Chương 22: Giang Mãn: Là ta quá mạnh
Tâm thái của Giang Mãn không hề có bất kỳ thay đổi nào.
Không phải hắn thanh cao.
Mà là hắn cũng không phải đối tượng được La Huyên bồi dưỡng, cũng không phải là đối thủ của Tống Khánh.
Cho nên, chẳng có gì đáng nói cả.
Giao đấu sẽ biết thực lực.
Tống Khánh đến từ thôn làng miền núi, có xuất thân tương tự như Giang Mãn.
Hắn cũng không muốn sau khi kết thúc tu hành sẽ quay về thôn.
Nhưng nếu không trở về thôn thì phải nghĩ biện pháp để ở lại Lạc Vân thành.
Với thực lực và thứ hạng của hắn, làm sao có thể cạnh tranh nổi với những người khác?
Muốn ở lại quá đỗi khó khăn.
Nếu không có gì bất ngờ, vận mệnh cuối cùng của hắn vẫn là trở về thôn làng.
Sau đó muốn đi ra ngoài lại, thì khó như lên trời.
Cho nên cơ hội lần này khó có được, hắn muốn nắm lấy nó.
Những người kia mặc dù cảm thấy việc trở thành cận thân hộ vệ là điều đáng xấu hổ, đó là bởi vì bọn hắn ghét bỏ người được chọn không phải mình."Đắc tội." Tống Khánh vừa nói dứt lời, liền dự định ra tay.
Hắn muốn khiến Giang Mãn phải chấn động, nhưng sẽ không một đòn hạ gục đối phương ngay lập tức.
Giang Mãn vừa mới có được thứ hạng mới, lại đang ở năm cuối, tất nhiên không kịp tu luyện Lục Hợp Chưởng.
Hắn nghĩ rằng mình có thể thắng.
Bỗng bước ra một bước, lòng bàn tay hắn linh khí vận chuyển.
Một chưởng thẳng tới mặt.
Sau đó Ám Kình dâng trào, nhìn như một chưởng nhưng kỳ thực là liên tiếp ba chưởng.
Chẳng qua hai chưởng sau bị hắn điều hướng sang một bên, có thể ra đòn bất cứ lúc nào.
Lúc này hắn thấy Giang Mãn cũng tung chưởng.
Hắn nghĩ, mình thắng rồi, đối phương không có chút kỹ xảo nào, quả nhiên vừa mới bắt đầu tu luyện Lục Hợp Chưởng.
Ầm!
Lúc Tống Khánh định tiếp tục ra chiêu, chợt cảm giác phần bụng trúng một chưởng, sau đó cả người hắn bay ngược ra ngoài.
Do khinh thường, hắn suýt nữa ngã sấp, phải vận chuyển Thần Hành Bộ mới đứng vững vàng được.
Trong nháy mắt, hắn kinh ngạc nhìn về phía Giang Mãn.
Vừa mới xảy ra chuyện gì?
Vì sao một chưởng vừa dứt, mình liền bại?
Thực lực này có vẻ không kém.
Chủ quan rồi.
Sau đó hắn không dám có chút nào chủ quan.
Ngay sau đó hắn tiếp tục tung chưởng.
Lần này hắn cảm giác được rõ ràng chưởng ấn linh khí của mình bị hóa giải hoàn toàn.
Lục Hợp Chưởng bốn tầng?
Nhanh như vậy?
Không chần chờ nữa, Tống Khánh lao tới phía trước với tốc độ nhanh, nhất định phải tiếp cận để tăng cường ưu thế của mình.
Quả nhiên dưới chưởng pháp của hắn, Giang Mãn liên tục bại lui, đây đích thực là một kẻ chỉ biết dùng sức mạnh cuồng bạo, không có chút kỹ xảo nào.
Chưởng pháp của hắn uy lực mạnh mẽ, uyển chuyển như rồng bay, không ngừng tung chiêu, đánh cho Giang Mãn khó lòng chống đỡ, cuối cùng hắn đã nhìn thấy một khe hở, chính là lúc này.
Toàn lực tung chưởng, ba đạo chưởng ấn hiện ra.
Đồng thời hắn cũng thấy Giang Mãn tung chưởng.
Ầm! Ầm! Ầm!
Ba tiếng nổ truyền ra, chưởng ấn linh khí của hắn theo tiếng mà vỡ nát.
Nhưng mà đối phương vẫn còn một đạo chưởng ấn gào thét tới.
Chưởng ấn che kín toàn bộ tầm mắt của Tống Khánh."Phanh" một tiếng, Tống Khánh ngã nhào trên đất, lăn mấy vòng.
Động tác khá lớn này khiến những người xung quanh đều nhìn qua.
Nhất là khi thấy người ra tay là Giang Mãn.
Hơi kinh ngạc.
Thậm chí không hiểu nổi, rõ ràng vừa mới xác định tu vi, vì sao thoáng cái đã có thể dùng Lục Hợp Chưởng để thắng được Tống Khánh?
Phương Dũng nhíu mày, nhìn về phía La Huyên.
Hắn cũng nghi ngờ là do La Huyên.
Người đó cũng không nói rõ lý do.
Hiểu lầm có đôi khi đối với nàng cũng có lợi."Nếu không có chuyện gì thì tiếp tục đi, tất cả đều chuyên tâm một chút." Lúc này Phó tiên sinh cũng mở miệng nói.
Nàng nhìn về phía Giang Mãn cũng có chút kinh ngạc.
Nàng biết được Giang Mãn nhận được Lục Hợp Chưởng khi nào.
Mới có một ngày, mà đã tầng năm rồi sao?
Hay là nói đã lén lút tu luyện từ trước?
Theo lý thuyết là không được phép, nhưng không ai phát hiện, vậy thì cứ xem như chưa từng tu luyện.
Cho nên không cần quá để tâm."Đa tạ." Giang Mãn mở miệng cười."Là ta chủ quan rồi?" Tống Khánh hỏi.
Giang Mãn lắc đầu: "Là ta quá mạnh."
Tống Khánh trầm mặc một lát, nói: "Khó trách La Huyên sẽ chọn ngươi."
Giang Mãn: ". . ."
Ta thắng chẳng liên quan gì đến nàng.
Giang Mãn trong lòng bất đắc dĩ, nhưng vẫn giải thích một câu.
Bản thân có thể thắng hoàn toàn dựa vào thiên phú và nỗ lực, không chút liên quan đến La Huyên.
Thế mà đối phương lại không tin.
Về sau này là phần đối luyện, để xác định giữa bọn hắn ai mạnh ai yếu, đó chính là ngang cấp thi đấu.
Nhằm bù đắp những thiếu sót của bản thân, tăng cường khả năng vận dụng Lục Hợp Chưởng.
Giữa trưa, chính là kế hoạch tu luyện.
Tiểu mập vẫn đi theo Giang Mãn không ngừng tu luyện.
Hắn nói hắn hiện tại mặc dù xếp thứ hai từ dưới đếm lên, nhưng người đứng thứ nhất từ dưới đếm lên cùng hắn ngang tài ngang sức.
Bất cứ lúc nào cũng sẽ thay đổi vị trí.
Muốn đi theo Giang Mãn cùng nhau nỗ lực.
Hắn vạn lần không thể trở thành người đứng thứ nhất từ dưới đếm lên, nếu không trở về sẽ không dễ ăn nói.
Chạng vạng tối.
Khí huyết chi pháp của Giang Mãn đã thành công tiến vào tầng thứ sáu, đêm nay liền có thể đạt tầng thứ bảy.
Hai ngày tiếp theo có thể đi đến tầng thứ chín.
Từ đó mới bắt đầu tăng cường độ thân thể.
Sau khi thu công, hắn hít thở sâu rồi rời khỏi viện nhỏ thứ sáu.
Sân sau.
Trước phòng Triệu tiên sinh.
Giang Mãn nhẹ nhàng gõ cửa.
Nhìn người đến, Triệu Nhạc Minh có chút bất ngờ, không hiểu Giang Mãn tìm hắn là để làm gì.
Thức ăn?
Hay là tìm kiếm công việc mới?
Nếu là vì pháp nuôi dưỡng, vậy sẽ có chút phiền phức."Giang Mãn à, trong việc tu luyện có điều gì nghi hoặc sao?" Triệu Nhạc Minh mời hắn vào ngồi.
Nghe vậy, Giang Mãn lắc đầu: "Những chỉ dẫn của Triệu tiên sinh đã giúp ta rất nhiều, cũng không có quá nhiều vấn đề, chỉ là ta muốn hỏi một vấn đề.""Là cái gì?" Triệu Nhạc Minh cũng rất là tò mò.
Giang Mãn hơi do dự nói: "Nghe nói Vân Tiền Ti có một bộ pháp quán tưởng thượng phẩm."
Triệu Nhạc Minh có chút bất ngờ nhìn về phía người trước mắt: "Ngươi muốn?""Đã là thứ tốt, đương nhiên ta muốn học tập." Giang Mãn thành thật đáp lời."Cũng không khó." Triệu Nhạc Minh bình tĩnh mở miệng, "Ngươi chỉ cần giành được suất lần này, sau đó xếp hạng trong top ba của Vân Tiền Ti là có thể nhận được bộ pháp quán tưởng này."
Giang Mãn trầm mặc, không kịp rồi.
Tính từ giữa tháng Tám đến giữa tháng Mười Hai là có 120 ngày.
Mà hắn chỉ có một trăm ngày.
Nói cách khác, cuối tháng Mười Một là hắn phải thành công tu luyện được phẩm pháp quán tưởng đó rồi."Làm không được?" Triệu Nhạc Minh hỏi.
Hắn thật sự cũng không cảm thấy Giang Mãn có thể làm được.
Khoảng cách quá lớn.
Đừng thấy hiện tại Giang Mãn thăng cấp Luyện Khí tam tầng rất nhanh.
Nhưng các tầng thăng cấp phía sau còn khó hơn rất nhiều so với trước kia.
Muốn kiêm tu Khí Huyết Chi Pháp.
Một khi tu luyện sẽ tiêu tốn không ít tâm sức và tài lực.
Bằng không sẽ không chịu nổi cơn đói kia.
Giang Mãn nhẹ gật đầu, nói: "Có cách nào nhanh hơn không?""Bao nhanh?" Triệu Nhạc Minh hỏi.
Mặc dù Giang Mãn tăng tiến nhanh chóng, nhưng hắn cảm thấy Giang Mãn có chút không giữ được bản tâm.
Nếu cứ như vậy, e rằng sẽ không đi được xa.
Dù cho sau lưng có người âm thầm chống lưng.
Nhưng, người trong bóng tối thật sự sẽ ủng hộ một kẻ vừa mới thăng cấp Luyện Khí tam tầng đã không giữ được bản tâm sao?
Hắn có chút không tin.
Cho nên ngữ khí cũng không có bất kỳ biến hóa nào.
Có lẽ là có nguyên nhân khác."Trong vòng hai tháng đi." Giang Mãn mở miệng nói.
Nghe vậy, Triệu Nhạc Minh có chút nghi ngờ nhìn xem Giang Mãn.
Trong hai tháng, ngay cả việc có thể đạt được pháp Quán Tưởng Giản Dịch hay không còn là một vấn đề, huống chi là pháp quán tưởng thượng phẩm."Nói cách khác, ngươi không có ý định đi theo con đường bình thường sao?" Triệu Nhạc Minh hỏi.
Giang Mãn gật đầu.
Xác thực là như vậy.
Sau cuộc tranh đoạt suất, đối với hắn không có bất kỳ ý nghĩa nào.
Bởi vì hắn sẽ không sống được đến lúc đó.
Mệnh cách sẽ khiến tu vi của hắn hoàn toàn biến mất, sau đó thất bại trong cuộc tranh đoạt suất.
Sau đó lại không có tương lai.
Hơn nữa, sau khi tu vi hoàn toàn biến mất sẽ ra sao, căn bản không có cách nào biết được.
Nhưng nhất định sẽ không tốt.
Chẳng phải những người mang mệnh cách thì tuổi thọ đều ngắn ngủi, chẳng có ai được chết già sao?"Nếu là lúc trước thì cơ bản không có cách nào khác, nhưng năm nay có chút khác biệt." Triệu Nhạc Minh nhìn về phía Giang Mãn nói, "Khoảng một tháng nữa, tông môn sẽ có người tới lựa chọn một bộ phận người để tiến hành thí nghiệm công pháp.
Khoảng có ba bộ.
Gồm Phàm cấp thượng phẩm luyện khí pháp, Phàm cấp thượng phẩm khí huyết pháp, Phàm cấp thượng phẩm pháp quán tưởng.
Người tham gia thí nghiệm có thể chọn một bộ.
Ngươi muốn thử đăng ký tham gia không?""Có thể đăng ký sao?" Giang Mãn không dám lập tức đồng ý, loại chuyện tốt này có thể đến lượt hắn sao?"Có thể, loại công pháp thí nghiệm này, bình thường sẽ không có bất cứ vấn đề gì, nói trắng ra chính là tông môn cho không một bộ công pháp." Triệu Nhạc Minh nhìn xem Giang Mãn thành thật nói, "Cho nên sẽ có một đám người tranh đoạt suất này, ta cũng có thể hỗ trợ, thế nhưng ngươi cần phải bỏ ra một cái giá đắt đỏ."
Nói xong hắn nhìn xem Giang Mãn, không nói nữa.
Giang Mãn có thể cảm giác được, đối phương có ẩn ý.
