Ngoài những bài viết liên quan đến ngôn ngữ lập trình chữ Hán ra, hầu hết giới truyền thông đều tập trung vào Trần Mặc
Tất cả các thông tin về hắn đều tràn ngập trên các trang tin tức
Mấy ngày tiếp theo, dù Trần Mặc là nhân vật chính của sự kiện lần này, nhưng giang hồ vẫn không thấy bóng dáng của hắn đâu cả, thứ còn lại chỉ là vài ba tin đồn bên lề
Trần Mặc vẫn luôn trốn trong phòng thí nghiệm, hắn đang quan sát con robot trước mặt với ánh mắt hài lòng
Trong khoảng thời gian này, Mặc Nữ đã điều khiển robot trợ lý để lắp ráp con robot thứ ba
Xem ra, Trần Mặc đã có thể giải phóng sức lao động của mình, hắn không cần tự mình ra tay mà sẽ để robot trợ lý thực hiện các công việc tay chân dưới sự điều khiển của Mặc Nữ
Nhờ đó, tiến độ làm việc sẽ được xuyên suốt mà không bị gián đoạn
Loại năng suất không biết mệt mỏi kiểu này, hắn tuyệt đối không thể nào đạt được
Tương tự, hắn đã giao phó robot trợ lý đi làm một số công đoạn chuẩn bị cần thiết cho việc việc chế tạo máy đo địa chấn luôn rồi
“Anh Mặc, Tiểu Ngư đang vào văn phòng.”
Trong lúc Trần Mặc đang si mê ngắm nghía con robot, giọng nói non nớt của Mặc Nữ đột nhiên vang lên
“Đúng là đến giờ tan làm rồi
Mặc Nữ, lúc ta không có ở đây, ngươi cứ tiếp tục lắp ráp robot đi.”
Trần Mặc nhìn đồng hồ một chút, cởi áo khoác thí nghiệm, cất dụng cụ rồi rời khỏi phòng thí nghiệm
Hắn vừa bước ra đã thấy Tiểu Ngư đang đi về phía mình
“Đến lúc về nhà rồi.”
“Chúng ta đi thôi.”
Trần Mặc mỉm cười
“Hôm nay có một nhà xuất bản liên hệ với chúng ta, họ muốn xuất bản tài liệu giảng dạy ngôn ngữ lập trình chữ Hán mà ngươi đã công bố.”
Tiểu Ngư nói
“Nhà xuất bản
Cái này cũng được đó.”
Trần Mặc gật đầu, hiện tại hắn muốn phổ biến ngôn ngữ lập trình chữ Hán đến tất cả mọi người, việc xuất bản thành sách cũng là một cách hay
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Kể từ khi hắn quyết định công khai ngôn ngữ lập trình chữ Hán, hắn đã không có ý định để nó phải bị phủ bụi, cho nên phải quảng bá bộ ngôn ngữ lập trình này bằng mọi cách
“Vì tài liệu đã được công bố miễn phí trên mạng nên giá bán cũng sẽ thấp hơn
Nhà xuất bản đề nghị chia đôi lợi nhuận, chi phí in ấn và quảng cáo là bọn họ ra tiền.”
“Được.”
Trần Mặc đồng ý ngay, bây giờ hắn cũng không thiếu số tiền này, phí bản quyền cũng không quan trọng
Nếu không, hắn đã không tải miễn phí trình biên dịch và tài liệu giảng dạy lên trên mạng như vậy
“Ta nhớ không lầm thì ngươi đã nghiên cứu ngôn ngữ lập trình chữ Hán này trong cửa hàng gì đó gần trường học phải không?”
Tiểu Ngư hỏi
“Tiểu Ngư của ta có trí nhớ thật tốt.”
Trần Mặc cười nói
“Lúc đó ngươi không cho ta biết gì cả, làm ta cứ mãi ngu ngơ.”
Tiểu Ngư khẽ hừ nhẹ một tiếng
“Ta đã bị phạt vì giấu ngươi chuyện này rồi mà
Ngươi quên rồi sao?”
Trần Mặc nhìn Tiểu Ngư với ánh mắt kỳ lạ
Nhìn thấy ánh mắt của Trần Mặc, hai má Tiểu Ngư đỏ bừng lên, cô vội vàng nói sang chuyện khác: “Ngày mai cuối tuần rồi, chúng ta không phải tăng ca, vậy tối nay ngươi muốn ăn gì
Ta đi mua đồ ăn cho.”
“Ta chợt nhớ ra mộtt chuyện rất quan trọng.”
Trần Mặc suy nghĩ một chút: “Lần trước ta không được ăn cá, tối nay ta muốn ăn món đó.”
Ăn cá
Nghe thấy hai chữ này, bàn tay đang được Trần Mặc nắm của Tiểu Ngư run mạnh một cái, hai má cô ửng hồng lan xuống tận cổ
“Vậy để ta đi mua.”
Tiểu Ngư cắn môi, cúi đầu nói nhỏ: “Cho ngươi ăn.”
…
…
Đêm đó, bên trong biệt thự
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ánh mắt của Trần Mặc sáng rực lên khi nhìn thấy Tiểu Ngư đi ra khỏi phòng
Tiểu Ngư lúc này như một đóa hoa sen mới hé nở
Đôi mắt của cô trong veo ngại ngùng, khuôn mặt trắng nõn phớt hồng, làn da dưới lớp váy ngủ trắng như ngọc bích, mái tóc ướt xõa xuống vai, tất cả những điều này gợi lên một cảm giác quyến rũ lạ kỳ
Tiểu Ngư bắt gặp ánh mắt của Trần Mặc, cô bỗng trở nên căng thẳng, hai tay bất giác xoắn lại với nhau
Tiếp theo, cô từ từ đi về phía Trần Mặc, ngồi xuống ghế sofa bên cạnh hắn
“Nếu ngươi nhìn đủ rồi thì giúp ta sấy tóc đi.”
Tiểu Ngư cắn môi
“Được.”
Trần Mặc vội vàng tìm máy sấy tóc
Mùi thơm cơ thể của cô nhẹ nhàng chui vào mũi Trần Mặc, khiến cơ thể của hắn càng thêm nóng nảy
Trần Mặc không phải thánh nhân, hắn đã chờ ngày này từ rất lâu rồi
Chờ chút đã
Lại ăn cá
Lại sấy tóc
Trình tự có chút quen nha
Trần Mặc vội vàng đặt máy sấy tóc xuống, cầm lấy điện thoại ở bên cạnh lên
“Tóc còn chưa khô mà.”
Tiểu Ngư lo lắng nói khi nghe tiếng máy sấy tóc dừng lại
“Làm người phải biết tiến bộ, để ta tắt điện thoại trước.”
Trần Mặc cười hì hì, tắt điện thoại di động của mình xong vẫn chưa yên tâm, hắn thuận tay tắt luôn điện thoại di động của Tiểu Ngư
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Tối nay chúng ta sẽ không bị bất kỳ ai làm phiền.”
Trần Mặc cười nói rồi cầm máy sấy tóc lên, tiếp tục sấy tóc cho Tiểu Ngư
Bị Trần Mặc quậy một trận như vậy, Tiểu Ngư lại càng thêm căng thẳng hơn, cơ thể cứng đờ, khuôn mặt cũng trở nên hồng hào, không biết cô đang nghĩ gì
Sau khi Trần Mặc cất máy sấy tóc, Tiểu Ngư càng không dám nhìn thẳng vào hắn, cô cúi đầu, các ngón tay khẽ đan vào nhau
“Ngươi làm người phụ nữ của ta nha.”
Trần Mặc thì thầm vào tai Tiểu Ngư
“Ừm.”
Tiểu Ngư nhẹ nhàng đáp lại
Trần Mặc cười hạnh phúc rồi ôm Tiểu Ngư vào lòng, hôn lên môi cô
Tiểu Ngư thử giãy dụa một chút, rồi lại phát hiện ra không có tác dụng gì, thân thể chợt mềm nhũn ra, cô đành nhẹ nhàng ôm lấy Trần Mặc, mặc kệ cho hắn lộn xộn
Lúc động tình, tốc độ hít thở của Tiểu Ngư chợt tăng nhanh, cô rốt cuộc cũng từ bỏ những ý đồ phản kháng trong đầu
Một hồi sau, Trần Mặc bế Tiểu Ngư về phòng
Cánh cửa từ từ đóng lại như cô gái đang thẹn thùng nép trong vòng tay của hắn
Lúc lâu sau, một tiếng kêu khe khẽ vang lên, ánh trăng thẹn thùng tiếng chim kêu, cánh hoa xấu hổ rơi xuống lạc hồng