Thân là nhân viên của một cửa hàng trang sức, cô ta đã từng thấy rất nhiều người giàu có đến đây mua sắm, nhưng thẻ ngân hàng mà Trần Mặc đưa cho cô chính là thẻ hắc kim (black card) của Ngân hàng Xây dựng Trung Quốc, người sở hữu loại thẻ này không phú thì quý
Chắc chắn là tên phú nhị đại này đang muốn cầu hôn bạn gái, đây là điều mà cô chỉ có thể thấy trong mơ
“Có vấn đề gì sao?”
Trần Mặc nhìn nữ nhân viên vẫn còn đang ngơ ngác
“Không có vấn đề gì, mới ngài đi theo ta.”
Nữ nhân viên vội vàng rời khỏi quầy hàng, dẫn hai người đi về phía quầy trưng bày nhẫn
Khách hàng lần này tương đối chịu chi, tiền hoa hồng của cô chắc chắn không nhỏ
Nghĩ đến việc tiền lương tháng này sẽ cao gấp mấy lần so với tháng trước, nữ nhân viên cảm thấy thấy vô cùng hào hứng
Trong đầu Tiểu Ngư có chút mơ hồ, đến khi bị Trần Mặc kéo tới trước quầy trưng bày nhẫn thì cô mới lấy lại phản ứng
“Trần Mặc, thật sự muốn mua cái này sao?”
Tiểu Ngư có hơi khẩn trương, cho đến bây giờ cô vẫn chưa trao thân cho Trần Mặc, nhưng đột nhiên hắn lại muốn mua nhẫn như vậy, hình như hơi nhanh quá rồi thì phải
“Không thì sao?”
Trần Mặc cười với cô, sau đó nhìn về phía nhân viên: “Lấy đôi nhẫn này cho chúng ta xem thử.”
“Đừng mua, trước tiên đừng mua.”
Tiểu Ngư vội vàng ngăn cản hắn, toàn bộ chuyện này tới có chút đột ngột, khiến mạch suy nghĩ của cô vẫn chưa theo kịp
Tối nay Tiểu Ngư chỉ định ra ngoài cùng Trần Mặc để giải sầu, cô hoàn toàn không ngờ lại xảy ra chuyện này
“Sao thế?”
Trần Mặc hỏi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Người bình thường gặp loại chuyện này vốn dĩ sẽ rất vui vẻ, nhưng vì xảy ra quá đột ngột, khiến Tiểu Ngư không biết nên nói thế nào
“Có thể để lần sau mua được không
Ít nhất ngươi cũng nên cho người ta một bất ngờ chứ?”
Tiểu Ngư bối rối thật lâu, sau đó mới ngập ngừng nói ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nghe được lời của cô, Trần Mặc có hơi ngơ ngác rồi bật cười thành tiếng
“Như vậy chưa đủ bất ngờ sao
“Làm gì có ai tạo bất ngờ giống như ngươi chứ?”
Tiểu Ngư có chút dở khóc dở cười
Từ lúc hai người bắt đầu yêu đương đến giờ, Trần Mặc chưa từng tặng cho cô một đóa hoa nào, nhưng bây giờ hắn đột nhiên lại muốn mua nhẫn tặng cho mình, trong lòng cô thật sự không có bất kỳ chuẩn bị nào hết
“Cô gái, kiểu nhẫn này rất hợp cô, có muốn đeo thử không
Chiếc nhẫn làm từ bạch kim, kiểu dáng của nó là độc nhất vô nhị
Bạn trai cô thương cô như vậy, cô thật hạnh phúc.”
Nữ nhân viên cảm thấy nóng lòng thay cho Tiểu Ngư, chỉ hận bản thân không thể tự mình thay thế vị trí của cô
Sao cô ta lại không may mắn để gặp được một phú nhị đại yêu mình như vậy chứ
Cô ta không thể không thuyết phục Tiểu Ngư, nếu như Tiểu Ngư đồng ý mua, thì tiền hoa hồng của cô sẽ nhiều hơn một chút
“Trước hết đừng mua.”
“Vậy thì thôi, ngươi thanh toán trước đi.”
Trần Mặc nói
“Được.”
Nữ nhân viên nhìn về phía Tiểu Ngư với ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa đố kỵ, đổi lại là cô ta, chỉ hận không thể lập tức đồng ý ngay, nhưng cô ta lại không có cái số đó
Bước ra khỏi cửa hàng trang sức, Tiểu Ngư ôm tay của Trần Mặc, đầu óc của cô vẫn còn hơi mơ hồ
Đột nhiên cô nghĩ tới điều gì đó, sắc mặt cũng trở nên hồng hào, càng ôm chặt cánh tay của Trần Mặc hơn
“Đi đâu tiếp đây?”
Trần Mặc hỏi
“Ngươi nói xem.”
“Vậy đi mua quần áo nhé, ngày thường toàn là ngươi mua quần áo giúp ta, lần này ta sẽ chọn cho ngươi.”
“Được.”
Lần này Tiểu Ngư cũng không từ chối nữa
Trần Mặc đi dạo phố cùng Tiểu Ngư suốt một buổi tối, cả hai hiếm khi nào có được một cơ hội thả lỏng đầu óc như vậy
Trên mặt của Tiểu Ngư luôn mang theo nụ cười ngọt ngào
Tối hôm nay, cô đã lấy lại được cảm giác như khi mới hẹn hò với Trần Mặc
Cô cũng biết, cho dù cuộc sống có thay đổi ra sao thì người bên cạnh này vẫn yêu cô như cũ, chỉ cần như vậy là đủ rồi
“Ngươi thật sự không muốn mua chiếc nhẫn đó sao?”
Trên đường về, Trần Mặc hỏi Tiểu Ngư
“Ngươi hỏi ta loại chuyện này làm gì chứ?”
Tiểu Ngư đỏ mặt, lẽ nào cô còn kêu Trần Mặc không mua chắc
Vậy là cô đang tự đào hố chôn mình
Nhưng nếu bây giờ mua thì cô vẫn chưa sẵn sàng để nhận nó, tâm trạng lúc này của cô cũng rất rối bời
Hai người mua sắm xong thì lên xe đi về phía bờ biển, sau đó lại cùng nhau ngắm cảnh giống như lúc trước
Khi đêm đã về khuya, hai người mới chịu rời đi
Trên đường trở về, Tiểu Ngư ngủ gục trên vai Trần Mặc
Nhìn bộ dáng ngủ say của cô, Trần Mặc có chút đau lòng
Công việc của Tiểu Ngư trong khoảng thời gian cũng rất nhiều, ắt hẳn cô cũng cảm thấy kiệt sức
Tuy vậy, Tiểu Ngư vẫn bằng lòng cùng hắn ra ngoài giải sầu, hai người đi dạo cả một buổi tối, vì cảm giác hưng phấn nên nên cô quên đi cảm giác mệt mỏi, lúc trở về nhà mới chịu không nổi mà ngả lên vai hắn để ngủ
Vương Hải hình như cũng biết Tiểu Ngư đã ngủ, cho nên hắn lái xe rất ổn định, không hề có chút xóc nảy nào
Trong ấn tượng của Trần Mặc, Vương Hải là tài xế kiêm luôn vệ sĩ của mình, hắn ta rất ít khi chủ động nói chuyện, chỉ khi nào Trần Mặc hỏi tới thì hắn mới đáp lời
Khi Trần Mặc còn đang suy nghĩ về Vương Hải, hắn ta bỗng liếc mắt nhìn kính chiếu hậu, sau đó lạnh lùng mở miệng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Chủ tịch, có người theo dõi chúng ta.”