Tiên Ngạo

Chương 14: Lòng dạ khó lường





Chương 14: Lòng dạ khó lường
Lúc này có hai mỹ nữ tới gần
trông người nào cũng vận y phục thanh lịch, cao sang dài các
không có khí chất lả lơi dâm đẳng như kỹ nữ chốn thanh lâu
Cả hai nàng quỳ xuống cạnh Dư Tắc Thành, một người đưa khăn nóng, một người đổi giày cho hắn
Dư Tắc Thành không hề tỏ ra bối rối không yên
thản nhiên nhận lấy, hoàn toàn không nhìn tới Dung mạo xinh đẹp của các nàng
Không thể nhìn ra hắn chỉ là một thiếu niên mười bốn tuổi
Cảnh này lọt vào mắt Thạch Thiên Long và Lưu Hồ Từ
Thạch Thiên Long khẽ nhướng mày, quay đâu lại trừng mắt nhìn một tên thủ hạ
Theo sự điêu tra của thủ hạ y
Dư Tắc Thành bất quá chỉ là một thiếu niên bình thường, con nhà nghèo khó
Chỉ biết làm một món thang ngon, không biết vì sao vừa mất Bạch Hà Tích, trở thành hảo hữu
Nhưng Dư Tắc Thành hiện tại lại không có chút khí chất Thiếu niên, mà hoàn toàn là một hào khách giang hồ vô cùng lão luyện
Thạch Thiên Long tiến vào Thiên Nhã lâu
Dư Tắc Thành cùng dẫn theo bốn tên đệ tử tiến vào
Thạch Thiên Long nhìn nhìn Lâm Diệp Hồng, giọng nghi hoặc:

- Tàn Lang Lâm Diệp Hồng
Lâm Diệp Hồng ôm quyển đáp:

- Tham kiến Long ca, cách biệt đã ba năm
phong thái huynh vẫn không thay đổi..
Thạch Thiên Long chộp tay Lâm Diệp Hồng, ân cần thăn hỏi:

- Lúc trước nghe tin lão đệ gặp nạn
ta đau lòng hết sức
Sau nghe nói lão đệ báo được đại thù
thật sự thấy mừng cho lão đệ
Hiện tại lão đệ đang làm gì
Lâm Diệp Hồng đáp:

- Hiện tại đệ là đệ tử của Hắc Hổ đường, đệ tử thủ hạ của Dư Chấp Sự đây
Thạch Thiên Long lại nói:

- Mã Lão Hắc quả thật không biết trọng nhân tài
lòng dạ hẹp hòi
Lão đệ làm Đà chủ vẫn còn thừa sức, hay là..
Dư Tắc Thành bên cạnh lập tức lên tiếng nói:

- Đại ca
không nên như vậy
Vừa gặp mặt đã muốn lôi kéo thủ hạ của đệ sao
Thạch Thiên Long trấn Tĩnh lại
bật cười ha hả:

- Thật là có lỗi
lão ca gặp lại hảo bằng hữu trước kia, có hơi quá đáng
Để lão ca chuộc lỗi với ngươi, mau
mang rượu và thức ăn ra Đây
Lập tức lại một bàn rượu và thức ăn được mang lên
Lưu Hồ Tử không khỏi chau mày
vừa rồi đã ăn no, còn ăn được nữa sao
Dư Tắc Thành lại cảm thấy không hề gì
cảm giác mới ăn no vừa rồi đã biến mất từ lúc nào không biết, bụng hắn đã bắt đầu cảm thấy đói
Chẳng lẽ Huyết Cương quyết này lại là Đại Đồ quyết (bụng to), khiến cho mình cảm thấy đói hoài
Mọi người chia ngôi chủ khách ngồi xuống, lại nảy sinh một vấn đề
vốn số đệ tử mà Dư Tắc Thành mang theo không được phép ngồi cùng bàn, nhưng đo Lâm Diệp Hồng và Thạch Thiên Long quen biết từ trước, vốn trước kia Lâm Diệp Hồng đại danh vang đậy
mới được kéo tới bàn này
Ba phụ tử Phó Cương bị xếp ngồi sang bàn khác, có những người khác bồi tiếp, bọn Lưu Hồ Tử cảm thấy rất bình thường, vốn trong mắt bọn họ
phụ tử Phó Cương không cùng đẳng cấp với Lâm Diệp Hồng
Bất ngờ Dư Tắc Thành lên tiếng nói:

- Phó thúc qua đây
ba người các vị cũng ngồi Đây đi
Dư Tắc Thành vừa lên tiếng, lập tức mọi người ngẩn ra
Thật ra bàn này vẫn rộng, có thể ngôi được, nhưng ai cũng biết lát sau sẽ có mỹ nữ của Yên Chi lâu ra bồi rượu, vị trí còn thừa là chuẩn bị cho các nàng
Lưu Hồ Tử nghĩ rằng Dư Tắc Thành không biết
bèn nói:

- Bàn bên kia cũng có đủ rượu và thức ăn
không khác bên này..
Dư Tắc Thành cười nói:

- Bọn họ đều là đệ tử của ta, là huynh đệ của ta
Huynh đệ Hắc Hổ đường tình như thủ túc, không phân biệt ai cả
Tuy rằng Dư Tắc Thành vừa cười vừa nói nhưng giọng điệu cương quyết rõ ràng
Lâm Diệp Hồng có thể ngồi ăn ở bàn này
vậy bọn Phó Cương cũng có thể
Dư Tắc Thành đối xử bình đẳng với bọn họ, cho dù trong mắt vài người, Lâm Diệp Hồng là Tàn Lang gì đó
nhưng trong mắt Dư Tắc Thành
y vẫn là đệ tử thủ hạ của mình
Lập tức ánh mắt mọi người nhìn Dư Tắc Thành liền thay đổi
Ánh mắt huynh đệ Phó Cường, Phó Thân lập tức sáng ngời, sự tôn trọng như vậy có thể khiến cho người đồng sinh, cộng tử
Thạch Thiên Long cười nói:

- Được, được, mọi người cùng ngồi đi
Đệ đệ quả thật bất phàm, chẳng trách Bạch Đại ca nhìn trúng đệ
đối xử đệ tử thủ hạ như huynh đệ
quả thật là anh hùng xuất thiếu niên
Mau gọi các nàng Túy Vi
Mạn Xảo
Chi Hủy ra đây
bồi tiếp vị tiêu ca đẹp anh tuấn này
Nghe thấy tên Túy Vi
Mạn Xảo
Chi Hủy
ánh mắt Lưu Hổ Tử lập tức rực sáng:

- Đây đều là các cô nương đứng đầu ở Yên Chi lâu
lão phu nương nhờ vinh quang của Tắc Thành, quả thật vô cùng vinh hạnh
Không bao lâu sau
bên ngoài chợt vang lên tiếng nữ nhân nói cười ríu rít
Giọng các nàng thánh thót như giọng oanh vàng, ngọt ngào tới nổi khiến người nghe ngạt thở
Sau đó
từ bên ngoài bước vào mười mấy mỹ nhân, mỗi người một vẻ, có đoan trang thùỵ mị
có tinh tế khéo léo
có phóng khoáng hào sảng, có khép nép thẹn thùng, nhưng nhan sắc người nào cũng là hạng nhất
Đám mỹ nhân này sau khi tiến vào bèn chúc câu vạn phúc:

- Ra mắt các vị Đại ca
nô gia đã tới
Thạch Thiên Long nói:

- Được, được, mau mau ngồi xuống..
Nhạc Lăng
Ngữ Điệp, đây là đệ đệ của ta, các nàng hãy tiếp đãi cho chu đáo
Dứt lời
hai nữ nhân bèn tới cạnh Dư Tắc Thành, ngồi xuống hai bên trải phái, bầu bạn với hắn
Nhạc Lăng trông ngây thơ hiền thục, nước da trắng như tuyết, thân thể thơn nhỏ xinh xắn, giống như tiểu muội nhà bên
Ngữ Điệp đoan trang diễm lệ
toát ra khí chất như một vị tiêu thư khuê các trang dài, trầm ôn chính chắn, chăng khác Đại tỷ trong nhà
Ngữ Điệp rót cho Dư Tắc Thành một chung đầy
sau đó nép sát vào người Dư Tắc Thành, lăng lặng không nói chi quan tâm phục vụ cho hắn
Mà Nhạc Lăng nói cười vui vẻ cùng hắn
giọng nói tiếng cười lộ rõ nét thanh xuân phơi phới
Tiệc rượu vừa bắt đầu
Thạch Thiên Long nâng chén mời rượu, sau đó những người khác cũng làm theo
Mọi người chén thù chén tạc
chủ khách tỏ ra vui vẻ vô cùng
Trong những người này
bọn Dư Tắc Thành vừa mới ăn xong, có thể nói rằng ai nấy đều no bụng
Mà bọn Thạch Thiên Long cùng vậy
chẳng qua mọi người mượn không khí tiệc rượu vui vẻ với nhau mà thôi
Rượu được ba tuần
Thạch Thiên Long nói:

- Đệ đệ
không phải lúc nào ta cũng có mật tại Đây
nếu đệ có việc cứ tới tìm cháu đệ
Đây là hai đứa con trai ta lão Đại Thạch Phương Văn
Y là Tổng bộ đầu của Nha dịch huyện thành Sơn Trúc
Nếu không thấy y, đệ tìm lão Nhị của y là Thạch Phương Võ, y là Tổng quản Yên Chi lâu
Nếu như có việc mà không có ta ở đây, đệ cứ tìm bọn chúng, chúng sẽ tuyệt đối vâng lời đệ
Hai thanh niên ngồi cạnh Thạch Thiên Long, nghe ỵ nói vậy không khỏi cúi đầu
Bọn họ đã hơn hai mươi tuổi đột nhiên phái gọi một Tiểu tử mới mười bốn tuổi là thúc thúc, quả thật khó bề mở miệng
Thạch Thiên Long thấy vậy
đột ngột vỗ bàn quát lớn:

- Bọn nhãi này
các ngươi không muốn gọi ư
Đây là huynh đệ của ta, vậy chính là thúc của các ngươi, mau gọi thúc thúc cho ta
Dư Tắc Thành vừa định lên tiếng nói Thạch Thiên Long đã khoát tay ngăn lại:

- Đệ đệ cứ ngồi yên cho ta
không phải chuyện của đệ
Bọn chúng như vậy
quả thật không coi kẻ làm cha như ta ra gì..
Bạn đang đọc truyện tại
Truyện FULL - www.Truyện FULL

Thạch Thiên Long trợn trừng mắt
hai thanh niên sợ run lên
vội vàng đứng dậy cung kính thi lễ với Dư Tắc Thành:

- Điệt nhi ra mắt thúc thúc
Hai thanh niên hơn hai mươi tuổi
không ngờ thi lễ với một Tiểu tử mới mười bốn tuổi, không cần phái nói cũng có thể biết trong lòng bọn họ có cảm giác gì
Dư Tắc Thành ung Dung đứng dậy đáp lại:

- Hai vị đừng khách sáo
chúng ta mạnh ai nấy kết giao là được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tắc Thành có đức gì mà nhận lễ của các vị..
Thạch Thiên Long bên cạnh kéo Dư Tắc Thành ngồi xuống:

- Đệ đệ ngồi xuống cho ta, hai người các ngươi nghe Đây
có lẽ các ngươi không phục trong lòng, nhưng ta không cần biết
Nhớ kỹ đây là thúc của các ngươi, dù còn ít tuổi nhưng cũng là thúc, ai chọc tới hắn chính là chọc tới ta, là tát vào mật phụ thân các ngươi, có nhớ chưa
Mấy câu cuối
Thạch Thiên Long gần như rít qua kẽ răng, hai thanh niên vội vàng kêu

lên:

- Nhớ kỹ
hài nhi tuyệt đối sẽ không để phụ thân mất mặt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thạch Thiên Long mới khoát tay, chuyện này đã xong
Tiệc rượu này kéo dài một canh giờ mới kết thúc
Đây là vì Dư Tắc Thành còn công tác tiếp nhận địa bàn chưa xong, nên mới kết thúc sớm như vậy
Thạch Thiên Long đích thân tiễn bọn Dư Tắc Thành ra khỏi Yên Chi lâu
dặn dò tối mai phái tới dự tiệc, không đi tuyệt đối không được
Thạch Phương Văn nhìn theo bọn Dư Tắc Thành chậm rãi rời đi
sau đó mới nói:

- Phụ thân, một Tiểu tử như vậy
người phải đối đãi trịnh trọng tới mức này sao
Bất quá hắn chỉ là một tên trù sư nho nhỏ
một thằng lõi miệng còn hôi sữa
Tuy rằng Bạch Thiếu môn chủ có đặn dò
chỉ cần huynh đệ chúng con tiếp hắn là đủ
Thạch Thiên Long hừ lạnh:

- Các con biết cái gì
nếu Tiểu tử này không có giá trị lợi dụng
Bạch Hà Tích sao chịu đối xử như vậy với hắn
sao chịu đứng ra nói giúp hắn như vậy
Nghe nói vừa rồi ở phân đà Sơn Hổ
hắn đã xuất ra Hỏa Diễm Thuật, nhất định là do Bạch Hà Tích truyền thụ
Lần này Bạch Hà Tích trở về đã có tin truyền ra
rằng đã được thu vào làm đệ tử nội môn Thủy Vân tông
- Đến khi Bạch Hà Tích ngồi vững vị trí
Trúc Cơ thành công, nói cách khác, tương lai hắn cũng chính là đệ tử của Bạch Hà Tích, sẽ tiến vào nội môn Thủy Vân tông
Có thể nhận một người tu tiên như vậy làm thúc, các con còn không hài lòng sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.