Chương 88: Ngươi đừng có được voi đòi tiên!
Phương Bắc Nguyệt tức giận đến bộ ngực sữa phập phồng lên xuống.
Còn dám nói!
Trong đôi mắt trong trẻo lạnh lùng lóe lên một tia xấu hổ.
Một tay vung lên, một đạo hàn khí lạnh buốt lao về phía Tô Lương.
Tô Lương ngồi yên.
Khéo léo ngồi tại vị trí của mình.
Lần này tốt rồi, cả đùi bị đóng băng.
Phương Bắc Nguyệt lạnh giọng nói: "Ngươi vẫn hỗn đản như vậy?"
Tô Lương chịu đựng hàn khí dưới chân, phong khinh vân đạm nói: "Cái này đã là hỗn đản rồi sao?
Còn có thể hỗn đản hơn nữa.""Thật đó, ngươi có chuyện mau nói đi, ta còn muốn tiến hóa đây."
Phương Bắc Nguyệt đặt mông ngồi xuống.
Ánh mắt trong trẻo lạnh lùng nói: "Ai đầu óc không tốt?"
Tô Lương trong lòng cười khổ, đã biết, nữ nhân này đầu có vấn đề, thật sự đến tìm hắn tính sổ.
Bình ổn tâm thần nói: "Ngươi đó, một chút kinh nghiệm thực chiến cũng không có, ta chẳng lẽ nói sai?"
Phương Bắc Nguyệt đôi mắt tuyệt đẹp thoáng qua một tia tức giận.
Tô Lương nói tiếp: "Ngươi đừng có không phục, trong tình huống đó, lựa chọn của ngươi chính là sai, nếu như không có ta, bây giờ ngươi đã bị đám dị thú kia ăn sạch, kéo trở thành thây.""Ta sai sao?"
Phương Bắc Nguyệt xấu hổ vô cùng.
Thế nhưng giống như thật sự không có cách nào phản bác.
Tô Lương trong lòng vui mừng, nữ nhân này, lớn lên thì xinh đẹp, nhưng hình như thật sự 'nói chuyện không khéo'."Ngươi không cần cố ý tới cảm ơn ta, ngày hôm qua coi như ta cho ngươi một bài học, phải học cho giỏi, về sau đừng có ngu ngốc mà đi mạo hiểm như vậy nữa."
Phương Bắc Nguyệt hết cách rồi."Vì sao ngươi có thể đi vào bãi săn?"
Phương Bắc Nguyệt trong lòng có rất nhiều nghi hoặc với Tô Lương, muốn làm rõ."Đây là chuyện của ta, không có liên quan gì đến ngươi, hậu thuẫn của ta vững chắc, không được sao?"
Phương Bắc Nguyệt nhìn Tô Lương thật sâu.
Tên này, tuyệt đối không chỉ đơn giản là một người cấp B.
Hơn nữa thương pháp của hắn, mạnh đến mức không hợp lẽ thường, dù là nàng, cũng cảm thấy thua kém.
Kết hợp hình ảnh ngày hôm qua hắn chiến đấu cùng Lạc Tử Ôn, Phương Bắc Nguyệt càng thêm hiếu kỳ về hắn.
Phương Bắc Nguyệt không chút thay đổi nói: "Được, vậy chúng ta đánh một trận."
Tô Lương ngay lập tức quay ngoặt 180 độ, mặt tươi cười nói: "Ai da, học tỷ, cần gì khổ vậy chứ?
Sao ta có thể là đối thủ của ngươi được?"
Khuôn mặt của Phương Bắc Nguyệt dường như rất khó có thể nở nụ cười."Không phải ngươi rất biết đánh nhau sao?
Hôm qua còn có thể đánh với Lạc Tử Ôn, sao lại không thể đánh với ta?"
Tô Lương lúng túng cười nói: "Hắn chỉ là một quả bóng thôi, học tỷ, ngươi là nữ thần, phải cẩn trọng, đừng đánh nhau nữa.""Ngươi là người lớn không chấp tiểu nhân, bỏ qua cho ta đi, dù sao ngày hôm qua ta cũng đã cứu ngươi rồi."
Phương Bắc Nguyệt lạnh lùng nói: "Hôm qua ngươi còn trêu ghẹo ta, làm cho ta khóc, còn mắng đầu óc ta không tốt, còn nói ngực ta không bằng bạn gái ngươi, ngươi muốn ta người lớn không chấp tiểu nhân?"
Phương Bắc Nguyệt nói xong cũng có chút hối hận, mình nói với hắn những thứ này làm gì?
Còn nói ngực...
Tô Lương lập tức nghiêm mặt nói: "Học tỷ, ngươi ngậm máu phun người, khi nào thì ta trêu ghẹo ngươi?""Ta đó là đang cứu ngươi, không phải chỉ ôm ngươi một chút sao?
Ta đâu có chạm vào ngực, hơn nữa ngươi khóc là do tâm tính của ngươi không tốt, đầu óc đi...""Ngực của ngươi bây giờ lớn hơn bạn gái ta rồi, được, ngươi thắng."
Tiện thể nhỏ giọng nói: "Ngươi cũng đâu phải rất lớn, dưới lầu còn có một người lớn hơn ngươi."
Phương Bắc Nguyệt xấu hổ đến cực điểm.
Cái gì gọi là thắng?
Nàng đến đây để so đo chuyện này sao?
Còn nói nhỏ nữa chứ.
Bất quá, Phương Bắc Nguyệt chú ý thấy, trong ánh mắt Tô Lương, thật sự không có vẻ hèn mọn khi nói đến những chủ đề riêng tư này.
Hắn căn bản vốn không để ý đến nhan sắc và dáng người của nàng...
Phương Bắc Nguyệt lạnh giọng nói: "Nói xin lỗi ta!"
Tô Lương trợn mắt."Phương Bắc Nguyệt!
Ngươi đừng có được voi đòi tiên!
Ngươi làm cho rõ, ta mới là ân nhân cứu mạng của ngươi!""Ngươi không cảm ơn ta thì thôi đi, lên đã đóng băng hai chân của ta, ngươi có chút lòng biết ơn không vậy?""Còn muốn ta xin lỗi ngươi?
Nằm mơ đi!"
Phương Bắc Nguyệt tức chết: "Ngươi!""Ngươi cái gì mà ngươi?""Có ai cảm ơn ân nhân cứu mạng như ngươi không?""Đừng có ngươi ngươi ta ta, nói xong thì mau đi, bạn gái ta hiểu lầm bây giờ."
Phương Bắc Nguyệt lại một lần nữa bộc phát ra một đợt hàn lưu.
Tô Lương đột nhiên chấn vỡ hàn băng dưới chân."Ngươi đừng tưởng rằng ta sợ ngươi thật đấy, ở đây ngươi dám động tay động chân?"
Hai người căng thẳng đối đầu.
Thân thể mềm mại của Phương Bắc Nguyệt hơi run rẩy, sao lại gặp phải một tên vô lại thế này?
Tô Lương tiếp tục nói: "Nếu ngươi ở đây quá mười phút, thì ngươi hãy nghĩ cho kỹ danh tiếng của ngươi đi, mười phút có thể làm được nhiều chuyện.""Nếu như ngươi không để ý, thì cứ đợi đấy."
Hốc mắt Phương Bắc Nguyệt đỏ lên, "đồ hỗn đản!
Lưu manh!"
Tô Lương cười nhạt một tiếng: "Đi đi, đi cho nhanh vào, cảm ơn cũng không cần, tốt nhất về sau đừng có gặp nữa."
Phương Bắc Nguyệt tức giận đứng dậy, nàng thật sự có chút sợ thanh danh mình bị xấu đi.
Từ trong không gian chuyển đổi khí lấy ra hơn 100 viên thú tinh ném lên bàn."Ta đã nói, sẽ không thiếu của ngươi, thì sẽ không thiếu!""Tô Lương, ngươi chờ đấy!
Ta biết ngươi có bí mật, ta sẽ đào ra!""Lần sau đừng để ta có cơ hội!
Nhất định ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!""Từ xưa đến nay chưa từng ai làm Phương Bắc Nguyệt ta phải khóc!"
Tô Lương ngoài mặt cười ha hả."Được, ta chờ.""Đi thong thả, không tiễn."
Phương Bắc Nguyệt nhìn thấy vẻ mặt tiện hề hề này của hắn, thật muốn tức chết.
Quay đầu lại vung một đạo hàn khí lạnh lên người Tô Lương.
Trong nháy mắt đóng băng hắn lại.
Tô Lương: .....
Quả nhiên, phụ nữ chính là người hẹp hòi."Hừ!"
Đóng sầm cửa liền đi.
Tất cả học sinh đều tránh đường, nhìn thấy bộ dạng tức giận đùng đùng của Phương Bắc Nguyệt, ai nấy đều sợ hãi.
Ngọa tào, chuyện gì đã xảy ra thế?
Tô Lương chọc giận hoa khôi Phương Bắc rồi?
Chưa từng thấy hoa khôi Phương Bắc có vẻ mặt như vậy.
Mập mạp bọn họ hỏa tốc xông về ký túc xá, nhanh chóng đóng cửa lại.
Tiếp đó liền thấy một tảng băng."Nghĩa phụ!""Nghĩa phụ ngươi làm sao vậy?!"
Ba người đều tròn mắt kinh ngạc.
Tô Lương tức giận trừng mắt nhìn bọn họ mấy cái.
Ba người nhanh chóng đục băng....
Ba người run rẩy đỡ Tô Lương ngồi xuống."Lương tử, ngươi quả là thần, lại có thể khiến hoa khôi băng sơn chủ động tới tìm ngươi?""Giữa các ngươi đã xảy ra chuyện gì?"
Mập mạp kích động hỏi."Có hay không ở ký túc xá xảy ra chuyện chát chát chát chát gì đó?"
Tô Lương lật mắt nhìn lên trời."Đầu óc toàn nghĩ lung tung, ta chỉ thích Thiển Thiển."
Vương Liệt cảm thán một hồi: "Hóa ra nàng ở trước cửa tòa nhà đợi, các loại chính là ngươi!"
Dương Phi Hoa nghi ngờ hỏi: "Chẳng lẽ nàng cũng đến dùng mỹ nhân kế với ngươi?"
Tô Lương lắc đầu: "Không có, ta cùng nàng có chút hiểu lầm, các ngươi đừng để ý."
Vương Liệt mặt mày hớn hở lại gần: "Có cơ hội phát triển thành hiểu lầm mỹ lệ đấy chứ?
Về sau chúng ta thêm một cô em."
Tô Lương xua tay: "Không thể nào, tuyệt đối không thể nào, trong tim ta chỉ có mình Thiển Thiển."
Mập mạp quỷ khóc sói gào."Nghĩa phụ, ngươi dạy ta chút đi, làm sao có thể làm cho nhiều cô gái như vậy vây quanh ngươi?
Ta hâm mộ quá, ta cũng muốn ôm đôi chân dài trắng trẻo của hoa khôi."
Vương Liệt cười nói: "Lương tử, ngươi đơn giản là thần, lần này ngươi hoàn toàn nổi danh."
Tô Lương cười khổ lắc đầu: "Không phải chuyện tốt gì đâu, thôi, nghỉ ngơi một lát, rồi đi ăn cơm nhé."
Mập mạp lại quỷ khóc sói gào, cầu Tô Lương truyền cho bí quyết...
Bên dưới lầu.
Từ diễn đàn nhìn thấy Phương Bắc Nguyệt đến tìm Tô Lương, Diệp Thu Linh chấn kinh.
Vì sao người kiêu ngạo như Phương Bắc Nguyệt lại đến tìm hắn?
Rốt cuộc là chuyện gì thế này?
Chẳng lẽ Phương Bắc Nguyệt cũng có hứng thú với Tô Lương??
Cũng không thể nào...
Diệp Thu Linh trầm mặc rất lâu, lấy lại tinh thần, đây có lẽ là chuyện tốt.
Có Phương Bắc Nguyệt tham gia, còn sợ Tô Lương không tách khỏi Bạch Thiển Thiển sao?
Diệp Thu Linh cười lạnh một tiếng.
Quay đầu liền gửi tin nhắn cho Tô Lương."Tô Lương ca ca, cùng nhau đi ăn cơm nha?
Em muốn cùng anh lĩnh giáo vài chiêu."
Kèm theo một bức ảnh quyến rũ hết cỡ.
Nói chuyện phiếm, cũng là một vũ khí lợi hại phá hoại tình cảm của bọn họ!...
