Hoắc Thiên Tầm vào nhà vệ sinh, bỏ găng tay lên bồn rửa tay, nhìn vào gương chỉnh trang.
Một gã đàn ông đầu tóc vàng hoe đi qua sau nàng.
Hoắc Thiên Tầm thấy trong gương nhưng cũng không để ý, cúi đầu xem lại.
Túi xách tay đã biến mất!
Nàng ngẩng đầu lên thấy tên tóc vàng kia còn chưa đi xa, hắn còn quay đầu nhìn nàng, trong tay hắn cầm chính là túi xách của nàng.
- Có ăn trộm!!!
Hoắc Thiên Tầm kinh sợ hét lớn:
- Đứng lại!
Hô lớn một tiếng rồi nàng giận dữ đuổi theo.
Trong tiệm cơm làm sao có thể để tên trộm này chạy được.
Tên tóc vàng liền chạy thẳng đến cửa sau nhà hàng.
Hắn sớm đã thăm dò kĩ càng đường đi nước bước.
Mặt tiền Thiên Trản lâu hướng đường lớn, phía trước náo nhiệt nhưng phía sau là một con đường vắng vẻ không có người đi.
Thích hợp hành nghề!
Lúc này Trịnh Thanh Hồng cùng Triệu Thiên Trạch bắt chuyện qua liền tới một phòng khách khác, vừa ngồi xuống liền nhận được tin Bạch Kiêu Thừa gửi tới: Triệu Thiên Trạch đi vào nhà vệ sinh, tóc vàng sắp động thủ.
Trịnh Thanh Hồng tranh thủ thời gian đứng dậy, vội vàng chạy tới hội họp cùng Bạch Kiêu Thừa.
Hắn cũng không biết rõ tên tóc vàng thấy có đúng là Triệu Thiên Trạch không.
Hai người vừa nấp kĩ liền thu được tin tóc vàng ra tay.
- Thật nhanh nha, chuyện này vẫn rất thuận lợi.
Trịnh Thanh Hồng rất cao hứng.
- Lát nữa đợi mấy người kia bày trận ngài liền từ đây đi ra, quay đầu ngài giải thích thấy Triệu tiểu thư đuổi trộm, ngài không yên tâm nên chạy tới. Hoàn hảo!
Bạch Kiêu Thừa nhận xét.
- Ông được lắm!
Trịnh Thanh Hồng không nhịn được tán dương.
Bạch Kiêu Thừa vẻ mặt đắc ý, dáng vẻ như tất cả đều nằm trong tay.
Không lâu sau tóc vàng từ tiệm cơm tháo chạy, một nữ nhân hăng hái đuổi theo đằng sau.
Tiêu chí mái tóc nâu sóng lượn cùng bộ đồ màu đen làm Trịnh Thăng Hồng trợn cả mắt lên.
- Chuẩn bị!
Bạch Kiêu Thừa hô một tiếng, Trịnh Thanh Hồng chuẩn bị sẵn sàng đón địch, hai mắt sáng lên, trông đợi một màn anh hùng cứu mỹ nhân của chính mình.
Hoắc Thiên Tầm một đường điên cuồng đuổi theo, tên tóc vàng dừng lại, xoay người. Nàng mới giật mình nhận ra nơi này một bóng người cũng không có.
Tên tóc vàng một tay tung tung túi xách của nàng, một mặt cười xấu xa nhìn nàng, không chút sợ hãi.
Hoắc Thiên Tầm vừa cảm thấy không ổn thì sau lưng nhảy ra hai tên đàn ông cao to chặn đường.
Hai tên to con cỡ một mét tám, bắp thịt rắn chắc, mặc quần áo nhìn vừa hung dữ vừa cường tráng.
- Các ngươi muốn làm gì?
Rốt cuộc Hoắc Thiên Tầm hoảng sợ, kinh hãi nói.
Tên tóc vàng cùng hai tên kia nhe răng cười, chậm rãi đi tớ.
- Đừng tới đây! Tôi… tôi kêu lên đấy!
Hoắc Thiên Tầm bối rối nói.
- Mày kêu đi, kêu rách cổ họng cũng không có ai.
Tên tóc vàng cố ý nhe răng cười, trong ánh mắt lộ vẻ ác độc, tùy ý đánh giá người phụ nữ.
Hai tên còn lại cũng phát ra tiếng cười xấu xa.
Sắc mặt Hoắc Thiên Tầm trắng bệch, vô cùng sợ hãi.
Không sai biệt lắm, ông chủ lớn, tranh thủ lên sân khấu đi a!
Tên tóc vàng cũng gấp nên đi tới gần quá, lúc này mình nên động thủ hay không động thủ đây?
Lưu manh cũng không phải dễ làm!
- Đi, đến phiên ngài!
Bạch Kiêu Thừa vỗ tay một cái nói.
- Dừng tay!
Trịnh Thanh Hồng phát lực đan điền, quát to một tiếng rồi nhảy ra.
Nhưng mà không đợi hắn đi qua, một bóng người từ trong tiệm cơm chạy như một cơn gió, tốc độ cực nhanh.
- Ngươi… Bạch Tiểu Thăng?
Trịnh Thanh Hồng thấy rõ ràng người kia, trợn tròn mắt.
Thời điểm Bạch Tiểu Thăng chạy tới tựa hồ cũng kinh ngạc nhìn hắn một cái.