- Anh biết em có lo lắng, anh không phải ép em phải trả lời, anh thích em, nhưng lại không có dũng khí bày tỏ. Hiện tại, anh chỉ muốn nói cho em là —— anh thích em! Nếu như, em thích anh! Anh cam đoan, trong vòng ba năm, anh sẽ giải quyết tất cả các vấn đề ngăn cản hai chúng.
Bạch Tiểu Thăng kiên quyết, bá đạo nói.
Ngụy Tuyết Liên bình tĩnh nhìn hắn, ánh mắt chậm rãi hóa thành một vũng thu thuỷ. Nếu cô không dũng cảm, thì sẽ không lẻ loi một mình chạy đến Thiên Nam.
- Em cũng thích anh!
Ngụy Tuyết Liên trầm mặc, ánh mắt kiên định, lặp lại một lần.
- Em thích anh!
Bạch Tiểu Thăng nở nụ cười, trước nay chưa từng sáng như vậy.
Cách hạng mục khai trương còn có sáu ngày, hắn nghênh đón một khắc chỗ làm việc kiếp sống đen tối nhất, lại ở cùng một ngày, nghênh đón mùa xuân cuộc sống.
Ngụy Tuyết Liên nhận quà của Bạch Tiểu Thăng, vòng tay ngọc trắng.
Bạch Tiểu Thăng không rõ. Cô bước một bước kia khó thế nào, chỉ biết mình ba năm tương lai, có trách nhiệm và động lực vô cùng lớn!
Đây là lời hứa của một người con trai đối với người con gái mình yêu thương!
Giờ phút này, hai người gắn bó cùng một chỗ.
Ánh mắt ngọt ngào.
- Em nghe nói, hiện tại hạng mục của anh gặp rắc rối rất lớn?
Ngụy Tuyết Liên tựa đầu vào cánh tay của Bạch Tiểu Thăng hỏi.
Trước đây, Bạch Tiểu Thăng nói qua với cô, rất nhiều sự việc trong hạng mục, chuyện lý thú, chuyện phiền lòng, Ngụy Tuyết Liên biết Quảng trường Outlets truyền thông trực tiếp trên internet, thậm chí vì là Bạch Tiểu Thăng cơ trí mà vui mừng.
Cô thậm chí biết Quảng trường Hướng Đông, là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của Bạch Tiểu Thăng, cũng cùng một ngày khai trương.
Trước mắt, buổi hòa nhạc của Ngụy Mặc Nhiễm ở quảng trường Hướng Đông là thanh thế vô cùng, hấp dẫn chú ý của mọi người.
Quảng trường Outlets lại tĩnh lặng im ắng.
Ánh mắt của Ngụy Tuyết Liên có chút chớp động, thời điểm cô biết, tuyên truyền bên Mặc Nhiễm đã bắt đầu, sôi trào Thiên Nam, cô không có cách nào thay đổi, đã không cần thông báo Bạch Tiểu Thăng.
Điều cô có thể làm chỉ là yên lặng lo lắng.
Với lại cô không tin, Bạch Tiểu Thăng thật không có cách nào!
Bạch Tiểu Thăng là người mà cả Lục Vân, Tống giai đều khen ngợi!
- À, có hơi phiền toái, đối thủ ra chiêu rất ác độc.
- Có phải cảm thấy, anh là người tổng phụ trách quá không ra gì, công việc gặp được vấn đề lớn, thế mà bỏ mặc toàn bộ người của hạng mục, chạy tới cưa bạn gái.
- Yên tâm đi, anh không nhận thua! Chỉ tạm thời né tránh. Hiện tại phản kích càng sớm, phần thắng cuối cùng sẽ càng nhỏ.
Bạch Tiểu Thăng không nhịn được thở dài, cười khổ nói.
- Lần này anh cũng là không ngờ tới, Ngụy Mặc Nhiễm kia lại có lực ảnh hưởng lớn như thế. Hai ngày nay, anh suy nghĩ thật kỹ nên phản kích như thế nào!"