Tiên Ngạo

Chương 10: Thiết Trảo Cô Lang





Chương 10: Thiết Trảo Cô Lang
Trước khi đi ngủ, Dư Tắc Thành lại tu luyện Vô Thượng Thiên Đạo Huyết Cương quyết một hồi
chuyên hóa toàn bộ chân khí thành huyết năng
Lúc này đã vào canh ba
Dư Tắc Thành mới lăn ra ngủ
Lần này hắn vừa nằm xuống đã ngủ ngay
Trong giấc mộng, chợt có tiếng kinh văn vang lên bên tai chính là Vô Hình Ám Diệt Thần Thức Hóa Sinh Thuật và Đô Thiên Trảm Hồn Đoán Si Thuyết mà hắn vừa xem
Theo tiếng kinh văn vang lên
trong tinh thần Dư Tắc Thành, cứ mỗi tiếng kinh văn Vô Hình Ám Diệt Thần thức Hóa Sinh Thuật vang lên
chậm rãi hình thành một tia thần thức ma niệm, mỗi câu Đô Thiên Trảm Hồn Đoán Si Thuyết vang lên
hóa thành một con yêu quỷ
Nhưng thần thức ma niệm và yêu quỷ này vừa mới hình thành, lập tức có tơ máu quấn quanh, biến chúng thành máu
tan vào hư vô
Cứ như vậy
trong mộng của Dư Tắc Thành, ba thứ này bắt đầu tự động tranh đấu với nhau
Ngày hôm sau
Dư Tắc Thành vừa thức dậy lập tức phát hiện toàn thân vô cùng khỏe mạnh, đầu óc thanh tĩnh, thân thể khỏe khoắn tới mức không thể than phiền gì
Điều tiếc nuối duy nhất chính là huyết năng của hắn đã biến mất một tia
chỉ còn lại hai tia
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thái dương đang lên
Dư Tắc Thành, ngồi trên nóc phòng, lại bắt đầu hấp thu árih nắng thái dương
Lần này phát hiện rõ ràng khác với trước kia
chân khí Mãnh Hổ Khiếu Thiên quyết trong cơ thể khi hấp thu ánh nắng gia tăng rất nhanh, tốc độ nhanh hơn lúc trước khoáng gấp ba lần
Số chân khí hấp thu vào cơ thể rất nhanh được Dư Tắc Thành hóa thành huyết năng
Tia huyết năng biến mất hôm qua chậm rãi khôi phục lại
tuy rằng rất nhỏ
nhưng quả thật đã khôi phục
chuyển hóa kết thúc
Dư Tắc Thành cảm giác đói cồn cào
không thể nào chịu nổi
Hắn vội vàng nhảy xuống nóc nhà
nhưng không chú ý tới tốc độ lần này xuống nóc nhà so với hôm qua linh hoạt hơn không ít
Sau khi xuống
Dư Tắc Thành chạy nhanh xuống bếp
lục tất cả thức ăn còn thừa từ tối qua bắt đầu ăn như điên cuồng, chỉ nháy mắt đã ăn sạch tất cả cơm canh, lúc này cảm giác đói mới giảm đi một chút, nhưng vẫn còn thấy đói
Mẫu thân hắn thấy như vậy bèn nói:

- Làm sao vậy
vì sao lại đói tới mức này
để mẹ lập tức nấu cơm cho con
Dư Tắc Thành lắc đầu, nói:

- Không được, con đói quá
chờ không nổi
để con chạy ra ngoài ăn tạm vậy
Dứt lời
Dư Tắc Thành ba chân bốn cẳng chạy ra ngoài, may là Hứa Ký phạn điếm của Hứa Nhị Lượng trước hẻm mỗi ngày đều bán đồ ăn sáng
Dư Tắc Thành chạy vào
gọi to:

- Mau
cho ta hai rổ bánh bao
một chén cháo và thức ăn
Tiêu nhị gần đó lập tức mang bánh bao ra cho hắn
nhà sau có một tiểu cô nương múc một chén cháo mang ra
Tiểu cô nương này lúc trước Hứa gia định giới thiệu cho hắn nhìn bề ngoài nàng mặt mũi thanh tú
gầy yếu mỏng manh, sớm như vậy đã phái làm việc vất vả, có thể nói không được phụ mẫu yêu thương, xem ra mình còn hạnh phúc hơn nàng
Hứa Nhị Lượng góa vợ sớm
năm trước đi bước nữa
cưới phải một nữ nhân vô cùng cay nghiệt, ngược đãi con riêng của chồng mình
Một thiếu nữ còn nhỏ như vậy đã phái làm việc cực nhọc, cũng chẳng trách phụ thân nàng nóng lòng gả nàng đi cho đỡ cực
Thấy nàng mang cháo đi ra
Dư Tắc Thành nói:

- Ngày đó thật là có lỗi
làm cho nàng tổn thương, thật sự xin lỗi..
Tiểu cô nương không nói gì
Chỉ đặt cháo xuống bàn rồi xoay người rời khỏi
Dư Tắc Thành bắt đầu ăn bánh bao húp cháo, đột nhiên phát hiện ở trong cháo không ngờ có một quả trứng gà, thì ra là tiểu cô nương kia lén lút cho hắn thêm trứng
Dư Tắc Thành bất giác ngẩng đầu nhìn lên
vừa lúc thiếu nữ kia ở buồng trong cũng đang trộm nhìn hắn
Ánh mắt hai người gặp nhau, thiếu nữ lập tức nấp đi, khiến Dư Tắc Thành không khỏi cảm thấy trong lòng âm áp
Ăn xong hai rổ bánh bao, Dư Tắc Thành ăn thêm hai rổ nữa, lúc này cảm giác đói khát mới biến mất
Dư Tắc Thành trở về nhà
Lần này xuất môn
tuy rằng huyện thành Sơn Trúc cách đây không xa
chỉ có ba mươi dặm
cõi ngựa chạy một canh giờ là có thể về tới nhà
Nhưng đây là lần đầu tiên Dư Tắc Thành đi xa nhà
cho nên mẫu thân hắn vô cùng lo lắng
Từ mẫu thủ trung tuyến
Du tử thân thượng y
Lâm hành mật mật phùng
Ý khủng trì trì quỷ
Thùv ngôn thốn thảo tâm
Báo đắc tam xuân huy
(Đây là bài Du Tử Ngâm của Mạnh Giao thời Đường.)
Truyện Tiên Hiệp - Truyện FULL

Bản dịch của Phụng Hà:

Mẹ hiền cầm sợi chi trong tay
Con sắp chơi xa mặc áo này
Con đi
mẹ khâu đường chi nhặt
Sợ con bê trễ chẳng về ngây
Ai nói tấc lòng nơi ngọn cỏ
Báo ánh ba xuân, đủ ơn dày
Mẫu thân nhặt nhạnh đủ thứ đồ đạc cho Dư Tắc Thành, dặn hết chuyện này tới chuyện khác, sợ hắn ra ngoài thiếu thốn đồ đạc, chịu cực khổ
Hiện tại thân thể mẫu thân hắn đã khôi phục rất nhiều, không cần phái uống thang mỗi ngày, chuyện này khiến Dư Tắc Thành hết sức vui mừng
Lần này xuất phát, mẫu thân giúi cho Dư Tắc Thành hai phiến vàng lá
Chấp Sự nhậm chức đều phái hối lộ cho Đà chủ
đây là quy củ giang hồ
mẫu thân hắn thừa biết
Lại còn thêm cho hắn bảy lượng bạc
xa nhà thì phái có tiền, có thể nói mẫu thân đã vét hết tiền trong nhà cho hắn
sợđến lúc Dư Tắc Thành cần tiền lại không có mà chi dụng
Dư Tắc Thành mang theo thanh chủy thủ hôm trước, ba quyển bí tịch gói bằng vải dầu cột vào ngực, sau đó chạy tới Hắc Hổ đường
Hôm nay tới sớm
Mã Lão Hắc còn chưa xuất hiện
Y không nói Dư Tắc Thành tới muộn được
Đợi một lúc
lục tục đã có người tới
Mã Lão Hắc cũng đủng đỉnh tới
Thấy Dư Tắc Thành, Y khẽ gật đầu
sau đó rời khỏi
bắt đầu bận rộn với những công tác khác
Thôi Nhân Hùng cũng đã tới
dẫn Dư Tắc Thành ra kho quân bị phía sau đại sảnh
chọn cho hắn một bộ chiến y của Hắc Hổ đường
Bộ chiến y này bao gồm giày chiến, y phục võ sĩ
áo khoác..
tất cả sáu món
Y phục là do Hắc Tàm sa pha lẫn với tơ kim thuộc chế thành, có hiệu quả chỗng lại đao kiêm
Sau lưng có thểu tiêu chí một con hô đen rất lớn, đại biểu cho đệ tử của Hắc Hổ đường
Bộ ỵ phục này vừa vặn với thân thể Dư Tắc Thành, có thể thấy là chế tạo gấp gáp suốt hai ngày đêm vừa qua
Dưới sự dặn dò của Thôi Nhân Hùng, Dư Tắc Thành thay đổi giày chiến ngay tại chỗ
khoác bộ y phục võ sĩ uy phong lẫm lẫm
Quả thật người đẹp vì lụa
sau khi thay V phục, lập tức trông Dư Tắc Thành anh tuấn hơn trước ba phần
Thôi Nhân Hùng gật gật đầu
dẫn Dư Tắc Thành vào kho vũ khí
lựa cho hẳn một thanh Đường đao
Loại đao này bắt nguồn từ Đường quốc ở Thần Châu, cho nên có tên như vậy
Đao này do Thiết gia chế tạo
thân đao đen nhánh, dài chừng ba thước, sắc bén vô cùng, phát ra hàn khí
Dư Tắc Thành lấy tay sờ thử, lập tức có cảm giác mát lạnh, đây là Hàn Băng Thiết tốt nhất của Thiết gia chế tạo mà thành, một thanh đao như vậy ít nhất phái có giá hai mươi lượng bạc
Bên trên có khắc hai chữ Hàn Tuyết
Đây là tên của thanh đao này
Thôi Nhân Hùng nói:

- Đây là trang bị cơ bản của Chấp Sự
tiểu Dư tử ngươi cất lấy là được, nhưng không nên dùng nó để liều mạng với người khác
Tới nơi đó phái cố nhẫn nhịn, vài năm sau đủ lông đủ cánh, lúc ấy ta sẽ giúp ngươi
- Đa tạ Đường chủ tài bồi Tắc Thành nhớ kỳ
Sau đó Thôi Nhân Hùng lại dẫn hẳn tới Tàng Kinh các
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
bảo hắn chọn một quyển võ công bí tịch trong đó
Dư Tắc Thành tiến vào Tàng Kinh các
võ công bí tịch các loại trong Tàng Kinh các Hắc Hổ đường rất bình thường, không có bí tịch gì cao thâm
Bạch Thiếu môn chủ từng nói hắn đã tu luyện Mãnh Hổ Khiếu Thiên quyết, vậy không cần chọn bí tịch nội công nữa
hắn đang có một thanh bảo đao, vậy lựa một quyển bí tịch đao pháp là hay nhất
Nghĩ vậy
Dư Tắc Thành bắt đầu xem giá sách để bí tịch về đao pháp
Huyết Sát Thập Thức, Quán Trận Thất Trảm, Khám Sơn Đao
Cuồng Phong đao pháp
Đại Mạc đao pháp
Thiết Tý đao
Kiểu Đao thuật
Bạt Đao quyết
La Hán đao
Ngủ Hồ Đoạn Môn đao..
Dư Tắc Thành xem một lúc lâu
cuối cùng chọn Ngủ Hổ Đoạn Môn đao
Đao phép này có chữ Hổ
hơn nữa là loại đao phép mà nhiều vị tiên sinh, kê chuyện thích nói tới nhất
Tuy rằng đóng vai trò mỗi lần ra săn khấu lập tức bị người ta giết chết, nhưng đao phép này có cái tên mà hắn quen thuộc nhất, hẳn sẽ không tồi
Lựa chọn xong
Dư Tắc Thành đi vào một bên
bắt đầu sao chép dưới sự giám sát của người khác
Thật ra nơi này cũng có tiên sinh chuyên môn sao chép, phục vụ cho những tên đệ tử Hắc Hổ đường không biết chữ
hơn nữa còn phụ trách giảng dạy
nhưng lại phái mất hai lượng bạc
Dư Tắc Thành tiếc bạc
cho nên tự mình chậm rãi sao chép
Sau khi ra khỏi Tàng Kinh các
Thôi Nhân Hùng nói:

- Được rồi
hôm qua đã phát lệnh triệu tập đệ tử, tất cả những đệ tử nhàn rồi đã chờ sẵn trong đại sảnh
Chúng ta tới đó
ngươi có thể chọn bốn tên đệ tử làm thành viên mang đi
Những đệ tử đi cùng ngươi sẽ ghi tên lại trong đường, mỗi tháng sẽ được phát tiền
Dứt lời, Thôi Nhân Hùng bèn dẫn Dư Tắc Thành tới một đại sảnh khác
Đây là quy củ của Mãnh Hổ bang, hàng năm có rất nhiều đệ tử vì đủ các nguyên nhân, hoặc vừa mới trường thành, hoặc bị Chấp Sự trà về
hoặc thọ thương vừa làrih lại
cho nên mất đi công việc nhân rồi ớ nhà
Đến khi có Chấp Sự mới
bèn triệu tập số đệ tử này đê bọn họ tự do lựa chọn
Lần này tất cả mọi người đều biết tên Tiểu tử vắt mũi chưa sạch Dư Tắc Thành trở thành Chấp Sự
rất nhiều người không xem trọng hắn
thừa biết hắn tới đó cũng chỉ làm bù nhìn, đi theo hắn tuyệt đối không được ích gì
số người tới nhận lời mời của hẳn chỉ có lưa thưa chưa đến mười người, trong số đó đã tính cả phụ tử ba người Phó Cương
Dư Tắc Thành tới nơi này, trao đổi bằng mắt với phụ tử Phó Cương, không nói tự hiểu
Năm xưa Phó Cương cũng từng oanh liệt một thời ở Hắc Hổ đường, võ công rất giỏi, được xưng là Thiết Trảo
Đáng tiếc tính tình ông quá ngây thẳng, thấy chuyện gì không vừa ý thích nhúng tay vào
hơn nữa thường xuyên đối nghịch cùng đám Chấp Sự
Kết quả không ai dung ông được, để ông nhàn rỗi gần mười năm qua
không thể không buôn bán nhỏ để kiếm sống
Qua tuổi trung niên, ông mới hiểu rõ đạo lý đối nhân xử thế
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
thay đổi tính tình không còn như xưa nữa
Nhưng vì thanh danh khó sửa, không ai đám thu nhận
Phó Cương có hai người con trai, ai cũng cường tráng khôi ngô
tuổi cũng không lớn
chưa tới hai mươi
Cả hai đều có cánh tay rất dài, ngũ chi phát ra ánh đen
đúng là dấu hiệu của Hổ Trảo thủ luyện tới mức đại thành
Thấy phụ tử ba người này
Thôi Nhân Hùng sửng sốt
quay đầu lại nhìn thoáng qua Dư Tắc Thành, y đã đoán ra Dư Tắc Thành không muốn làm bù nhìn
Thôi Nhân Hùng bật cười, vỗ vỗ vai Dư Tắc Thành:

- Hay, quả nhiên Trường Giang sóng sau đè sóng trước, tự cổ anh hùng xuất thiếu niên
Dư Tắc Thành cúi đầu đáp:

- Phái nhờ Đại thúc giúp đỡ nhiều, Tiểu tử sẽ không quên tấm lòng trượng nghĩa của Thôi Đại thúc
Công tác mời sau đó rất đơn giản, ba phụ tử Phó gia đã nhận, chỉ còn một vị trí nữa
Dư Tắc Thành còn chưa biết chọn ai
chợt nghe Thôi Nhân Hùng nói:

- Ngươi chậm đã
nếu lời con đã có suy nghĩ như vậy, ta sẽ gọi giúp ngươi một người
Nói xong, chờ một lúc sau có một người áo xanh đi tới
đệ tử Hắc Hổ đường nhìn thấy Y phái giật mình kinh hãi
Người này một thân áo xanh, tay ôm một thanh trường kiếm, đáng vẻ kiêu ngạo vô cùng
Trên mặt ỵ có ba vết sẹo thật lớn
một mắt bị mù
coi như Dung mạo bị hủy hoàn toàn
Người này tên Lâm Diệp Hồng, ngoại hiệu Cô Lang, nổi danh trong Hắc Hổ đường, võ

công nằm trong hai mươi hạng đầu
Lúc trước ỵ vốn là đệ tử Dã Lang bang, vì Thiếu Bang chủ Dã Lang bang cưỡng gian thê tử y
sau còn giết sạch cả nhà y, cho nên y phản bội Dã Lang bang, đầu nhập Mãnh Hổ bang, muốn báo thù rửa hận
vết sẹo trên mặt Y là do Ma Thiên Lang gây ra
Có thể chạy thoát dưới tay Ma Thiên Lang, tự nhiên võ công của y rất cao
Người này có kiếm pháp xuất sắc, nhưng tính tình cao ngạo, dường như có Thiên Sát cô tinh chiếu mạng
Trước sau Y đã thay đổi ba tên Chấp Sự
nói ra cũng thật là trùng hợp, ba tên Chấp Sự này hoặc tử trận, hoặc bệnh chết, tất cả đã chết
Đại chiến lần trước, y đốc hết toàn lực
cuối cùng cũng báo được đại thù
phanh thấy Thiếu Bang chủ Dã Lang bang ra làm tám mảnh
Nhưng cấp trên của y
vị Chấp Sự thứ tư đáng thương cùng không có được may mắn như y
trong trận chiến cuối cùng bị Ma Thiên Lang giết chết, quả thật là xấu số tới cực điểm
Mọi người bèn đồn đại rằng Y là Thiên Sát cô tinh hại mạng chủ
người trong Hắc đạo ai cũng mê tín
cho nên tuy rằng võ công y cao thật, nhưng không ai đám tới mời y
thành ra y trở nên lạc lõng cô đon tới bây giờ
Thấy Y tới Đây, ai nấy đều sửng sốt
Thôi Nhân Hùng hỏi:

- Sao hả tiểu Dư tử
ngươi dám dùng Y hay không
Dư Tắc Thành nghiến răng đáp:

- Có gì mà không dám
Cao thủ như vậy ngàn vàng cũng khó cầu
ta mời
Lâm Diệp Hồng khẽ gật gật đầu
coi như chào hỏi cùng Dư Tắc Thành, hoàn toàn không nhìn tới ba cha con Phó gia
Con lớn của Phó Cương là Phó Cường lập tức nổi giận, hung hăng trừng mắt nhìn Y
nhưng Lâm Diệp Hồng không thêm nhìn lại
Chưa xuất phát, nhưng bốn đệ tử dưới tay Dư Tắc Thành đă xuất hiện mâu thuẫn
Cứ như vậy
Dư Tắc Thành đã tuyển được bốn tên đệ tử, bất quá trong bốn người này, không người nào coi hắn ra gì, chỉ coi hắn là nhãi ranh vắt mũi chưa sạch
Chưa tới huyện thành Sơn Trúc, đã có hiện tượng kẻ hầu lần chủ
Nếu không phải Dư Tắc Thành có hỏa phù trong tay
chức Chấp Sự này bất cứ giá nào hắn cũng không làm
Sau khi tuyền đủ bổn đệ tử
bắt đầu tiến hành nghi thức tiếp nhận
Thôi Nhân Hùng dẫn bọn họ vào Trung Nghĩa đường, nghi thức được tiến hành trong đó
Trong đại sảnh có mười mấy bài vị
đều là bài vị của các đời Bang chủ
Năm người bắt đầu đốt giấy vàng trước bài vị để tế bái, sau đó mỗi người thắp một nén nhang
Dư Tắc Thành quỳ trước hết
bốn người quỳ ở phía sau
Lúc này có người mang ra một bát rượu lớn
Dư Tắc Thành rút Đường đao
giơ tay rạch một nhát, lập tức máu tươi chảy ra
rơi vào trong chén, sau đó hắn chuyên bát cho người phía sau
Động tác Dư Tắc Thành vô cùng nhanh nhẹn, không chút cau mày
không hề nhìn ra Đây chỉ là một thiếu niên mới mười bốn tuổi
Phó Cương sau lưng gật đầu
nhận lấy bát cũng làm như vậy
cắt ngón tay nhỏ máu vào trong bát
Kế tiếp là Lâm Diệp Hồng
Y khẽ cau mày
thủ tục này y đã làm tới năm lần, vô cùng quen thuộc
Cứ như vậy theo thứ tự
rốt cục máu của năm người đã nhỏ vào trong bát
Dư Tắc Thành cầm bát trong tay
lâm râm khấn nguyện:

- Đệ tử Dư Tắc Thành thề trước bài vị tổ sư
kết nghĩa huynh đệ cùng bốn người Lâm Diệp Hồng, Phó Cương
Phó Cường
Phó Thân
Nguyện đồng tâm hiệp lực, cứu khốn phò nguy
trên báo đền bang phái dưới bảo vệ cho mình
Nếu như có người bội nghĩa vong ân
trời tru đất diệt, vạn kiếp bất phục
Bổn người phía sau cùng đồng thanh khấn vái, sau đó năm người nâng bát
mỗi người nốc một ngụm, uống sạch bát rượu thề
Cuối cùng Dư Tắc Thành quẳng mạnh, bát không vỡ tan tàrih
Lúc này có người mang tới một con gà trống màu vàng
Dư Tắc Thành nhận lấy
rút Đường đao chặt đầu
tế ờ trước đường
Thủ tục đốt giấy vàng, uống rượu, lập thề
chặt đầu gà
coi như đã hoàn thành quỵ củ của bang
Từ nay về sau
bổn người này trên danh nghĩa đã trở thành đệ tử thủ hạ của hắn
Công tác hoàn thành, bốn người Phó Cương đã nhìn Dư Tắc Thành với ánh mắt khác, không còn xem hắn là trẻ con nữa
Sau đó bốn người được đưa tới võ khố
mỗi người được thay đổi y phục, cấp phát vũ khí
Đây cùng là phúc lợi do bang cấp
Phụ tử ba người Phó Cương đều chọn thiết trảo, cũng là do Thiết gia chế tạo
hàn quang chói mắt, có thể phối hợp với Hổ Trảo Thủ của bọn họ
Lâm Diệp Hồng thì chọn một thanh chủy thu
y đã có trường kiếm, cho nên coi thường vũ khí trong kho
Mọi người lựa xong, được Thôi Nhân Hùng dẫn đi tới phường ngựa
Chiến mã đã chuẩn bị xong
Thôi Nhân Hùng dẫn theo mười hai hộ vệ của y cùng bọn Dư Tắc Thành lên ngựa, chạy nhanh về phía huyện thành Sơn Trúc
May là trước đây
khi nhà còn khá giả
Dư Tắc Thành đã học cõi ngựa, nếu không hôm nay sẽ mất mặt vô cùng
Mọi người giục ngựa ra rơi
chưa tới một canh giờ đã vượt qua quãng đường ba mươi dặm
Đây là quan đạo
vô cùng bằng pHằng, trong đó đi đến một nửa đường mười mấy dặm đã tiến vào trong Thập Vạn Đại Sơn
Hai bên quan đạo là rừng cây rậm rạp
rộng ngút ngàn
nhưng trên quan đạo lại một nhánh cây ngọn cỏ cũng không có
làm cho người ta ngạc nhiên thán phục không thôi
Trên đường người đến người đi
thương đội dập dìu
phía trước mơ hồ xuất hiện một thành thị, ắt hẳn là huyện thành Sơn Trúc không thể nghi ngờ
Dư Tắc Thành cất tiếng hỏi:

- Thôi Đại thúc, đây là do Quốc chủ xây đựng ư
Mở ra thông đạo như vậy giữa vùng núi non trùng điệp, thật sự là rất khó
Thôi Nhân Hùng cười đáp:

- Nếu Thang quốc có được năng lực như vậy, đã sớm xưng bá cổn Châu, Đây là Tiên Tần cổ đạo
Nghe vậy Dư Tắc Thành không khỏi giật mình kinh hãi
không ngờ quan đạo này là Tiên Tần cô đạo Đây sao
Thôi Nhân Hùng bắt đầu kê với mọi người về một thời huy hoàng của Tiên Tần năm ấy
Tuy rằng không khác với trong sách bao nhiều, nhưng mọi người nghe chuyện trước đây ba vạn năm làm nên cổ đạo này, nghĩ tới phong thái hưv hoàng của Tiên Tần ngày trước, ai nấy tỏ ra khiếp sợ vô cùng
Dư Tắc Thành nhở lại mình đang tu luyện Vô Thượng Thiên Đạo Huyết Cương quyết, bèn hỏi:

- Thôi Đại thúc, trên đời này thật sự có thần tiên hay sao
Thôi Nhân Hùng nghe hắn hỏi
trầm ngâm rất lâu không nói sau đó đột ngột giơ tay chi lên không:

- Các ngươi hãy nhìn xem..
Dư Tắc Thành theo tay ỵ chi
ngẩng đầu lên nhìn, chi thấy trên bầu trời Thập Vạn Đại Sơn ỡ xa xa, cách mặt đất chừng hai dặm
có ba điểm đen đang phi hành trên không
Dư Tắc Thành chăm chú quan sát
đó là ba người đang ngự không phi hành, dưới chân bọn họ khống chế phi kiếm, bay trên không trung
Phi kiếm dài chừng hai thước, toát ra hào quang sáng chói
Ba người này là hai nam một nữ
từ xa nhìn lại không thể thấy rõ điện mạo
bất quá ai nấy chi phất tay áo
điệu bộ vô cùng ung dung tiêu sái
trông đẹp không tả xiết
Tốc độ của bọn họ cực nhanh, nháy mắt đã bay vào sâu trong núi
biến mất ớ phương xa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.