Chương 43: Ta Dẫn Ngươi Đi
Nhìn con đường nhỏ đang dần dẫn đến rừng cây, bây giờ tâm trạng của Lý Hỏa Vượng đã không còn giảm sút nữa."Ha, nơi này trông rất kỳ lạ, không biết tương lai sẽ còn gặp loại người nào, chuyện gì nữa đây, đột nhiên mong chờ chuyện tiếp theo quá."
Ánh sáng mặt trời chiếu lên mặt hắn, hắn hít thở bầu không khí trong lành, tâm trạng bắt đầu có chuyển biến tốt lên."Lý sư huynh, ngươi đi chậm thôi, mắt ta đau quá."
Lý Hỏa Vượng quay lại nhìn, lúc này hắn mới phát hiện Bạch Linh Miểu đang che mắt dưới ánh mặt trời." cha cho bầu Lữ cử nước ăn mình đưa nhân cầm và đồ." bị nụ lùi trong đồ một, phụ ngu cũng trận nhân tức, để giận sau lại dựng cầm không Tự, cử về ngơ nở tay mắng Lữ cười. sát tỉ của chiếu sắc qua vào sáng sậm tia, thấy kinh sâu khi bị nàng bưng máu đỏ mỉ mạch mình màu đi sau mặt, trong mắt nhìn ra Hắn chính mạch phát nàng có máu là ngạc hiện hồng thể màu quan.. ngày cần mắt ban mắt Sau, sĩ Vượng thể một nhẹ Không lại ngươi Miểu vào được lại Linh hai ngoài, như xanh để mình áo nhàng cắt miếng Hỏa:"đạo Bạch vải ra Lý từ che của vậy màu bịt này chỉ thì."Cạch…
Quỷ kìa! chuyện à tuổi hiểu nhà con ngươi nữ còn ngươi hết đã Khuê vậy hai tưởng ngươi, không gì rồi là sao nít mà!" nắm người phải dẫn vào những chóng nhanh của Hỏa mại Vượng, tay khác Lý đi Miểu rừng mềm trong Linh Bạch. coi không người đoán mấy Lý bóp rõ nên nhớ già không bởi hắn bị này một, đa của đấm nghề đều làm bạch vì y được mấy Hắn kia mù chút Hỏa bói biết Vượng, tạng số cái chứng nhưng." cũng sắc này đề cử, Lữ khổ đến Nói sở nhân mặt vấn.""dẫn Không ta, hết đi ngươi sao.." nhi La ngồi uống đồ ăn dùng rương vào xe nữ bối trêu để bảo trên Hoa đồ rồi ngón tay Quyên đang. ngu đồ kiếm cho Ngươi, đi ta chuyện mắng đúng thôi cứ người là. cạch… thôi nàng giờ hóa trang đó mặc chỉ cũng Bây đồ…" niên có lại kia đáp Bên tiếng thiếu.…"được nhặt mà ăn, à tới lương cơm tưởng gì là cái, ăn gì mà Ăn thực chưa giờ?" nguyên rương gõ Lữ sợi đang mặt nhăn cầm trạng của mình đầy trên tẩu thuốc hí lá nếp.""Aaa!"bao, nhân nước, uống không Cha ăn bánh. cạch…. là được vả nay nhưng cả Đừng năm tất hát dụm gánh vất sản nhỏ thấy mấy gia hắn mà dành đều.""Nhưng mà.. này bệnh mắt sẽ Căn của nhiều có sự thường thiếu hơn yếu Bạch làm, cho hụt Miểu Linh người mắt. mới tẩu trong khói kẹt châm khi bỏ thuốc thuốc sợi lửa đen trong, hộp bên ngoài hắn Sau lá gõ những dùng ra ra lấy lại, bị vào lại lên hết. với tử rừng khi ngựa hắn lành, phía nói hút Sau về hơi chưa ngon Tế:"thế xong oa, hướng đầu một?""rồi Sắp!"ai ăn kéo không lười sét ngươi chậm, như tưởng ta mà kéo cối đất đó, thế còn ngươi nhiều cứt xay trắng đái phân biết bạc cho đãi còn Lừa thôi..
Bạch theo Miểu dần lảo lần Lý Vượng Linh rồi vài cũng đảo Hỏa đi." ngắt sắng gánh cả Một chuyện bầu chồng tiếng thét hãi cho khí cuộc làm, của vợ hai đầy hát lên cũng ngang sốt không sợ của trò cả. nhiêu giờ không thực giá bao bây biết lương là Ngươi?"cũng, may đến vải tiền có à Chậc nữ ngay cho hẹp xiêm mức tiền mua tôn y eo nong không cả? ra cũng thể thật có… thấy Như vậy nhìn đường không sẽ ta. mình và nhạc ba con của gánh, nhi nhỏ về rương mắt trai con chiếc trừ còn trong hóa đường treo có, hai xe một tử sau bộ ngựa hắn khí ra hát và cháu đồ thuộc bà thì trên dời trang ra trong rừng Ánh một của về mình xe đại nhà xa người của thôn toàn nhìn."thế Sao, mắng bị à lại?"này Cái.""khoảng nói cũng có đây rồi thời không nong, của gian cha gần hẹp Chờ một đi eo hát qua nữa nên tiền.""Đồ trang hóa."
Lữ mãn trạng nguyên cho mình thuốc tiểu vừa hút trí vừa sợi của tử lá bất bố nhi.. lúc mà vào mới nhà nay bữa mùa có tốt no kịch cơm hát nhỏ màng không được hí gánh cả năm Nhờ cho này thể. thiếu Chắc nhỉ gì là đó hụt?"Mắng nương đâu thôi khi nào tiếng của từ có, thì chết vẫn sau, mà thế tính tình cũng mắng mất cha mắng hai thịt miếng." thầm được Vượng Lý Hỏa đoán.""đương, cho cuộc à, chuyện ngươi với Haizz nói ngươi gia ta nói đã hôm chưa rốt cha nghe qua?
Không lâu sau những người khác nhìn thấy một thiếu niên lang cởi truồng kêu cha gọi mẹ chạy vọt ra từ trong rừng, nhào vào trong ngực Lữ trạng nguyên."Quỷ cái gì mà quỷ, giữa ban ngày ban mặt quỷ đâu ra!
Mau mặc quần vào đi!"
Mặc dù miệng thì Lữ trạng nguyên quở mắng tiểu nhi tử của mình nhưng hắn vẫn che Lữ tú tài ra sau lưng, nắm chặt tẩu thuốc trong tay, ánh mắt cảnh giác nhìn về phía rừng.
Trong đó có bóng người lắc lư, xem ra là có người đến.
