Trên bục giảng, Phùng Ly cũng xoắn xuýt, mí mắt hơi run rẩy.
- Khục!
Phùng Ly tằng hắng một cái rồi lớn tiếng nói:
- Im lặng một chút!
Nàng nhất định phải lên tiếng, nếu không cứ để náo loạn như vậy thì có thể sẽ mất khống chế.
Nhìn tình hình thì mọi người đều muốn xông lên đánh hội đồng Bạch Tiểu Thăng.
Phùng Ly lên tiếng khiến lớp học đang sôi trào thoáng an tĩnh một chút.
Đương nhiên lửa giận của mọi người vẫn còn sục sôi, nhỏ giọng chỉ trích Bạch Tiểu Thăng.
Đúng là không biết sống chết, vậy mà lại dám đưa mình thành mục tiêu công kích, họ Bạch đang muốn chết sao!
Trong lòng Mục Bắc Thần rất vui sướng.
- Bạch Tiểu Thăng, anh xác định đây là đáp án của anh?
Phùng Ly nghiêm túc nhìn Bạch Tiểu Thăng:
- Nếu như vậy thì anh sẽ không được điểm, anh không tiếc sao?
Đây là lời cảnh cáo rất nghiêm khắc và trịnh trọng.
Trong lòng Phùng Ly cũng có chút nôn nóng.
Tên Bạch Tiểu Thăng này bị làm sao vậy? Lại lấy phương thức như thế khiêu khích toàn bộ mọi người?
Hắn điên rồi sao?
- Không có điểm? Tôi thấy phải cho tôi điểm cao nhất mới đúng.
Bạch Tiểu Thăng lại còn ra vẻ kinh ngạc hỏi.
Một câu này làm đám người lại nổ tung.
- Anh còn biết xấu hổ hay không?
- Loại lời này mà anh cũng có thể nói ra?
- Anh điên rồi sao, lại còn muốn điểm cao nhất!
- Cho hắn không điểm! Cho hắn không điểm!
Một câu này của Bạch Tiểu Thăng lại lần nữa trêu chọc dân tình sục sôi, đám người phẫn nộ lên án.
Trong lòng Mục Bắc Thần quá sảng khoái.
Bạch Tiểu Thăng lại tiếp tục tìm chết rồi!
Ngay cả Trịnh Thanh Hồng cũng đang cười lạnh, ý nghĩ cùng Mục Bắc Thần không khác bao nhiêu.
Mắt thấy bốn phía đều là âm thanh công kích, ngay Phùng Ly cũng phát ra cảnh cáo, Triệu Thiên Trạch cũng có chút lo lắng.
- Em Bạch…
Nàng không nhịn được lo lắng.
Bạch Tiểu Thăng thấy nét mặt của nàng liền cười một tiếng, kéo tay nàng che hai tai lại.
Thời điểm Triệu Thiên Trạch còn đang kinh ngạc thì Bạch Tiểu Thăng bỗng nhiên vỗ bàn một cái:
- Phanh!
Một tiếng vang thật lớn quanh quẩn trong lớp học, tất cả mọi người không chuẩn bị liền giật nảy mình.
- Làm gì thế? Các người muốn tạo phản sao? Nghe không hiểu quy tắc trò chơi đúng không? Trong lúc đang phát biểu thì tôi là người phụ trách sản nghiệp tỉnh vực, mà các người là cấp dưới của tôi!
Bạch Tiểu Thăng gầm lên, thái độ rất hung dữ.
Lập tức, toàn trường ngơ ngẩn.
Bạch Tiểu Thăng hừ một tiếng.
- Bây giờ, tôi là người phụ trách sản nghiệp tỉnh vực, các người là cấp dưới của tôi, vậy thì tôi bỏ thô lấy tinh ở các đề nghị của cấp dưới có gì không đúng sao!
- Không phải tôi phá hư quy tắc trò chơi, mà do các người đến giờ vẫn không rõ quy tắc trò chơi!
- Nói cách khác, các người không thay mình vào đó, đem mình chân chính trở thành người phụ trách sản nghiệp tỉnh vực!
Bạch Tiểu Thăng không nói thì thôi, vừa mở miệng liền rất dứt khoát, giọng nói lăng lệ.
Căn bản không để người khác có dịp xen vào.
- Tôi đã là người lãnh đạo tối cao thì không thể độc đoán, hoàn toàn dựa vào chính mình để làm việc. Đã là con người thì luôn có sơ hở, trí tuệ của tập thể mới mạnh mẽ nhất! Tôi tập hợp sở trường các nhà lại, không chuyên quyền độc đoán, không tự tin mù quáng, đây không phải biểu hiện nên có của một lãnh đạo thành thục sao?
- Cho nên tôi cảm thấy mình mới là người nên được điểm cao nhất!
- Các người ai có dị nghị!
Bạch Tiểu Thăng hét to một tiếng làm đám người á khẩu không trả lời được.
Ngay cả Mục Bắc Thần, Trịnh Thanh Hồng cũng không biết phản bác ra sao.
Bạch Tiểu Thăng giống như đang cãi cùn, nhưng mà lại có lý có lẽ, ít nhất là có chuyện như vậy.
Trên bục giảng, Phùng Ly há hốc mồm, muốn nói gì nhưng không biết nói ra sao.
Quy tắc, là do nàng đặt ra.
Bạch Tiểu Thăng không phá hư quy tắc mà chỉ thuận theo quy tắc, quay mọi người như quay dế.