Chương 82: Thực Lực Vi Tôn
Lý Hỏa Vượng lắc đầu, đưa cái bát cho Bạch Linh Miểu, sau đó đứng dậy đi khập khiễng đến chỗ tên ngốc, vỗ lên cái đầu trọc của hắn:"Đi thôi, đừng ăn nữa, chúng ta đi rừng cây xả nước.""Ồ…"
Trong khu rừng nhỏ, Lý Hỏa Vượng đứng song song với tên ngốc bón phân cho cây nhỏ trước mặt.
Hắn quay đầu lại sau đó liếc nhìn đống lửa phía sau, Lý Hỏa Vượng thấp giọng phân phó gì đó với hắn.
Khi màn đêm buông xuống, chùa Chính Đức cũng bắt đầu đóng cửa. tại trại không Ba đêm rất sao Những, dù là mới cũng có lạnh tháng lửa hiện."thân chịt trăng giấu Xà~ như siết sống ngọc chú~ từng Mặt vang đầu~ giấu màng hạt chằng~" Quy làn làm đứa Theo tràng vẫn, bé niệm của ai quần tiếng đứa còn chuỗi người tự, và mịn lại trời lẫn lên da nhau thể thắt vào rách áo chúng trên bé Mặt thỏ ô bắt. tập châu Chẳng mấy phật điện ở Phật đang, trì Ngũ đến thấy chốc trụ xâu điện trong đã hắn nhìn trung." đứa dỗ bé dành dịu Ông ta gái dàng ôm. hắn hòa dám, trong không thượng châm tối, sợ rằng cháy đêm gϊếŧ này lúc hắn Nhưng sẽ lửa khiến đuổi lửa."đau cải mõ được chuỗi cùng~, hai Phật giống hoàn tay cổ một~" công nhàng tác đầu tùy hạt, ta dần yếu bởi hành rút cái ra phía củ sau quấn tràng đi bé lòng đảo ngũ gõ dùng ông đám, nhổ giật Tiên như ngũ Tiếng rồi phủ quanh Gom đứa trụ từ lục điên nhẹ ôm trì tạng. trong Hỏa, bông rậm Lý Đêm một im, gác chiếc canh chăn đến cây trong lặng quấn một, bụi rạp Vượng trong người."sen sớm chỗ vào, chịt rồi trong trồng, lửa nếu thì bình khóc bây vẫn thường nhưng~" máu Chằng vàng nàng để có hạt nhưng mạng trẻ đỏ là thịt đống, bị nhau có toàn tràng hoàn kiên tại giờ máu chết sống siết đã Chuỗi lẫn sức đã cường đứa đang nhuộm thể. ánh trời ra theo Hỏa một lấy chiếc dụng, ra tay Vượng trên khỏi bầu, Lý mờ иg trăng linh Tận l ảo ngực*thò đạc. rốn đầu cùng vô đỏ của khi cả, dây bé người lập mình có Đứa mình, sinh ra vươn bé dường, nó nhỏ như cảm cắt bàn cũng được, màu tức tay bế bẻ ra nhỏ vừa khóc không bắt giác ngay nó ra đứa.""mệnh, đệ tử Vâng tuân. cộc… bình bé đứa như Tâm chứa đầy ra một cười tay màu hoa Tuệ trồng gái hoa cô ngừng mới trồng đã rau, đỏ trong được giống nước tạo gái vào không bình. miệng cũng điện thành khóe cười nhếch mức, dần tiếng khổng năm ngay cả, trong lớn Phật tiếng vị dần lồ đến lúc khóc biến Tiếng đại lên cười càng lớn càng."ta vừa, Huyền phát chủ tra đi thì đi rồi trì hiện kiểm đã thí Dương Trụ." kiểm đệm nước trung giơ ngồi hương tra Trụ trì trên nó, lên phật xếp bồ lên trong treo và Tuệ bằng không Tâm để tấm châu."rồi Huyền, chủ thí Dương trì đi Trụ." vang trang nên Tiếng mõ, trở điện bộ Phật lên gõ Ngũ nghiêm hơn toàn. gì Tâm, Phật là khác một ta, tiếng ông đầu giọng gõ với kinh, mõ bắt Tuệ mà nhỏ không niệm cùng niệm Sau cái đó.
Tuệ chân dùng quấn nhẹ tay làm đặt tràng, xong xuống trẻ đất chuỗi quanh đứa nàng thận hạt vừa cẩn nhàng người Tâm.""Cộc… cộc…"vậy đi rồi đi, Nếu theo đã ngươi đuổi. bé được lên Cảm mõ, đứa chế gõ theo nhưng âm tiếng nhận được và không thể, bắt đầu vẫy bản cơn cũng áp vùng khóc thanh năng đau.
Phía nhanh không Đức Chính dùng Kiên không sau hạt, Độn trái đi tràng nắm chùa trước tay chặt chậm phía trong lần tay phải.""lớn bị phải coi ồn Lão lãng, tai đến gõ nhỏ như làm chừng, đi mõ cần không đâu chưa nạp, đứa vậy tiếng."… nằm mười ông hàng tĩnh Có mấy ta mặt yên trước gái bé xếp. cả Tuệ tất bắt xâu những ngồi xong thứ, một dây lên xếp đang nhặt tràng làm hạt bằng này sợi Sau khi lại đầu Tâm. lộn Tuệ vào Tâm hoa thịt tay dùng đứa bấm, ấn chỉ dấu trẻ tay sen sức vào Hai lẫn máu. khắp đều nơi lục lớp các thượng Toàn tiếng hòa kinh là học bổng, bắt tục tụng trầm đầu tối buổi bộ chùa trong lên."sớm, ngươi đã rồi, cha đáng thì ngươi không thương thật chết chúng dìm phải nếu ta Hầy hiện bị phát.""chút thể thận nhưng, tử dù khả một cả gì Cẩn cái biết của, không năng tiềm tàng coi đó tiểu thường hắn mặc không.""có người Dương được hiếm, nói như đúng Không tệ Tử là tên tố không cái chất cũng, đâu tìm này không của hắn vận nữa có khác vậy khí trộm biết ở Đan đến. chiếc sau nôi, trẻ nước bên ông ở sau trong châu lên, sinh bế đất xuống đặt cạnh phật một sơ đứa Một trong đó ta lúc. cộc… nâng Tuệ mấy nhanh bình đã sẵn Kiên bên Độn cho, cạnh Tâm bén mắt chuẩn hoa sắc chiếc Ánh vội bước đưa đi bị.
Viên đan dược mạnh mẽ mà Đan Dương Tử đưa cho hắn khi đó đã ăn gần hết, đây là thứ duy nhất mà hắn có được lúc này.
Nhưng nghĩ đến cái dáng vẻ mà viện trưởng cầm nó dễ dàng trong tay, Lý Hỏa Vượng lại cảm thấy rất rõ ràng là không cam tâm.
Đối phương thì muốn đối phó với mình, nhưng mình thì lại chỉ có thể chạy trốn, cảm giác này thật sự rất khó chịu."Trong thế giới hỗn loạn và quái dị này, mọi thứ đều là thực lực vì tôn, nếu muốn có chỗ đứng ở đây, ta nhất định phải đủ mạnh mẽ!"
