Tiên Công Khai Vật

Chương 369: Mạnh gia Vạn Tượng Tông




Ninh Chuyết khẽ mở miệng muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn không thành lời
Hắn chuyển tầm mắt về phía Vân Kình trên chân trời xa xa
Vân Kình to lớn như vậy, chiếm cứ lấy một góc trời, mà so với nó, Ninh Chuyết chẳng khác nào là con kiến hôi
Sau khi trầm mặc một lát, hắn lên tiếng hỏi:
“Vân Kình khổng lồ như vậy, trước kia cũng từng là một đoá Vân chủng nhỏ bé sao?”
Tống Phúc Lợi khẽ cười:
“Đúng vậy, chính là như thế.”
“Đối với ngoại nhân thì rất khó tưởng tượng, đúng không?”
“Đó chính là điểm thần kỳ của Vân chủng.”
“Chúng được thai nghén ở trong Vạn Tượng Vân Hải, sau khi thai nghén đến một mức độ nhất định nào đó, chúng sẽ tự động rời khỏi Vân Hải, theo cơn gió bay đi khắp mọi nơi.”
“Trong quá trình phiêu đãng này, chúng sẽ thôn phệ tinh hoa nhật nguyệt, hấp thu các loại cương khí trong trời đất, gặp gỡ vô số hào quang và mây ngũ sắc.”
“Vân chủng hấp thu những thứ này, không ngừng lớn mạnh bản thân, cuối cùng biến thành các loại Vân thú có bản tính kỳ lạ khác nhau.”
Nói đến đây, Tống Phúc Lợi cũng nhìn về phía Vân Kình trên bầu trời
Y nói tiếp:
“Con Vân Kình này không phải do ta nuôi dưỡng từ nhỏ.”
“Ta gặp nó giữa đường, cũng nhờ cơ duyên xảo hợp, lại được quý nhân giúp đỡ mới có thể thu phục nó.”
“Căn cứ theo suy đoán của chúng ta, con Vân Kình này khi còn là Vân chủng đã nuốt phải một luồng đại khí hùng hậu, lại gặp phải Du Tùng Vân.”
“Nó đã ngủ say rất nhiều năm ở bên trong Du Tùng Vân
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thế cho nên nó có được thân hình khổng lồ, không gian dự trữ cực kỳ rộng lớn, đồng thời tính tình cũng rất hiền lành, ôn hòa.”
“Tính cách như vậy vừa có lợi vừa có hại, một mặt nó rất dễ dàng điều khiển, mặt khác, năng lực chiến đấu của nó lại không được lý tưởng cho lắm, cho dù là cấp độ Nguyên Anh kỳ.”
Nói đến đây, Tống Phúc Lợi quay qua nhìn Ninh Chuyết:
“Phi Vân quốc có rất nhiều đặc sản, đặc biệt là các loại vân khí, chủng loại rất nhiều, ngay cả ta cũng hoa cả mắt, không thể biết hết được.”
“Đợi sau này ngươi trở về có thể từ từ cảm nhận một chút.”
“Tiếp xúc với tài nguyên tu luyện ở những nơi khác nhau, phẩm loại khác biệt sẽ rất có ích cho việc tu hành.”
“Tạo nghệ về cơ quan tạo vật của Ninh Chuyết công tử không tầm thường, tài liệu hoàn toàn mới cũng có thể khơi dậy cảm hứng của ngươi trong việc chế tạo cơ quan.”
Ninh Chuyết theo bản năng khẽ gật đầu, không khỏi tim đập thình thịch
Nhưng khi nghĩ đến Dung Nham Tiên cung, loại tâm động kia lại đột nhiên biến mất
Hắn từ đầu đến cuối vẫn nhìn chằm chằm vào Vân Kình:
“Vãn bối nghe nói mỗi một con Vân thú đều có giới hạn tuổi thọ của riêng mình, Vân thú càng mạnh, thân hình càng to lớn thì tuổi thọ của chúng càng ngắn?”
Tống Phúc Lợi gật đầu:
“Đúng vậy, hoàn toàn chính xác là như thế.”
“Cho nên con Vân Kình này của chúng ta thực ra đã già rồi.”
“Qua vài năm nữa, chúng ta sẽ hỗ trợ nó quay về Vạn Tượng Vân Hải.”
“Khi mỗi một con Vân thú cảm nhận được thời khắc đại nạn sắp đến, chúng đều sẽ bay về nơi mình được sinh ra - Vạn Tượng Vân Hải.”
“Chỗ kia là nơi chúng sinh ra, cũng là nơi bọn chúng chết đi, giống như một vòng luân hồi.”
“Dù cho quá khứ có hèn mọn hay là lóa mắt đến đâu, từ đâu đến thì sẽ trở về nơi đó, thành tựu đều tan theo gió bụi.”
“Quá khứ bị chôn vùi, hi vọng mới sẽ được thai nghén
Một con Vân thú Nguyên Anh kỳ như vậy sẽ thai nghén ra vô số Vân chủng mới.”
“Mà những Vân chủng mới này cũng sẽ thuận theo tự nhiên, tung bay đi khắp nơi
Cuối cùng chúng có thể trở thành đủ loại Vân thú, nếu như may mắn cũng có thể trở thành Vân Kình mới.”
Nói đến đây, Tống Phúc Lợi có chút cảm khái:
“Cả đời Vân thú kỳ thực rất giống với nhân sinh của chúng ta, đúng không?”
“Tu sĩ Phi Vân quốc chúng ta từ trước đến nay đều luôn có mối quan hệ mật thiết với Vân thú.”
“Rất nhiều tu sĩ khi mới bắt đầu tu hành đã nhận nuôi Vân chủng.”
“Thông qua việc đầu tư các loại tài nguyên tu luyện, bồi dưỡng Vân chủng thành Vân thú với nhiều hình dạng khác nhau.”
“Vân thú hình thể khổng lồ chính là ngôi nhà di động của chúng ta, là Tiên cung riêng biệt của mỗi người.”
Tống Phúc Lợi nhìn về phía đỉnh núi, y biết rõ nơi đó có Dung Nham Tiên cung
Vị tu sĩ Kim Đan này nói với Ninh Chuyết:
“Nếu nói cứng đối cứng, cho dù là Vân Kình của chúng ta cũng không thể địch lại Dung Nham Tiên cung.”
“Nhưng nếu nói về kích thước hình thể, không gian chứa đồ, Vân Kình còn lớn hơn Dung Nham Tiên cung rất nhiều.”
“Vân Kình còn có những ưu thế phương diện khác, ví dụ như dễ dàng bảo trì.”
“Nó chủ yếu thôn phệ Vân khí giữa thiên địa, Linh khí là thức ăn, đồng thời có thể tự mình chữa trị, tự nhiên hồi phục.”
“Còn như Dung Nham Tiên cung, muốn tu sửa nó lại không phải là chuyện dễ dàng.”
Ninh Chuyết đột nhiên nghĩ đến điều gì, sắc mặt của hắn khẽ biến, không kìm được mở miệng truy vấn:
“Tống tiền bối, ý của tiền bối trong lời nói vừa rồi là tu sĩ Phi Vân quốc đều sẽ nuôi dưỡng Vân chủng
Vậy có phải người nào cũng có Vân chủng không?”
Tống Phúc Lợi gật đầu:
“Hầu như mỗi người đều sẽ có một đóa Vân chủng, nhưng muốn thực sự bồi dưỡng nó cũng không phải là chuyện dễ dàng.”
Ninh Chuyết vội vàng hỏi:
“Vãn bối có một vấn đề
Mẫu thân vãn bối là người Phi Vân quốc, nhưng bên trong di vật của mẫu thân ta lại không hề có Vân chủng hay Vân thú nào cả.”
Tống Phúc Lợi lập tức nghiêm mặt:
“Còn chưa thỉnh giáo tính danh mẫu thân của Ninh Chuyết công tử là gì?”
Ninh Chuyết đáp:
“Mẫu thân vãn bối họ Mạnh, tên Dao Âm.”
“Mạnh Dao Âm?”
Tống Phúc Lợi nghe xong, trên mặt lộ ra vẻ nghi hoặc:
“Sao nghe lại có chút quen tai?”
Ninh Chuyết không khỏi hiếu kỳ và khẩn trương lên:
“Sao vậy, chẳng lẽ Tống tiền bối quen biết mẫu thân của vãn bối sao?”
Tống Phúc Lợi nhíu mày suy nghĩ một hồi, lắc đầu:
“Cũng chỉ là nghe quen tai thôi, trong lúc nhất thời không nhớ ra được.”
“Thế nhưng Phi Vân quốc mặc dù nhiều người như vậy, nhưng họ Mạnh lại không nhiều, có một gia tộc họ Mạnh rất không đơn giản, lai lịch không hề tầm thường.”
Ninh Chuyết bèn hỏi tiếp
Tống Phúc Lợi bèn giải thích với hắn:
“Vạn Tượng Tông của Phi Vân quốc là đại môn phái siêu cấp, Vạn Tượng Vân Hải hầu như đều do bọn họ chấp chưởng, quản lý.”
“Vạn Tượng Tông có mười hai ngọn núi, trong đó có một ngọn núi lâu nay đều do Mạnh gia chiếm giữ.”
“Mạnh gia này lấy cơ quan thuật làm nền tảng, từng có thời kỳ vô cùng hưng thịnh, nhưng mấy chục năm gần đây đã dần dần suy tàn.”
“Mạnh gia sao…” Ninh Chuyết lẩm bẩm trong miệng, ghi nhớ thật kỹ thông tin này trong lòng
Hắn không quên Vân thú, tiếp tục hỏi:
“Mẫu thân vãn bối tuy đã qua đời, nhưng vãn bối không tìm thấy bất kỳ Vân thú hay Vân chủng nào trong di vật của người cả.”
“Nếu như những Vân thú đó còn sống, vậy chúng nó sẽ ở nơi nào?”
Tống Phúc Lợi lắc đầu:
“Vấn đề này thì ta cũng bó tay.”
“Muốn nuôi dưỡng Vân chủng cần rất nhiều tài nguyên, đặc biệt là đạt đến cấp bậc Kim Đan kỳ, thường cần một khoảng thời gian ngủ đông dài đằng đẵng.”
“Nhưng theo ta được biết, mẫu thân của Ninh Chuyết công tử chỉ là tu sĩ cơ quan tu vi Trúc Cơ kỳ, về cơ bản không thể nào có được Vân thú cấp bậc Kim Đan kỳ.”
“Còn Vân thú cấp bậc Luyện Khí kỳ, Trúc Cơ kỳ lại không cường đại, rất có thể đã tán loạn rơi mất từ giữa đường rồi.”
Ninh Chuyết thở dài một tiếng, không biết nói gì cho phải
Hai người nói chuyện đến đây, thuộc hạ trong thương đội đến báo cáo với Tống Phúc Lợi:
“Thủ lĩnh, tất cả cơ quan Hỏa Bạo hầu đều đã được kiểm kê xong, số lượng và chất lượng đều không có sai sót.”
Tống Phúc Lợi xác nhận xong liền cười ha hả một tiếng, bèn cáo từ Ninh Chuyết
Trước khi rời đi, y còn dừng bước, quay người lại đưa cho Ninh Chuyết một tấm phù lục
“Đây là phù lục được chế tạo từ Vân nê trên người Vân Kình của chúng ta.”
“Ngươi có thể hiểu nó như là một tấm vé tàu.”
“Chỉ cần mang nó theo là ngươi có thể tiến vào bên trong thể nội Vân Kình, từ đó ngồi Vân Kình đi đến những nơi khác.”
Ninh Chuyết vội vàng chắp tay cảm tạ, đồng thời cũng nói rõ: Tuy bản thân đã có tấm vé tàu này, nhưng hắn chưa chắc sẽ quay về Phi Vân quốc cùng Tống Phúc Lợi
Tống Phúc Lợi xua tay:
“Chúng ta cũng không phải sắp trở về Phi Vân quốc, tiếp theo chúng ta sẽ đi một vòng quanh Nam Đậu quốc, nếu như buôn may bán đắt, có thể sẽ tiếp tục xuôi Nam.”
“Tấm phù lục này thật ra không chỉ có thể sử dụng để tiến vào thể nội Vân Kình, nó còn là một tín vật.”
“Sau này nếu ngươi gặp được đội Vân Thương khác, cũng có thể dùng nó để chứng minh mối quan hệ tốt đẹp giữa mình với Vân Thương chúng ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dựa vào tấm phù lục này, tu sĩ vẫn có thể đáp thuyền, hoặc là Vân thú của Vân Thương khác.”
Tính thực dụng của phù lục mà Tống Phúc Lợi tặng cho đã vượt xa tưởng tượng của Ninh Chuyết
Ninh Chuyết lại gửi lời cảm tạ đối phương lần nữa, mắt nhìn theo đối phương mang theo đám cơ quan Hỏa Bạo hầu bay về Vân Kình
Rất nhiều cơ quan hầu được đưa vào trong cơ thể Vân Kình, tu sĩ trong thương đội tiến hành bàn giao
“Tiếp theo, liền giao cho mọi người!”
“Đã kiểm kê xong, số lượng đều khớp rồi.”
“Được, mở cửa kho hàng, chúng ta sẽ chuyển số hàng này vào bên trong.”
Cánh cửa lớn nhà kho trữ hàng giống như làn khói nhanh chóng tan biến
Sau đó từng con Vân thú bạch tuộc từ trong kho hàng bay ra
Những con bạch tuộc này lơ lửng trên không trung, đồng loạt vươn xúc tu ra, trói chặt từng con cơ quan Hỏa Bạo hầu, nhấc lên cao, sau đó chậm rãi bay vào kho hàng
Kho hàng số 188 trống rỗng, không gian cực kỳ rộng lớn
Bên trong kho không có gì cả, ngay cả một cái kệ hàng cũng không thấy
Tên tu sĩ phụ trách quản lý kho hàng bèn đi tới bên tường, lấy lệnh bài thân phận của mình ra, dán lên một vị trí then chốt trên vách tường
Hắn thôi động pháp lực rót vào bên trong lệnh bài
Lệnh bài nhanh chóng tỏa ra hào quang màu vàng nhạt
Hào quang màu vàng lan rộng ra xung quanh, thấm vào vách tường giống như đám mây, sau đó nhanh chóng chảy xuôi, biến thành từng trận văn giống như dây chuyền sản xuất
Những trận văn này nhanh chóng lan ra toàn bộ vách tường
Sau một khắc, vách tường phát sinh biến dạng, giống như mây mù lượn lờ, sau đó nhanh chóng ngưng tụ lại, tạo thành một cái kệ hàng cực lớn, áp sát vào vách tường và trần nhà
Bạch tuộc cuốn lấy cơ quan Hỏa Bạo hầu, bay lên không trung, nhét những cơ quan tạo vật kia vào trong các ngăn của kệ hàng
Rõ ràng là những ngăn này cũng có thể điều chỉnh một cách tùy ý
Không gian hiện tại của chúng vừa đủ để đặt một con cơ quan Hỏa Bạo hầu
Dưới hàng trăm hàng nghìn con Vân thú bạch tuộc không ngừng làm việc, tuy số lượng cơ quan hầu rất nhiều, nhưng cũng chỉ mất một chén trà nhỏ đã được sắp xếp chỉnh tề
Tu sĩ thương đội sau khi kiểm tra lần cuối liền thu hồi toàn bộ Vân thú bạch tuộc, đứng dậy rời đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau khi hắn rời đi, một đám mây mù dày đặc chậm rãi hiện lên, sau đó nhanh chóng ngưng tụ, tạo thành một bức tường vững chắc, thay thế chỗ vị trí cánh cửa
Đến giờ phút này, trong kho hàng số 188 đã không còn một bóng người, vô cùng yên tĩnh
Đột nhiên trong không khí xuất hiện một gợn sóng
Tôn Linh Đồng, Dương Thiền Ngọc chui ra từ trong cơ thể của một con cơ quan Hỏa Bạo hầu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.