Trong phòng
Tôn Linh Đồng thật vất vả mới trấn an được tiểu Ninh Chuyết mới hai tuổi, cảm giác mình như muốn thoát lực
Thừa dịp Ninh Chuyết rời phòng, cổ họng y liền nhấp nhô một hồi, phun toàn bộ dược thủy vừa mới uống vào ra, bỏ vào bên trong túi trữ vật
Đầu lưỡi của y phẩm vị mùi vị dược thủy, phân biệt ra được một chút dược liệu trong đó
"Hai mươi lăm phần Kình Tham, Đương Quy, A Giao, Hoàng Kỳ, Bạch Thuật..
“Hoàn toàn chính xác đều là chút nguyên liệu bổ huyết, bổ khí.”
Nhưng Tôn Linh Đồng vẫn là dùng túi trữ vật thu thập lại, cũng không uống mất
Y tự nghĩ tạo nghệ đan đạo không tốt, biết rõ có đôi khi đại bổ cũng chính là đại độc, đôi lúc tiến hành phối dược liệu không theo quy tắc có thể chế tạo nên hỗn độc
Tôn Linh Đồng dấn thân vào tà môn đại phái Bất Không môn, đi theo sư phụ vào nam ra bắc, kinh nghiệm giang hồ phong phú hơn nhiều so với ngoại hình của y
"Có gì đó quái lạ..
"Gia hỏa Ninh Chuyết này chỉ mới hai tuổi, vì sao lại thông minh như vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Y không khỏi liên tưởng đến bản thân, bề ngoài nhìn như mới ba tuổi, kì thực đã có mười ba tuổi
"Ta lúc ấy trọng thương, toàn thân đẫm máu, vết thương dữ tợn, hắn cứu ta mang trở về nhà, cũng không sợ nhận phải phiền toái sao
"Chẳng lẽ hắn sắc thuốc quá thông thạo rồi
Tôn Linh Đồng có chút hoài nghi đây là một cái bẫy
Thế nhưng sau một lúc y nghĩ lại:
"Ta chỉ là một tên tu sĩ Luyện Khí trung kỳ, đối phương có thể mưu đồ làm gì?”
“Ta mặc dù xuất thân Bất Không môn, nhưng chủ tu chính là Đồng Tử Công, cũng không phải là pháp quyết chính thống Bất Không môn
Ta có thứ gì khiến đối phương chú ý cơ chứ
Tôn Linh Đồng thiếu khuyết quá nhiều tình báo, không đủ để làm ra phán đoán một cách tinh chuẩn, vậy cho nên y quyết định trước tiên quan sát
Trải qua mấy ngày nữa tĩnh dưỡng, pháp lực của y cũng đã khôi phục được đỉnh phong, dần dần nhìn ra Ninh Chuyết đang chân tình thực lòng với mình
Một ngày này, Tôn Linh Đồng đang nằm trên giường, bỗng nhiên hai lỗ tai khẽ nhúc nhích, trên mặt lộ ra một vệt dị sắc
Rất nhanh sau đó, Ninh Chuyết đẩy cửa chạy chậm tiến đến, không ngừng thở hồng hộc, vội vã nói:
"Có người của gia tộc ta đến đây
Nhanh, tiểu đệ đệ, ta dìu ngươi tới bên trong phòng ngủ của mẫu thân ta
Nơi đó có mật thất dưới đất, có thể trốn trong đó một hồi
Tôn Linh Đồng sớm có đoán trước, lúc này mỉm cười:
"Đừng có gấp, ta có biện pháp, ngươi nhìn thử xem
Vừa dứt lời, y liền hư không tiêu thất trên giường
Ninh Chuyết ngẩn ngơ, vội vàng chạy đến bên giường, đưa thay sờ sờ đệm chăn đã trống rỗng, giật mình nhìn xung quanh
Tôn Linh Đồng truyền âm nói:
"Nhanh đi ứng phó với người của gia tộc ngươi đi
Ninh Chuyết ồ một tiếng, mang theo vẻ ngạc nhiên chạy tới trong tiểu viện, gặp được bá mẫu Vương Lan của mình
"Đại bá mẫu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ninh Chuyết hai tuổi chủ động hành lễ vấn an
Vương Lan gạt ra một vệt mỉm cười đối với hắn, khẽ gật đầu, sau đó vung tay lên một cái, để cho mấy tên nô bộc sau lưng mình xông vào nhà
"Tiểu Chuyết, lần này ta tới đây là để dọn đồ cho ngươi
Một mình ngươi không thể ở chỗ này được, phải chuyển vào bên trong nhà của đại bá ngươi
Ninh Chuyết a một tiếng, trên mặt tràn đầy vẻ ngoài ý muốn
Vương Lan sau khi giải thích xong liền mặc kệ hắn, cất bước vào nhà không ngừng vung tay chỉ huy
"Dọn cái bàn này, mang về
"Ừm, bình hoa này đang còn dùng tốt, cũng mang đi
"Cái bàn chế phù này giá trị khá cao, chút nữa vận chuyển phải luôn luôn chú ý, không được làm hỏng trận văn ở mặt ngoài
..
Tựa như cơn gió, Vương Lan liền dọn sạch sẽ gia trạch của Ninh Chuyết
Không những thế, trước khi đi nàng còn nói với Ninh Chuyết:
"Ta và Đại bá của ngươi sẽ giúp ngươi cất giữ những vật này trước.”
“Một đứa bé như ngươi ở nhà một mình, rất dễ dàng bị trộm cắp.”
“Chờ chuyện bên phía từ đường gia tộc xử lý xong xuôi, chúng ta sẽ tới đón ngươi về nhà
Ninh Chuyết mở to hai to, không ngừng lung lay cái đầu nhỏ của mình, có chút sốt ruột nói:
“Tiểu chất, tiểu chất sẽ không rời đi!”
“Mẫu thân ở chỗ này..
"Thế nhưng mẫu thân ngươi đã mất rồi
Vương Lan lập tức lắc đầu, quả quyết cự tuyệt, "Đây cũng không phải là chúng ta đang thương lượng với ngươi
Tuổi tác của ngươi quá nhỏ, căn bản không thể bảo vệ mình
Vương Lan đi đến trước mặt Ninh Chuyết, kéo hắn đến trong một góc nhà, cúi người xuống tới, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt hắn, hạ giọng:
"Đúng rồi
Tiểu Chuyết!”
“Mẫu thân ngươi trước khi đi có cố ý giao cho ngươi một vài thứ, để ngươi một mình cất giữ hay không?.”
“Những vật này khả năng rất trọng yếu, tiểu hài tử trẻ người non dạ như ngươi, nếu cất giữ không kỹ để mất đi sẽ là phiền phức lớn đấy.”
“Ngoan, ngươi cứ lấy ra đây, để Đại bá mẫu giữ gìn thật kỹ cho ngươi
Đợi đến khi ngươi trưởng thành rồi, thời cơ đã chín muồi, Đại bá mẫu sẽ hoàn trả lại cho ngươi không thiếu thứ nào
Ninh Chuyết liền vội vàng lắc đầu, chém đi chặt sắt phủ nhận:
"Không có, không có những thứ như vậy
"Có thật hay không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vương Lan hoài nghi
Ninh Chuyết tiếp tục lắc đầu:
"Thực sự không có
"Ừm ừm
Vương Lan thấy hiện tại có gia nô đang còn vận chuyển đồ vật, cũng không bận bịu truy vấn, tạm thời buông tha cho Ninh Chuyết, "Chờ đến khi bên phía từ đường gia tộc sửa đổi xong xuôi hộ tịch của ngươi, chúng ta sẽ tới đón ngươi trở về nhà.”
“Cũng được!”
Trước khi đi Vương Lan còn hạ giọng nói bên tai Ninh Chuyết:
"Tiểu Chuyết, nếu như ngươi sợ hãi, muốn chuyển về nhà đại bá sớm một chút cũng được!”
“Nhớ kỹ cất giữ thật kỹ đồ vật mà mẫu thân ngươi bí mật giao cho ngươi, phải luôn luôn mang theo trên người, không nên giấu ở nơi này, để cho người bên ngoài trộm đi đấy
Ninh Chuyết nói:
"Xin đại bá mẫu yên tâm, tiểu chất có đại tướng, tiểu tướng bảo hộ rồi
Vương Lan không kìm được cười nhạo một tiếng:
"Hai cỗ cơ quan nhân ngẫu kia nhiều lắm chỉ có chiến lực Luyện Khí trung kỳ
Ngày bình thường trông nhà hộ viện còn phải hao phí Linh thạch đấy
Sau khi một đoàn người này rời đi, Ninh Chuyết ngơ ngác đứng ở bên trong nhà chính
Rất nhiều đồ dùng trong nhà đều đã bị người ta dọn đi rồi, một hài đồng hai tuổi như hắn lộ ra vô cùng nhỏ bé bên trong căn phòng rộng lớn như vậy
Tôn Linh Đồng tận mắt thấy toàn bộ quá trình, hiểu được hoàn cảnh hiện tại của Ninh Chuyết, trong lòng không khỏi nổi lên gợn sóng
Giờ này khắc này, y mới phát hiện nguyên nhân mình được đối phương cứu:
"Hắn nhìn thấy ta cũng là một đứa bé con, cho nên mới tới cứu.”
“Hắn xử lý vết thương, nấu thuốc cho ta là bởi vì hắn cũng từng làm như thế với mẫu thân mình, chuyện này đối với hắn mà nói là một công việc tương đối quen thuộc.”
“Hắn từ trên người của ta thấy được hoàn cảnh của bản thân mình
Cũng đều là cơ khổ không nơi nương tựa, cho nên luôn có một loại cảm giác thân cận.”
“Mẫu thân hắn vừa qua đời không tới nửa tháng, hắn bắt buộc phải trưởng thành dưới loại hoàn cảnh này, muốn tìm được một tên bằng hữu, một chỗ dựa vào bên trong thế giới bỗng chốc lạnh lẽo, đột nhiên trở nên xa lạ này
Nghĩ tới đây, Tôn Linh Đồng cố ý tiến đến sau lưng Ninh Chuyết, nhẹ nhàng địa vỗ vỗ trên bờ vai của hắn một cái
Ninh Chuyết giật nảy mình
Tôn Linh Đồng hiển lộ thân hình:
"Hì hì, đừng sợ, là ta đây
Vẻ thất lạc trên mặt Ninh Chuyết biến mất hoàn toàn, đổi thành vui mừng cùng chờ mong:
"Tiểu đệ đệ, ngươi, ngươi là một vị tu sĩ hay sao
Ngươi còn nhỏ tuổi mà đã lợi hại đến như vậy
Ngươi vừa mới dùng là thuật ẩn thân hay sao
Tôn Linh Đồng đắc ý gật đầu:
"Đây cũng không phải là thuật ẩn thân phổ thông, chờ một chút, cũng đừng gọi ta là đệ đệ nữa, ta cao hơn ngươi rất nhiều, cũng lớn tuổi hơn đấy
Ngươi phải gọi ta là ca ca mới đúng
Cho đến lúc này, Tôn Linh Đồng mới chính thức triển lộ thân phận của mình đối với Ninh Chuyết, đồng thời cũng bắt đầu chỉnh lại cách xưng hô của đối phương
Ninh Chuyết phản bác:
"Thế nhưng mẫu thân của ta cũng đã từng nói, có một số tiểu hài chỉ là khung xương lớn, chứ tuổi tác chưa hẳn lớn hơn ta
Ngay trong gia tộc của ta cũng có một vị..
Tôn Linh Đồng khoát tay:
"Tốt, tốt
Từ nay về sau ngươi cứ gọi ta một tiếng ca ca là được.”
“Nói đến vừa vặn, vừa rồi ngươi cố ý giả ngu đúng không?”
“Trước khi mẫu thân ngươi mất đi, nhất định có giao cho ngươi một số vật rất quan trọng!”
Ninh Chuyết lại a một tiếng, ánh mắt lập tức chuyển tới vách tường, không dám nhìn thẳng Tôn Linh Đồng:
"Ta không biết ngươi đang nói cái gì
Tôn Linh Đồng cười ha ha:
"Ta chỉ muốn để cho ngươi biết, ngươi giả bộ không hề đạt gì cả.”
“Lần tiếp theo, nếu như đại bá mẫu có hỏi ngươi như vậy, ngươi cứ nói là không biết, không nên thề thốt phủ nhận làm gì cả.”
“Ngươi càng kiên quyết phủ nhận, liền đại biểu cho việc thừa nhận mẫu thân để lại cho ngươi di vật
Ninh Chuyết lại a một tiếng, nhịn không được hỏi:
"Vì sao lại thế?"