Thư Viện Khoa Học Kỹ Thuật

Chương 201: Chuyện tốt bị cắt ngang




“Ngươi nhìn đủ chưa
Mau giúp ta sấy tóc đi.”
Tiểu Ngư không dám nhìn thẳng Trần Mặc, ngay cả giọng nói cũng có chút run run
“A, được chứ.”
Trần Mặc nhận ra bản thân đang thất thần, hắn vội trả lời lại rồi nhanh chóng tìm máy sấy cho Tiểu Ngư
Mỗi khi cô gội đầu xong, chỉ cần Trần Mặc ở bên cạnh thì cô đều để hắn sấy cho mình
Đây dường như đã trở thành một điều không thể thiếu trong cuộc sống sinh hoạt của hai người
Chỉ là trước đây Tiểu Ngư chưa từng lo lắng như vậy, cho dù là lần đầu tiên để Trần Mặc sấy tóc cho mình thì cô cũng không căng thẳng như vậy
Tuy nhiên, hôm nay Trần Mặc ám chỉ quá rõ ràng, cô cố giả bộ nghe không hiểu, nhưng căn bản không làm được
“Ngươi căng thẳng à?”
Trần Mặc nhẹ giọng hỏi
“Ngươi đừng hỏi.”
Tiểu Ngư càng căng thẳng hơn khi nghe Trần Mặc hỏi
“Nếu ngươi chưa sẵn sàng, ta có thể đợi ngươi.”
Trần Mặc vừa nói vừa sấy tóc cho cô
“Không… Không phải vậy.”
Tiểu Ngư nói: “Ngươi ngốc thật đấy, đừng có hỏi nữa mà.”
Tiểu Ngư vốn đã nói năng không mạch lạc, hiện tại lại càng không biết đang suy nghĩ cái gì trong đầu
“Được, ta không hỏi.”
Trần Mặc cười khẽ rồi yên lặng sấy tóc cho Tiểu Ngư
Tiếng máy sấy tóc cùng với hơi ấm từ bàn tay của Trần Mặc khiến mọi sự căng thẳng của Tiểu Ngư từ từ biến mất, cơ thể của cô cũng dần thả lỏng ra
Chỉ khi tiếng máy sấy tóc dừng lại, Tiểu Ngư đột nhiên căng thẳng trở lại, cơ thể cũng cứng đờ
Cô ngẩng đầu lên thì lập tức bắt gặp nụ cười ẩn ý trên mặt Trần Mặc
“Được rồi, con cá nhỏ này là của ta, ta muốn ăn ngươi đến không còn cái xương nào luôn.”
Trần Mặc bế Tiểu Ngư vào phòng ngủ
Đầu óc Tiểu Ngư hoàn toàn trống rỗng, cũng quên luôn việc giãy dụa, cô tựa đầu vào vai Trần Mặc, cứ để mặc cho hắn ôm mình
Cô biết, ngày này sớm muộn gì cũng phải đến
Vừa vào phòng ngủ, Trần Mặc đã cúi đầu hôn cô
Ngay khi Tiểu Ngư từ bỏ sự phản kháng của mình và Trần Mặc đang chuẩn bị cho bước tiếp theo, tiếng điện thoại đột nhiên vang lên
“Anh Mặc, có điện thoại.”
Trần Mặc dừng lại động tác, hắn túm lấy điện thoại, liếc nhìn số điện thoại hiển thị trên màn hình, sau đó vuốt vuốt trán rồi rồi đi ra ngoài
“Mẹ.”
Trần Mặc bắt máy
“A Mặc, vừa rồi dì nhỏ của ngươi đưa cho bọn ta xem một mẩu tin trên mạng, chủ tịch của công ty Kiến Hành Quân là ngươi thật sao?”
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói lo lắng
“Mẹ, ngươi gọi điện thoại cho ta là vì muốn hỏi chuyện này sao?”
Trần Mặc thiếu chút nữa khóc không thành tiếng: “Lúc ta về nhà ăn tết, không phải đã nói với ngươi sao
Ta có mở một công ty, gọi là công ty Kiến Hành Quân, người mà ngươi nhìn thấy trong mẩu tin kia chính là ta.”
“Chuyện lớn như thế, ngươi lại không nói với ta và cha ngươi.”
Bên kia đầu dây truyền đến thanh âm vừa mừng vừa giận, mừng vì con trai có được tiền đồ rồi, giận vì Trần Mặc không hề nói với bọn họ
“Mẹ, lúc tết không phải ta đã nói rồi sao
Chuyện ta mở công ty đó.”
Trần Mặc cười khổ
“Mẹ và cha ngươi qua mấy ngày nữa sẽ đến thành phố Tân Hải, ngươi ở bên đó vẫn khỏe chứ
Không có chuyện gì chứ?”
“Vô cùng khỏe.”
Trong lòng Trần Mặc mặc niệm, chuyện tốt của mình bị mẹ cắt ngang rồi, nhưng hắn chỉ dám nghĩ trong đầu chứ không nói ra: “Mẹ, ngươi và cha chú ý sức khỏe, sau khi hai người đến thành phố Tân Hải, ta sẽ kể lại với ngươi.”
“Được.”
Sau khi tắt máy, Trần Mặc mới đi về lại phòng
Tiểu Ngư nằm trên giường, mặt mày phiếm hơi sương, đôi mắt vẫn nhắm chặt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau khi nghe thấy tiếng mở cửa, cơ thể của cô chợt căng thẳng trở lại, theo bản năng kéo chăn lên
Cô cảm thấy trái tim của mình như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực
Đợi một lúc lâu vẫn không có động tĩnh gì, Tiểu Ngư mới nhẹ nhàng mở mắt ra, chiếu vào trong mi mắt của cô chính là gương mặt cười như không cười của Trần Mặc
“Biết ngay là ngươi giả bộ ngủ.”
“Ta ngủ rồi.”
Tiểu Ngư thiếu điều muốn che mặt lại, người ta mắc cỡ quá mà
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Ngủ rồi vẫn có thể nói chuyện à.”
Trần Mặc phá lên cười: “Vừa rồi mẹ ta gọi điện thoại đến, nói qua mấy ngày nữa sẽ đến thành phố Tân Hải, đến lúc đó ta sẽ dẫn ngươi đi gặp mặt.”
“Thật sự là phải gặp mặt sao?”
Tiểu Ngư ngây ngốc nhìn Trần Mặc, dáng vẻ có chút khẩn trương
“Nếu không thì sao?”
Trần Mặc nói: “Lần trước trở về, ta còn chưa nói chuyện của ngươi cho họ biết, kết quả ta bị mẹ bắt đi đến chỗ của dì nhỏ để xem mắt, cũng may lúc đó có sự xuất hiện của ngươi, nếu không ta cũng không tìm ra được cái cớ nào để bỏ chạy.”
Nghe thấy Trần Mặc nói đến chuyện này, Tiểu Ngư lập tức bật cười: “Vậy ngươi đã gặp được đối tượng xem mắt với ngươi chưa?”
“Vẫn chưa.”
Trần Mặc lắc đầu: “Ta tìm cớ chạy mất rồi.”
“Ngươi không muốn nhìn thấy cô gái đó sao?”
Trần Mặc cổ quái nhìn tiểu Ngư: “Không phải là ngươi ghen rồi đó chứ, ngươi không sợ ta đi gặp cô gái đó rồi bỏ chạy theo cô ta à.”
“Quỷ mới ghen đấy.”
Tiểu Ngư khẽ hừ một tiếng, ghen với bản thân mình, cô còn chưa lợi hại như thế
“Được rồi, không nói đến chuyện này nữa
Lần này ngươi đi cùng ta đến gặp cha mẹ ta, nếu không bọn họ có khi sẽ bắt ta đi xem mắt nữa đấy.”
Trần Mặc nói
“Vâng.”
Tiểu Ngư do dự một lúc mới gật đầu
“Đi ngủ thôi, con cá nhỏ này để lại đó, lần sau tìm cơ hội tốt rồi ăn tiếp, cho em một đêm thật hoàn mỹ.”
Trần Mặc ôm chặt tiểu Ngư hôn xuống một cái rồi ngủ thiếp đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiểu Ngư ở trong lòng hắn cũng mang theo nụ cười ngọt ngào, dụi dụi vào trong lòng người đàn ông đang ôm mình rồi nhắm đôi mắt lại

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.