Chương 61: Bọn hắn xứng sao?
Âm thanh lạnh lùng của Tô Lương vang lên như sấm trong toàn bộ phòng huấn luyện, dội lại từng đợt, rất lâu không dứt.
Sự bá đạo vô hình đó làm kinh hãi tất cả mọi người tại chỗ.
Ngay cả Mộc Mộng Chi cũng thoáng hoảng hốt trong một khoảnh khắc.
Tiểu tử này...có chút đẹp trai đó chứ...
Bạch Thiển Thiển ngây người nhìn khuôn mặt của Tô Lương.
Trong lòng cô lại lần nữa thêm kiên định, nàng từ đầu đến cuối vẫn tin tưởng Tô Lương!
Nhưng rất nhanh, các bạn học khác đều đã kịp phản ứng.
Không thể nào bị một cái B cấp như Tô Lương dọa sợ được.
Nếu thật sự bị dọa như vậy thì bọn họ đúng là quá nhục nhã.
Lãnh Liên Sương cũng đã hoàn hồn, cười khẩy một tiếng: “Thời gian sẽ chứng minh tất cả, ngươi chỉ có thể kéo chân sau của nàng!” Tô Lương đã chẳng muốn để ý tới cô ta.
Nhưng thật sự có vài người vẫn không muốn buông tha cho hắn.
Diệp Thanh Hàn cười nói: “Tô Lương, có tự tin là tốt, nhưng dù sao ngươi cũng chỉ là một cái B cấp.” “Ai cũng biết, ngươi không xứng với nàng.” Có người phụ họa gật đầu.“Bạch Thiển Thiển là SSS cấp ngàn năm có một, còn ngươi lại chỉ là một cái B cấp, vì sao lại ích kỷ muốn kéo chân sau của nàng?”“Bạch Thiển Thiển hãy tỉnh táo lại đi!
Hắn không xứng với ngươi.”
Bạch Thiển Thiển nghe những lời này, giống như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào tim.
Còn Tô Lương, chính là trái tim của nàng.
Tô Lương nhẹ nhàng xoa đầu nàng, cười lắc đầu: “Không cần để ý đến bọn họ, cứ làm tốt việc của mình là được.”
Bạch Thiển Thiển khẽ gật đầu.
Diệp Thanh Hàn lại lên tiếng: “Bạch Thiển Thiển nói đánh giá thực chiến của ngươi là năm sao, nếu có bản lĩnh thì hãy chứng minh cho chúng ta thấy đi!”“Đúng!
Có bản lĩnh thì chứng minh đi!” “Một kẻ B cấp, lại liên lụy SSS cấp, thật đáng ghét!”“Ngươi không xứng với nàng!
Hãy tránh xa nàng ra chút đi!”
Vẻ mặt Lãnh Liên Sương lạnh lùng, quan sát cảnh này giống như đang xem kịch.
Giọng nói trong trẻo lạnh lùng của cô lại vang lên: “Nếu như ngươi thật sự có thực lực năm sao, có lẽ ta còn có thể đánh giá cao ngươi một chút.” Diệp Thanh Hàn chế nhạo nhìn hắn.
Dưới áp lực vô tận như thế, tất cả mọi người đều đang gây áp lực.
Hắn tin rằng, tên nhãi này không trụ được lâu đâu!“Không được thì cút đi!
Tránh xa nàng ra một chút, ngươi cứ đi theo bên cạnh nàng như vậy là không có trách nhiệm với hàng tỷ người dân Lam Quốc đấy!”“Mỗi một người SSS cấp, đều nên một bước lên mây, trở thành nhân vật lớn trong quân đội Lam Quốc, tương lai trấn thủ một phương, mưu phúc lợi cho Lam Quốc, chứ không phải để một mình ngươi chiếm giữ.”
Diệp Thanh Hàn không cho Tô Lương một cơ hội nhỏ nhoi nào, trực tiếp nâng lên vấn đề tầm quốc gia.
Những lời này cũng không phải không có lý.
Nhưng hắn sẽ để ý sao?
Hắn không xứng với Thiển Thiển sao?
Hắn biết rõ điểm đó, nếu hắn không xứng thì ở đây cũng không có ai có thể xứng được!“Thế nào?
Không dám sao?
Nếu có bản lĩnh thì hãy vào kiểm tra năng lực chiến đấu đi!” “Đúng!
Vào đi!”“Không phải cô ta nói trình độ chiến đấu của ngươi là năm sao à?” “Sợ mất mặt à?
Ha ha, sợ mất thể diện thì đừng có đi ra đây làm trò hề, tránh xa Bạch Thiển Thiển ra một chút!”“....”
Hầu hết các nam sinh đều đang chế giễu hắn.
Trong đám người còn có một thanh niên đang ngồi ở góc khuất, cũng có vẻ mặt tương tự, đầy mỉa mai, không có Bạch Thiển Thiển che chở, ngươi chỉ có con đường chết mà thôi!
Đắc tội đến Trương gia ta, ngươi nhất định sẽ không có kết cục tốt đẹp!
Thấy tình hình càng ngày càng nghiêm trọng.
Bạch Thiển Thiển lộ vẻ lo lắng, bây giờ nàng chỉ muốn Tô Lương mau chóng rời khỏi đây.
Nhưng Tô Lương vẫn đang an ủi nàng, trên mặt nở một nụ cười.
Một đám trẻ con, cãi cọ với bọn họ làm gì?
Bọn chúng xứng sao?
Chẳng qua là muốn nhìn hắn mất mặt thôi.
Không phải muốn xem sao?
Vậy thì cho các ngươi xem!
Xem cuối cùng là ai mất mặt.
Ngay lúc này.
Tiếng của Mộc Mộng Chi vang lên: “Đủ rồi!
Tất cả im miệng cho ta!” Giọng nói lạnh lùng đó đánh thẳng vào tai từng người.
Lập tức trong nháy mắt tất cả đều im lặng.“Thiển Thiển chọn thế nào là việc của nàng, không đến lượt các người khoa tay múa chân, tất cả im lặng cho ta!” “Tiếp tục đấu tập, người tiếp theo!”
Mộc Mộng Chi nhìn Tô Lương: “Tô Lương, đi thôi, đây là khu của S ban, cậu về lớp của mình đi.” Mộc Mộng Chi cũng không còn cách nào khác, nếu như tiếp tục để đám người này làm ồn ào nữa thì Bạch Thiển Thiển chắc chắn sẽ có ác cảm với học viện.
Đó không phải là kết quả mà họ mong muốn.
Điều mà bọn họ muốn, chỉ là một Bạch Thiển Thiển có thể thành tựu Thần Tông trong tương lai, còn người đàn ông bên cạnh nàng là ai?
Bọn họ không quan tâm.
Hơn nữa, còn có Hoàng chủ nhiệm đã dặn dò, với cái B cấp Tô Lương này, cô cũng không muốn quản nhiều.
Coi như không thấy là được.
Thấy Mộc Mộng Chi ra mặt ngăn cản, Tô Lương cũng dẹp bỏ ý định.
Nhìn Thiển Thiển một cái.
Nhẹ nhàng nói: “Không cần phải để ý đến bất cứ ai, em cứ làm tốt việc của mình là được.”
Thiển Thiển gật đầu mạnh mẽ.
Tô Lương quay người rời đi.
Cảnh tượng này lọt vào mắt những Thần Tuyển Giả S cấp lại càng thêm mỉa mai.
Không biết lượng sức mình, tên vô dụng nhất định sẽ bị bỏ rơi, thời gian sẽ chứng minh tất cả!
Giữa bọn họ, căn bản chính là một trời một vực khác biệt!
Mộc Mộng Chi nhìn Tô Lương rời đi, có chút nhíu mày.
Rốt cuộc hắn là khinh thường một đám nhãi nhép, hay là một con rùa đen rụt cổ?
Những người kia chọc giận hắn như vậy mà hắn lại có thể nhẫn nhịn được...
Tô Lương đi về phòng huấn luyện của lớp mình.
Trong lòng hắn tự nhiên cũng có chút tức giận.
Cũng đâu cần thiết phải vậy, hắn có thể dễ dàng đánh bại bọn họ.
Nhưng có ích gì đâu chứ?
Cuối cùng có một ngày, hắn sẽ dùng thực lực khiến tất cả phải câm miệng!
Không lâu sau, Tô Lương đã đến phòng huấn luyện của lớp mình.
Nhìn thấy Báo Vương Hoa Hàn Như Sương nổi bật kia.
Lúc này hắn thấy các bạn học xung quanh Hàn Như Sương đang tụ tập thành một nhóm.“Chủ nhiệm lớp, bọn họ lớp A quá đáng!”“Vô duyên vô cớ đánh bạn học, đây là ỷ mạnh hiếp yếu hả?
Đến tận bốn người bọn chúng!” Nghe vậy, Tô Lương nhíu mày.
Nhanh chóng tiến lại gần.
Hàn Như Sương lạnh giọng: “Các người bây giờ mới biết nhặt của rơi à?
Vừa nãy sao không giúp?
Để cho bạn học của mình bị đánh như vậy?”
Các bạn học xấu hổ cúi đầu.
Tô Lương cuối cùng cũng tiến đến gần.
Nhìn thấy ba người bạn cùng phòng của mình đang cúi đầu.
Cả đám đều bị bầm dập mặt mày, trên mặt còn dính máu.
Tô Lương vốn dĩ đã tức giận, nhìn cảnh này liền nổi cơn thịnh nộ.
Trong nháy mắt xông lên phía trước.“Lão đại!
Lão Nhị, mập mạp, chuyện gì xảy ra vậy?
Ai làm?!” Vẻ mặt Tô Lương âm trầm.
Mọi người ngẩng đầu nhìn.
Hàn Như Sương cau mày, “Ngươi là Tô Lương...” Một câu còn chưa dứt lời.
Tô Lương không nhìn nàng.
Một tay túm lấy mập mạp.“Mập mạp, ai làm?” Mập mạp có chút xấu hổ.“Còn có thể là ai?
Chẳng phải mấy tên kia sáng sớm gây sự với chúng ta hay sao.” Tô Lương nhìn thấy vết thương trên người bọn họ, lửa giận bùng phát.“Mấy tên vương bát đản!” Cả ba người bọn họ đều bị thương ở mặt, ra tay cực kỳ tàn nhẫn.“Lương tử, răng của tao còn bị chúng nó đánh lỏng rồi!” Mập mạp có chút ấm ức nói, “nếu bọn chúng không phải bốn người, bọn ta đã không bị đánh ra nông nỗi này rồi.”
Vẻ mặt Tô Lương âm trầm.“Đi!
Đi tìm chúng nó tính sổ!” Tô Lương kéo mập mạp và cả Vương Liệt lên.
Dương Phi Hoa vội nói: “Lương tử, đừng manh động, dù sao bọn họ cũng là A cấp.”
Hàn Như Sương cũng nói: “Bây giờ đi tìm chỉ có bị đánh cho một trận nữa thôi à?” “Quân tử trả thù, mười năm chưa muộn!”
Tô Lương nhìn Hàn Như Sương.“Chủ nhiệm lớp, học viện không cấm đánh nhau, bây giờ học sinh của cô bị người ta đánh thế này, chúng ta muốn đi đòi lại công bằng, cô chẳng lẽ còn muốn ngăn cản?
Chẳng lẽ cô không phải là Báo Vương Hoa à?”
Hàn Như Sương có chút kinh ngạc nhìn Tô Lương.
Tiểu tử này cũng dám khiêu khích cô...“Ngươi bây giờ qua đó có đánh thắng được bọn chúng không?”
Tô Lương lạnh lùng nói: “Nếu ngay cả bọn chúng mà tôi cũng không đánh lại thì tôi cũng chẳng cần phải cố gắng nữa!” Hàn Như Sương trầm mặc một lúc.“Tốt!
Đánh thua thì đừng trách ta không giúp, đánh thắng ta sẽ hỗ trợ các ngươi!” “Học sinh của Hàn Như Sương ta, không được hèn nhát!” “Đi!” “Đi!” “Đi!”
Trong nháy mắt, học sinh lớp Hàn Như Sương đều phấn khích vô cùng.
Tô Lương hỏi: “Có biết bọn chúng là lớp nào không?”
Một học sinh nói: “Tôi thấy bọn chúng hình như đi vào phòng huấn luyện số chín.” Tô Lương lạnh giọng nói: “Đi!” Ba mươi người, hùng hổ xuất phát.
Hàn Như Sương nhìn bóng lưng của Tô Lương, khóe miệng hơi nhếch lên, đệ tử như vậy mới có chút khí chất.
Hàn Như Sương đi theo phía sau bọn họ.
Ba mươi người trực tiếp xông vào phòng huấn luyện số chín.
Gây ra động tĩnh lớn.
Thu hút không ít Thần Tuyển Giả A cấp ban 9 và cả một số lão sư.
Tô Lương phóng tầm mắt nhìn qua, dừng lại một lát.
Sức mạnh tinh thần cường đại cùng với đôi mắt có khả năng quan sát cho phép hắn nhanh chóng khóa mục tiêu.“Ở trong đó!”
Các học sinh ban 9 hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra.
Chỉ thấy Tô Lương và mọi người hùng hổ xông về một hướng.
Mà lúc này, Trương Bân và đám người của hắn cũng phát hiện Tô Lương và đám người kia đang tới.
Bọn chúng biết là Tô Lương đến tìm.“Các huynh đệ!
Có kẻ muốn gây chuyện với lớp 9 chúng ta, giờ sao đây?”
Một câu của Trương Bân đã hướng đầu mũi về phía Tô Lương.
Trong nháy mắt, vô số học sinh hung tợn nhìn về phía Tô Lương và đám người kia.
Trương Bân lộ vẻ châm biếm, một lũ ngu xuẩn, chút người đó mà dám chạy đến đây tìm bọn hắn, đúng là tự tìm cái chết!“Các huynh đệ, làm...” Trương Bân còn chưa nói hết câu.
Thì bóng dáng Tô Lương vốn cách hắn hơn mười mét, vẻn vẹn trong nháy mắt.
Trong chớp mắt đã lao tới trước mặt hắn.
Một cái tát như bạch tuột ập lên mặt hắn.“Ta XXX mẹ ngươi!” Tô Lương chụp vào mặt hắn, rồi bất thình lình đập hắn xuống đất.
Trương Bân:????......
