."
Ba người đều mắng một câu.
Mập mạp cười hắc hắc.
Có thể thấy, sâu trong thâm tâm, hắn vẫn muốn cùng một nhóm với Hàn Như Sương, dù chỉ là ảo tưởng cũng khiến hắn thỏa mãn rồi.
Giọng Hàn Như Sương vang lên."Mọi người đã tìm được giáo viên của mình chưa, lớp học đối chiến giả lập, và thực chiến sẽ do bọn ta chỉ đạo.""Vậy thì tiếp theo ta sẽ vẽ bánh cho các ngươi."
Mọi người đều bị câu nói này của Hàn Như Sương làm cho buồn cười."Việc Thần Ấn thức tỉnh buổi sáng, đã định đoạt số phận rồi, là cấp bậc nào thì là cấp bậc đó, không thể thay đổi được.""Mọi người cứ xem đó là lần thứ hai được đầu thai đi."
Các bạn học đều chăm chú lắng nghe."Trong suy nghĩ của mọi người, cấp B cao nhất, hẳn là Tam Ấn Thần Sư.""Nhưng ta nói cho các ngươi biết! Sai rồi!"
Mọi người đều tập trung tinh thần nghe, sai?
Tô Lương cười, cái bánh vẽ này xem như là thật, nhưng có bao nhiêu người làm được đâu?
Liền thấy Hàn Như Sương nhìn sang một giáo viên.
Giáo viên đó bước lên một bước.
Phun trào Thần Ấn đẳng cấp chi quang trên người.
Thanh quang phun trào.
Sau đó từng Thần Ấn hiện lên.
Trên tứ chi của giáo viên nam đó, vậy mà lại xuất hiện Thần Ấn!
Bốn cái!
Thần Sĩ Tứ Ấn cấp B!
Toàn trường chấn động.
Điều này vượt quá nhận thức của tất cả mọi người!
Sao lại có Thần Ấn cấp B có thể tiến hóa đến Thần Sĩ Tứ Ấn được?
