Vào ban đêm, khi mọi người trong nhà đã ngủ rồi, Trần Mặc và Tiểu Ngư mới về phòng mình
Sau tám năm biệt ly gian khổ, vào giây phút bước vào phòng ngủ, Tiểu Ngư rốt cuộc cũng không nhịn được nữa, liền ôm chặt lấy Trần Mặc, căn bản không muốn buông tay
Khi Trần Mặc vừa trở về nhà, cô phải cố kìm nén nỗi nhớ nhung, để hắn có thời gian đoàn tụ với người nhà
Nhưng bây giờ, cô chỉ biết ôm chặt Trần Mặc như thể hắn sẽ rời đi một lần nữa
Trần Mặc nhẹ nhàng vỗ về sau lưng cô: “Không có chuyện gì nữa rồi, ta sẽ không đi nữa đâu.”
Hắn không biết hai người phụ nữ Tiểu Ngư và Triệu Mẫn đã làm thế nào chống đỡ cả tập đoàn trong suốt những năm qua, nhưng hắn biết bọn họ cũng không dễ dàng gì
Mặc Nữ cũng đã nói rõ tình hình của mọi người trong những năm gần đây, bọn họ phải trải qua khoảng thời gian vất vả khó khăn, nhưng vẫn kiên trì chờ đợi hắn quay về
Nghe lời an ủi nhẹ nhàng của Trần Mặc, Tiểu Ngư không chịu đựng nổi nữa, liền bật khóc nức nở để trút bỏ hết mệt mỏi và gánh nặng trên vai trong tám năm qua
Trần Mặc ôm lấy vợ mình, khẽ vỗ về sau lưng cô ấy, để cô ấy tự do phát tiết tâm trạng
Dù sao đi nữa, nếu con người cứ giữ mọi cảm xúc tiêu cực trong lòng, thì sớm muộn gì cũng phát sinh vấn đề
Qua khoảng mười phút, Tiểu Ngư mới ngừng khóc, im lặng dựa vào lồng ngực Trần Mặc
Khi Trần Mặc nghĩ rằng Tiểu Ngư đã ngủ, hắn lại phát hiện vợ mình hít thở gấp gáp, đỏ mặt tía tai, thân thể mềm mại cũng trở nên nóng bỏng
Động tình
“Ông xã, yêu ta.”
Tiểu Ngư phát ra tiếng kêu mỏng manh như muỗi kêu, khiến Trần Mặc phải bật cười thành tiếng
Một phút trước còn òa khóc dữ dội, bây giờ lại biến thành bộ dạng này, làm cho hắn vừa thương xót vừa yêu mến
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Đi tắm rửa trước nhé?”
Tiểu Ngư khẽ khàng gật đầu, đột nhiên cảm giác thân thể nhẹ hẫng, cả người được ôm vào phòng tắm
Trong lúc nhất thời, cảnh xuân vô hạn, oanh ca yến vũ
Từ lúc bắt đầu yêu nhau cho đến nay, đây là lần làm tình điên cuồng nhất của Trần Mặc và Tiểu Ngư
Hai người bắt đầu ân ái từ phòng tắm cho đến phòng ngủ, gần như không biết đủ mà không ngừng đòi hỏi lẫn nhau, tựa như muốn buông thả toàn bộ chua xót trong tám năm qua ra bê ngoài
Mãi cho đến khi kiệt sức hoàn toàn, Tiểu Ngư mới nằm ngoài trong lồng ngực của Trần Mặc, tham lam hít thở mùi hương quen thuộc
“Ngươi có trêu ghẹo người ngoài hành tinh nữ tính không?”
“Có chứ.”
Cảm giác được “cú véo truy hồn đoạt mệnh” ở phần thịt mềm bên eo, cũng như vị chua nhàn nhạt nơi chóp mũi, Trần Mặc mỉm cười: “Lừa ngươi thôi, ta vẫn luôn chỉ nghĩ cách quay về, căn bản không nghĩ tới chuyện khác.”
“Trong mấy năm nay, ngươi vất vả lắm đúng không?”
“Không tính là vất vả, các ngươi còn vất vả hơn ta
Ta chỉ e sợ các ngươi không chờ ta, cho nên ta vẫn luôn cố hết sức để quay về càng sớm càng tốt.”
“Bọn ta mới sợ đây.”
Tiểu Ngư hừ nhẹ, hai người lại bắt đầu thầm thì tỉ tê, và sau khoảng mười phút, cả hai đều im lặng
“Ngươi đi qua bên phòng của chị Triệu Mẫn đi.”
“Hả?”
Trần Mặc không khỏi sửng sốt, hắn đương nhiên hiểu được ý tứ của Tiểu Ngư, nhưng không ngờ câu nói này lại thốt ra từ miệng cô ấy
“Đã được lợi rồi còn ra vẻ huênh hoang.”
Tiểu Ngư véo lên lưng hắn, sau đó tiếp tục nằm úp sấp trên người hắn
“Ta đã nghĩ kỹ rồi, vũ trụ lớn như thế, chúng ta nhỏ bé như bụi bặm
Trong mấy năm nay, chị Triệu Mẫn phải gánh vác vô vàn áp lực thay ta, hơn nữa còn động viên ta kiên trì cho tới bây giờ rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vậy nên, ta chỉ cần ngươi trở về nơi đây, cũng không còn coi trọng những chuyện khác.”
Lòng Trần Mặc thầm thở dài, nhẹ nhàng vỗ về sau lưng vợ mình
“Ngươi dỗ ta ngủ, rồi mau mau cút đi!” Tiểu Ngư chợt quát, ngữ điệu lộ rõ ý ghen tuông
“Vậy thì làm một lần nữa đi.”
Trần Mặc nói nhỏ bên tai Tiểu Ngư, sau đó lại bắt đầu chinh chiến ái tình thêm một lần nữa
Một tiếng sau đó, khi Tiểu Ngư đã ngủ say vì thân thể rã rời, Trần Mặc mới đi ra ngoài, bước về phía gian phòng của Triệu Mẫn
…
…
Trong phòng, Triệu Mẫn nhìn bức ảnh của mình và Trần Mặc trong điện thoại mà ngây ngẩn cả người, nước mắt không kìm được nữa mà tuôn rơi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô ấy đã có vô số lần thức trắng đêm chỉ để hồi tưởng lại khoảnh khắc lần đầu gặp gỡ Trần Mặc
Ban đầu, Triệu Mẫn vốn nghĩ bọn họ chỉ là những người bạn tri kỉ, nhưng lại phát hiện bản thân đã bất tri bất giác lún sâu vào vòng tay của người đàn ông này
Vừa thấy Trần Mặc, liền ngộ chung thân
Trong suốt mấy năm này, Triệu Mẫn đã gánh gồng vô số áp lực cùng một lúc, từ việc chống đỡ dư luận, phát triển công ty, cũng như không ngừng tìm kiếm Trần Mặc
Và sau tất cả, cô ấy cũng chưa từng hối hận bất kỳ điều gì, chỉ cần hắn có thể quay trở lại, được nhìn thấy sự nghiệp của mình dày công gây dựng vẫn nguyên vẹn, gia đình của mình vẫn khỏe mạnh, vậy thì đã quá đủ rồi
Triệu Mẫn thở dài một hơi, cởi bỏ hết mọi áp lực nặng nề trên người mình vào giây phút này
“Nên đi ngủ rồi, ngày mai sẽ là một khởi đầu tốt.”
Ngay khi Triệu Mẫn vừa đinh đặt điện thoại xuống rồi đi ngủ, thì cô chợt phát hiện cửa phòng đã mở ra, cũng như nhìn thấy hình bóng mà bản thân ngày nhớ đêm mong đang đứng ngoài cửa
—––––––––-
P/s: toi thực sự không biết tại sao lại quay xe thành hậu cung như thế này ;;_;;