Tiên Ngạo

Chương 1157: Trác Văn Quân - Tư Mã Tương Như





Chương 1157: Trác Văn Quân - Tư Mã Tương Như
Nhưng cũng có một ít giới mà Tông chủ môn phái ở đó không phải là Giới chủ, vậy không thể đưa thế giới này trở lại thế giới Thương Khung
Dư Tắc Thành tiếp tục nghiên cứu
rốt cục công phu không phụ lòng người, cuối cùng biến hóa pháp thuật này thành giai đoạn thứ hai
Chỉ cần là Nguyên Anh Chân Quân hay Phản Hư Chân Nhất bao phủ thần thức cả giới, sau đó thi triển thuật này là có thể đưa giới này về thế giới Thương Khung
Những giới không thể trở về thế giới Thương Khung, Nguyên Anh Chân Quân Hiên Viên kiếm phái sẽ xuất động tới đó đưa chúng trở về
Mỗi một tu sĩ mang thế giới trở về thế giới Thương Khung đều nhận được báo đáp không ít
Nhỏ thì thực lực gia tăng, cảnh giới nâng cao, lớn thì ngộ ra Thiên Đạo, trở thành Phản Hư Chân Nhất
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thậm chí có kẻ Thiên Đạo tự thành, lôi kiếp giáng xuống chậm chạp, có thể phi thăng Tiên giới dễ dàng
Dư Tắc Thành gật gật đầu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
mục đích tại bảy mươi hai giới đã đạt, pháp thuật đã thành, có thể mở rộng bốn phương
Hắn bèn khống chế tinh thuyền đi tới Quang Thần vực gặp Trác Văn Quân, muốn giúp đỡ cho nàng, khiến cho cả Tam Thiên giới đều có thể trở về thế giới Thương Khung
Dư Tắc Thành phi thân bay vọt lên, đi tới Nhã Cư giới
Năm xưa mình lấy thân phận Nhiên Đăng Chân Nhân ở đó nghiên cứu thượng cố yêu văn ba năm
nhờ đó hiểu biết pháp tắc Thiên Đạo
Lúc trước mình ngộ ra đạo Thần Dương ở đó, sau này mới lãnh ngộ Vô

Thượng Kiếm Ý, mới có được ngày hôm nay
Có thể nói Nhã Cư giới là một bước ngoặt lớn trong đời mình
Ngày hôm ấy, tinh môn lóe lên, Dư Tắc Thành trở lại Nhã Cư giới
Quay về nơi này, Dư Tắc Thành vô cùng sửng sốt
Nếu nơi này là Quang Thần vực mới, hãn phải xây dựng rầm rộ, kiến thiết huy hoàng vô cùng, nhưng nơi này vẫn giống như trước đây, không hề thay đổi
Đình đài lầu các vẫn như xưa
chỗ khác duy nhất chính là người đông vô số
Dư Tắc Thành chậm rãi đi trên Nhã Cư giới, dựa theo trí nhớ tiến tới một quảng trường, chính là địa phương mà năm xưa mình thích nhất
Dư Tắc Thành chậm rãi tới đó, quả nhiên quảng trường năm nào vẫn còn
Bất quá trên quảng trường có chừng vạn người tụ tập, dọc đường bày ra hai dãy bàn tiệc hai bên, mỗi bàn có thể ngồi được bốn người, trên đó có bốn món nhắm một món canh, còn có một bầu rượu nhỏ
Có người ăn xong đứng lên rời khỏi, lập tức có người bước tới dọn dẹp, lại có bốn người khác ngồi vào, rượu nhắm mang ra, lại bắt đầu đánh chén
Dư Tắc Thành nhìn thấy cảnh tượng như vậy không khỏi mỉm cười, đây là hội thào luận do năm xưa mình mở ra nghiên cứu
mỗi lần đều mời mọi người một bữa cơm no đủ, không cần biết xuất thân địa vị, bất cứ người nào cũng được ăn
Không thể ngờ rằng đã hơn hai trăm năm qua, nơi này vẫn còn cử hành thịnh hội như vậy
Dư Tắc Thành tùy ý tiến vào một bàn tiệc, cầm lấy bát đũa sạch, bắt đầu ăn uống
Yến tiệc trên đường này mười ngày một lần, ba tháng có một lần tiểu hội, kéo dài trong ba ngày, mỗi năm một lần đại hội, kéo dài liên tục bảy ngày, đã tố chức hai trăm năm
Nghe đâu Quang Thần Đại nhân vì muốn tường niệm một vị cố nhân cho nên cử hành thịnh hội, hội này có tên là hội Nhiên Đăng
Hội Nhiên Đăng ư..
Không phải là danh hiệu của mình năm xưa sao
Chẳng lẽ người mà Trác Văn Quân luôn tường nhớ lại là mình
Dư Tắc Thành lắc lắc đầu
rót một chén rượu vừa định uống, thình lình đối diện có một công tử bước tới
Người này tóc bạc xòa vai, dung mạo tuấn tú, tay áo phất phơ, thân khoác cẩm bảo màu xanh, có dị tượng Kim Đan là hào quang màu bạc thỉnh thoảng lóe lên xung quanh người không ngớt
Dáng vẻ phiêu hốt xuất trần, càng hiển lộ tinh thần, khiến cho người ta cảm thấy toát ra vẻ ngạo mạn chúng sinh
Công tử này nhìn Dư Tắc Thành:

- Một mình độc ẩm thật là buồn, để ta bồi tiếp ngươi vậy
Dư Tắc Thành nhìn y, trong mơ màng nhớ lại hai trăm năm trước, Trác Văn Quân cũng ăn mặc y như vậy
Thiếu niên công tử trước mắt đúng là ăn mặc giống như nàng năm ấy
Không ngờ nàng biết mình đã tới đây, cho nên ra nghênh đón
Dư Tắc Thành cười nói:

- Được, hai người chúng ta cùng uống, chớ để chén vàng trơ bóng nguyệt, gặp nhau phải uống ba trăm chung
Hai người cùng cạn chén
Trác Văn Quân nói:

- Rốt cục cũng gặp lại huynh lần nữa, lần này ta chờ huynh đã hai trăm năm
Bất quá rốt cục huynh cũng trở lại, ta đã không uống công vô ích
Ta là Thánh Nữ, là tỳ nữ hầu hạ Quang Thần Đại nhân, lần này huynh không thể bỏ ta mà đi nữa
Dư Tắc Thành nói: Bạn đang đọc truyện tại
Truyện FULL - www.Truyện FULL

- Ta không phải Quang Thần..
Trác Văn Quân cất ngang lời hắn
giọng kiên quyết:

- Không cần biết huynh là ai, trong lòng ta, huynh vĩnh viễn là Quang Thần của ta
Dư Tắc Thành mỉm cười, nhìn quanh quất, những cảnh tượng năm xưa như hiện ra trong lòng, hắn cao giọng ngâm nga:

- Ba nghìn giới, hôm nay xong
Danh đã tựu, công đã thành, không phụ lời thể nguyện năm nào
- Mặt trời như đuốc, mây vô thường, mưa tuyết ảo ào trút xuống, tâm dạt dào
Một kiếm trong tay ta, dám gọi thiên địa chuyển..
Giọng ca thô kệch chất phác, dù rằng không được êm tai, nhưng có khí thế hào hùng như

nước chảy về Đông, có vẻ tự tin khó tả bằng lời, có vẻ hào sàng oai hùng không gì ngăn nổi
Rốt cục hôm nay đã hoàn thành lời thể nguyện năm xưa
không phụ kiếm trong tay mình
Trác Văn Quân chậm rãi kể lại tao ngộ của nàng từ khi Dư Tắc Thành rời đi
Bởi vì Trác Văn Quân đánh chết Bất Phàm công tử, cho nên bị Đại trường lão của Quang Thần tông là phụ thân của Bất Phàm công tử vô cùng căm hận
Nhưng lúc ấy nàng khai phá thế giới mới thành công, cả Tam Thiên giới đã dấy lên phong trào di dân khai phá tân thế giới
Cái tên Thánh Nữ Trác Văn Quân lúc ấy được người người kính ngưỡng, cho nên vị Đại trường lão kia cũng chỉ có thể ngấm ngầm hạ thủ sau lưng, không ngừng phá hoại công cuộc khai phá thế giới mới, tiến hành ám sát Trác Văn Quân
Trác Văn Quân đấu với lão ba mươi năm
quãng thời gian này là thời gian gian khổ nhất của nàng
Nàng phải đối mặt với sự khiêu chiến của vô số kẻ thủ cựu trong Quang Thần tông, vừa phải khai phá thế giới mới, vô cùng gian khổ, rất nhiều lần cửu tử nhất sinh
Thậm chí Bàn Sơn tiên sinh của Sát Ma tông cũng ngã xuống trong chiến đấu
Cuối cùng dưới sự trợ giúp của một người thần bí
Trác Văn Quân dứt khoát sử dụng ba quà Hỗn Độn Thiên kiếp lôi mà Dư Tắc Thành cho nàng, khiến cho cả Quang Thần vực nổ tung, tất cả đệ tử Quang Thần tông hóa thành tro bụi, kết thúc trận nội đấu hỗn loạn này
Đến lúc ấy, Trác Văn Quân trở thành Quang Thần, bắt đầu mở ra vô số thế giới mới, có chừng hơn ngàn thế giới mới như vậy, trong vạn năm tới Tam Thiên giới không cần lo lắng
Nhưng những nơi có thể mờ thì đã mờ rồi, cũng đành dừng lại
Trong vòng trăm năm trở lại đây, không còn tìm được thế giới thích hợp để khai phá
vạn năm sau, ẩn họa vẫn còn tồn tại
Cho nên Trác Văn Quân lấy Nhã Cư giới làm Quang Thần vực mới, tập hợp tất cả nhân sĩ tài trí của cả Tam Thiên giới, để phá giải nghi nan này
Ngoài ra nàng chọn nơi này cũng là vì đang chờ một người, chính là Dư Tắc Thành
Nàng

biết nhất định hắn sẽ trở về, sau khi trở về nhất định sẽ tới nơi này
Dư Tắc Thành lẳng lặng lắng nghe hết thảy, sau đó nhìn Trác Văn Quân:

- Thật ra ta không phải là Quang Thần gì cả, người mà nàng thích chính là Quang Thần trong lòng nàng tường tượng ra
Rốt cục nàng cũng không biết ta là ai, nàng..
Trác Văn Quân cũng không nói nhiều lời, bất kể Dư Tắc Thành nói gì, nàng vẫn lặng im
Chỉ có điều tay nàng nắm chặt chéo áo của Dư Tắc Thành, nhất quyết không buông
Dư Tắc Thành nói nửa chừng, nhìn thấy bộ dáng của Trác Văn Quân lập tức nghẹn lời, biết rằng dù mình nói gì đi nữa cũng vô ích
bèn đổi giọng nói:

- Nàng thật sự bằng lòng đi theo ta sao
Trác Văn Quân gật đầu thật mạnh
Dư Tắc Thành nói tiếp:

- Nếu đi cùng ta, nàng phải từ bỏ địa vị Quang Thần, thậm chí bỏ qua hết thảy những thứ mà nàng đang có, nàng có bỏ được chăng
Trác Văn Quân nói:

- Ta bỏ được
- Năm xưa huynh đứng trên mây lành ngũ sắc, phát ra vạn đạo hào quang, không ai có thể ngăn được hào quang của huynh
- Huynh đứng ra cứu ta, chỉ có huynh đứng ra cứu ta trên huyết hài
Chỉ có huynh mà thôi, lúc ấy ta đã biết, nhất định ta phải ở bên cạnh huynh
- Trong hai trăm năm qua, ta gặp vô số nguy nan
vô số lần ta muốn bỏ cuộc
Nhưng mỗi lần ta nhớ tới huynh bèn nghiến răng chịu đựng, chính là vì một ngày có thể ở cạnh huynh
- Ta không cần biết huynh là ai, huynh đối xử với ta thế nào, cho dù phải bò hết thảy, ta cũng muốn theo huynh, ở cạnh huynh, làm chuyện gì ta cũng vui lòng
Ánh mắt nàng tỏ ra vô cùng kiên quyết, thà chết không lùi, bằng lòng bỏ qua hết thảy
Dư Tắc Thành buông tiếng than dài:

- Được, nếu nàng đã quyết, vậy hãy đi cùng ta
Nàng đã muốn ở cạnh ta, vậy chúng ta sẽ ở bên nhau
Dứt lời, hắn nắm lấy tay Trác Văn Quân, hai người cùng nhau rời đi
Tùng cơn gió nhẹ thổi qua, con sông rộng mênh mông trước mắt dường như được phũ một chiếc áo vàng sáng chói
Sương rơi trên lá giống như bảo thạch khảm trên phi thúy, toát ra hào quang đủ các màu sắc
Dư Tắc Thành nhìn vùng thiên địa này, chậm rãi nói:

- Năm xưa cũng ở nơi này, ta ngộ ra đạo Thần Dương
Hiện tại ta đã trở lại nơi này, thăm lại chốn xưa
Đủ các cảm giác trong quá khứ tường chừng như vừa mới hôm qua, không thể ngờ rằng ta cũng có được ngày hôm nay, thật sự khiến cho người ta phải bồi hồi cảm thán
- Hiện tại nàng chưa thể đi theo ta, ta còn cần nàng tiếp tục lãnh đạo Tam Thiên giới, phối hợp công tác
Sau khi bất rễ an cư ở thế giới Thương Khung, ta sẽ đưa nàng đi
Trác Văn Quân nói:

- Huynh nói sao cũng được, ta nghe theo hết thảy
Sau đó nàng lại nắm chặt tay Dư Tắc Thành, không chịu buông ra
Trên Quang Thần vực mới, tà dương đã ngã về Tây, cây cỏ um tùm xanh ngát, có một nam một nữ đang tản bộ
Chính là Dư Tắc Thành và Trác Văn Quân
Dư Tắc Thành đi trước, Trác Văn Quân đi sau, chậm rãi đi tới
Có Trác Văn Quân phối hợp, dưới mệnh lệnh của Quang Thần là nàng, lập tức kẻ hưởng ứng kéo về như nước
Tam Thiên giới trở về thế giới Thương Khung, hết thảy vô cùng thuận lợi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vấn đề mà trăm năm Trác Văn Quân không thể giải quyết, hiện tại đã được giải quyết dễ dàng
Chỉ cần trở về thế giới Thương Khung, thế giới sẽ không còn khả năng sụp đố nữa, nguy cơ đã được giải trừ
Tông chủ các tông khống chế các giới nghe tin trở về thế giới Thương Khung có thể đột phá Kim Đan kỳ, thọ mệnh gia tăng mấy ngàn năm, chỉ bằng vào một điểm này, ai nấy đã hết sức tán thành
Lúc này Dư Tắc Thành truyền bá pháp thuật triệu tập Thương Khung Hải ra bốn phía, những Giới chủ thi nhau trở về thế giới Thương Khung, hóa thành rất nhiều hải đảo ở địa vực Trung Thổ
Những giới không có Giới chủ, Dư Tắc Thành đành phái bọn Bằng Vạn Lý tới đó, đưa từng giới trở về thế giới Thương Khung
Tuy rằng Trác Văn Quân quyết định theo Dư Tắc Thành, nhưng lúc này nàng vẫn chưa thể rời khỏi nơi này
Hoàn cảnh tổng thể thay đổi rất lớn, có một ít thế giới vì vậy mà sụp đổ, có ít thế giới vì vậy mà biến dị, cần một thời gian mới có thể thích nghi
Tam Thiên giới cần có người lãnh đạo, chỉ huy, điều khiến bọn họ, ứng phó mọi chuyện xảy ra
Ngoài ra sau khi Tam Thiên giới trở về thế giới Thương Khung, có rất nhiều Kim Đan Chân Nhân đột phá cảnh giới, trở thành Nguyên Anh Chân Quân, có những người lại không chịu an phận
Cho nên vào lúc này, Trác Văn Quân không thể rời đi, nàng cần phải trấn thủ nơi này, giúp cho tu sĩ và phàm nhân Tam Thiên giới thích nghi cuộc sống trên thế giới Thương Khung
Từng thế giới biến mất, tinh không dần dần trở thành thế giới hư không
Dư Tắc Thành cũng phải rời khỏi nơi này, hắn còn có một việc phải làm
Thông qua Trác Văn Quân, hắn đã biết được tin tức về chỗ ở của Tư Mã Tương Như
VỊ cao nhân thần bí trợ giúp Trác Văn Quân chính là Tư Mã Tương Như
Cuối cùng y cũng chọn Trác Văn Quân, dẫn dụ nàng hủy Quang Thần vực, hoàn toàn hủy diệt Quang Thần tông mà y từng tạo ra trong quá khứ
Năm xưa mình lưu lạc tới đây, gặp được Tư Mã Tương Như, nghĩ rằng đồng hương gặp đồng hương, thế nào y cũng giúp một tay
Nhưng Tư Mã Tương Như lại muốn cho Dư Tắc Thành chết già ở Tam Thiên giới, lúc ấy hắn đã phát thệ báo thù, hôm nay đã tới lúc
Năm xưa Dư Tắc Thành từng gặp mấy phân thân Tư Mã Tương Như, thật ra cũng không phải Tư Mã Tương Như chân chính
Vốn Tư Mã Tương Như là thủ hạ của Hán Vũ Vương, một trong Xuân Thu Thất Bá
Vào hai vạn một ngàn năm trước, y đã phi thăng Tiên Giới
Vào một vạn ban ngàn năm trước, nạn La Hầu xảy ra, y trở lại nhân gian, từ đó về sau ẩn cư ở nhân gian, không trở lại Tiên Giới nữa
Thật ra Dư Tắc Thành vô cùng khâm phục Tư Mã Tương Như
Theo lịch sử ghi chép, chế độ phân chia tám trăm bàng môn, ba ngàn tà đạo là do y âm thầm lập ra
Khi liên minh chính đạo Thiên Địa Minh thành lập, y chính là Minh chủ đời thứ nhất
Sau mười năm
hết thảy bình thường, bèn giao lại cho người khác
Lúc liên minh Ma đạo vừa thành lập, dường như y cũng là Thái thượng trường lão
Dưới sự trợ giúp của y, khai tông tổ sư của Bất Ngôn tông đã tu luyện đắc đạo
Lúc còn trẻ, Kiếm Lão Nhân đã được y chỉ điểm tu luyện bảy ngày
Có thể nói rằng sau lưng mỗi biến hóa, mỗi đại sự trên Tu Tiên Giới đều có bóng dáng y
Bất quá vào sáu ngàn năm trước, dần dần tin tức về y càng ngày càng ít
trong ba ngàn năm qua, đã hoàn toàn không có tin tức gì về y nữa
Sau khi Dư Tắc Thành tới Tiên Giới, dần dần hắn đoán chắc rằng sau khi Tư Mã Tương Như tu tiên đắc đạo, phi thăng Tiên giới, y dần phát hiện ra rằng Tiên Giới cũng không phải tốt đẹp như mình tường tượng
Lựa chọn giữa Tiên Nhân và Tiên tộc, y không có năng lực vung kiếm lên tự bảo vệ mình như Kiếm Lão Nhân hay Trung Hưng Tổ Sư, cho nên y quyết định trốn tránh, trở về nhân gian
Sau khi y trở về, phân chia chính mình trở thành chín Tư Mã Tương Như, mạnh ai nấy sống, thời gian qua khống chế nhân gian, bảo vệ Nhân tộc
Y đã làm được, cho nên nhân gian mới có Cường giả phi thăng như Kiếm Lão Nhân
Vương Âm Dương
Nhưng có lẽ là do thời gian phân chia quá dài, dần dần những phân thân này đều có được tư tường của riêng mình, Tư Mã Tương Như không thể nào khống chế được nữa
Cho nên ba ngàn năm qua đã hoàn toàn trầm luân, Quang Thần ở Tam Thiên giới cũng vì vậy mà biến mất ba ngàn năm
Một tỷ dụ điển hình nhất, Tông chủ Cực Nguyên Thần Đạo tông Tà Tâm đ*o nhân chính là phân thân thứ nhất của Tư Mã Tương Như, nhưng hiện tại đã hoàn toàn độc lập, đã không hề thừa nhận mình là Tư Mã Tương Như
Tư Mã Tương Như mà mình gặp ở Đan môn chính là phân thân thứ bảy, phân thân gặp ở Tam Thiên giới này chính là phân thân thứ tư, giữa bọn họ với nhau xem như cừu địch
Lần này Dư Tắc Thành tìm Tư Mã Tương Như không phải là vì trả thù năm đó
Bậc tiền bối hao tâm tôn sức vì Nhân tộc, đã trả giá không ít
không nên có kết cục như vậy
Cho nên Dư Tắc Thành muốn cứu Tư Mã Tương Như, khiến cho y có thể hồi phục như thường
Cứu là thể nào, chính là hợp nhất tất cả phân thân của y trở lại, như vậy hẳn Tư Mã Tương Như sẽ khôi phục bình thường
Đồng thời có thể khiển trách phân thân thứ tư năm xưa đắc tội với mình một chút, sau đó hợp nhất Tư Mã Tương Như, phân thân thứ tư này cũng không còn tồn tại nữa
Nhờ Trác Văn Quân, Dư Tắc Thành biết sào huyệt của Tư Mã Tương Như nằm ở Bồng Lai tiên sơn
Bồng Lai tiên sơn là một trong Thập Phương Vực Ngoại, vốn là địa vực Côn Ngô trước kia của thế giới Thương Khung
Sau nơi này bị Hiên Viên Hoàng đế phá nát, mảnh vỡ to hóa thành Bồng Lai tiên sơn, mảnh vỡ nhỏ hóa thành Tam Thiên giới
Chư Kiền Hồn Si Thú
hồn thú đầu tiên mà mình có được năm xưa tới từ nơi này, khi đó dường như mình đã muốn tới đây một chuyến
Còn nhớ năm xưa ở Đan môn, muốn luyện chế Vân Lang Ngọc Sương Cửu Đinh Thần Đan cần phải có hai nguyên liệu chủ yếu là Bất Tử thào và Ngôn Thụ hoa, chỉ có thể tìm được ở Bồng Lai tiên sơn nơi Vực Ngoại
Sở dĩ Đan môn lấy được, bởi vì nơi đó là sào huyệt của Tư Mã Tương Như
Sau khi biết những chuyện này, Dư Tắc Thành tới Bồng Lai tiên sơn Vực Ngoại
Ngoại trừ tìm kiếm Tư Mã Tương Như, thật ra Đại sư huynh đã thành lập môn phái của mình ở đó, vừa khéo ghé qua thăm
Đại sư huynh của Dư Tắc Thành là Mạc Trần, lúc còn Kim Đan kỳ, y đã du ngoạn thiên hạ
đi tới Bồng Lai tiên sơn này, thành lập động phủ thiên địa của mình, từ đó về sau bất rễ tại đó
Lần cuối cùng Dư Tắc Thành gặp Đại sư huynh là lần đại chiến Tâm Kiếm Thiền Tông, Đại sư huynh vượt giới chạy về viện trợ
Trận chiến ấy Đại sư huynh trọng thương, sau khi trở về phải dưỡng thương hết sáu mươi năm mới khôi phục lại
Bất quá sau đại chiến, nhờ vậy y cảm ngộ pháp tắc Thiên Đạo, thăng tiến Phản Hư Chân Nhất
Từ đó về sau, giữa hai bên rất ít liên hệ với nhau
Đại sư huynh thường xuyên bế quan, làm quen với pháp tắc Thiên Đạo, cảm ngộ lực lượng Phản Hư Chân Nhất
Vài lần đại chiến sau đó, y không tham dự
Nghe nói gia tộc Đại sư huynh xuất thân từ phân chỉ Thiên La tông
Năm xưa Thiên La tông cũng là một thượng môn
nhưng tàn lụi trong nạn Huyết Hài, lý tường của Đại sư huynh vẫn là khôi phục lại Thiên La tông
Rốt cục Đại sư huynh đã hoàn thành nguyện vọng này ở Bồng Lai tiên sơn
Y rời khỏi Lục Vực thế giới Thương Khung, tới Bồng Lai tiên sơn lập ra Thiên La kiếm tông
Tuy rằng hiện tại phụ thuộc Hiên Viên kiếm phái, nhưng một ngày kia đủ lông đủ cánh, ắt sẽ trở về thế giới Thương Khung, trở thành thượng môn, đây chính là giấc mộng trong lòng Đại sư huynh
Nhớ tới Đại sư huynh
Dư Tắc Thành bèn thi triển Thấu Không Đại Thần Niệm thuật
Hiện tại thuật này đã khác với trước kia, không còn trong khoảng cách hàng trăm hàng ngàn dặm nữa
Hiện tại tiên thể của mình trở nên hùng mạnh
Thấu Không Đại Thần Niệm thuật cũng đã đạt tới trạng thái hùng mạnh nhất, có thể đưa Dư Tắc Thành xuyên qua vô số thế giới, hoành hành vũ trụ
Rất nhanh giữa tinh không bùng lên một cỗ thần niệm hết sức hùng mạnh, hung hãn vô cùng
Sau đó thần niệm này khuếch tán ra bốn phương tám hướng như gợn sóng, với khí tức dời non lấp bể, tốc độ nhanh khó lòng tưởng tượng
Thần niệm này lan ra rất nhanh, vượt qua giới hạn Thời Không, trăm dặm
ngàn dặm
vạn dặm
đột phá giới hạn vô cùng tận, đột phá đặc tính vốn có của nó, phát tán tứ phương
Thần niệm thông thường nếu vượt qua khoảng cách nhất định, sẽ vì chân nguyên hao hết, tần suất giảm xuống, cuối cùng dần dần tiêu tan
Hoặc bị cơn trốt xoáy năng lượng vô biên tồn tại trong vũ trụ thu hút lấy, phá hỏng
Mà trong quá trình truyền bá Thấu Không Đại Thần Niệm thuật của Dư Tắc Thành, thần niệm chẳng khác nào đang sống, có thể hấp thu hết thảy thiên địa nguyên khí để bổ sung cho mình
Thậm chí có thể lượn vòng tránh né những cơn trốt xoáy năng lượng, không sợ bị chúng quấy nhiễu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.