Tiên Ngạo

Chương 15: Thanh trừ kẻ dị tâm





Chương 15: Thanh trừ kẻ dị tâm
Thạch Phương Văn đáp:

- Không thể nào, hắn có thể trở thành người tu tiên thật sao
Xem ra sau này đúng là phái nịnh hót hắn..
Thạch Thiên Long lại nói:

- Nhớ kỹ
từ nay về sau mỗi lần mời hắn đến
để cho Nhạc Lăng
Ngữ Điệp chiêu đãi hắn
Ta biết các con thèm nhỏ dãi hai nàng, nhưng các con phải nhớ, không thể trêu vào các nàng, ngàn vạn lần đừng để các nàng mê hoặc, nhường các nàng chơi đùa với vị thúc thúc này của các con đi thôi..
Thạch Phương Văn lại hỏi:

- Phụ thân, hài nhi đã hiểu
Đúng rồi vừa rồi cơ sở ngầm của chúng ta là thủ hạ của Đàm Nhị Lang báo cáo
Đàm Nhị Lang sẽ không cam lòng chịu thất bại như vậy
Hiện tại y đang vội vàng củng cố địa bàn
tương lai nhất định sẽ hạ thủ đối với Dư Tắc Thành, chúng ta có nên ngăn cản hành động của Đàm Nhị Lang hay không
Thạch Thiên Long đáp:

- Không cần lo chuyện này
Đàm Nhị Lang muốn làm gì cứ mặc y
Nếu gợn sóng nho nhỏ như vậy hắn cũng không vượt qua được, vậy chúng ta không cần đầu tư vào hắn nữa
Bị Thạch Thiên Long nói sau lưng như vậy
Đàm Nhị Lang không nhịn được nhảy mũi một cái:

- Con bà nó
không biết là ai nói xấu sau lưng ta..
Hoa Hồ Điệp Hồ Khải bên cạnh nói:

- Nhị ca, theo huynh rốt cục chúng ta nên đối phó với Tiểu tử này thế nào đây
Hắn đã được Thạch Thiên Long nhận làm đệ đệ
còn tuyên bố giữa đường rằng nếu huynh dám ức hiếp hắn
sẽ đánh gãy chân huynh
Rốt cục chúng ta phái làm sao
Đàm Nhị Lang nói:

- Làm sao ư
Cứ mặc kệ
vốn ta chi muốn hắn làm bù nhìn, để Mạc Đồ giúp chúng ta quản ly phố kia
hiện tại Thạch Thiên Long giáng một đòn như vậy
nếu như chúng ta lùi bước, vậy còn mặt mũi nào đứng ở đất này
Tên Thạch Thiên Long này không phải tâm thường, như vậy ta và Tiểu tử này không còn đường lui nữa, thế nào cũng phái chạm trán với nhau..
Hoa Hồ Điệp nói:

- Thế nhưng hắn biết tiên thuật..
Đàm Nhị Lang đáp:

- Bất quá chỉ là Hòa Diễm Thuật mà thôi, chỗ Đại ca có tiên nhân, nếu như quá lắm
chúng ta sẽ mời họ ra tay
- Hơn nữa cũng không nhất định phái là chúng ta ra tay
chẳng phải Ma Lễ Thanh cũng muốn báo thù ư
Đây là đệ đệ của Bạch Hà Tích, nhân vật đã từng giết chết Bang chủ bọn chúng, quá đủ phân lượng
Bất quá hiện tại còn chưa tới bước ấy
hiện tại chúng ta không cần lo tới Tiểu tử này
Trước hết hãy khống chế hoàn toàn đệ tử trong địa bàn
nửa tháng sau rồi hãy nói
- Thủ đoạn đối phó với hắn không ít
Dù tiên thuật hắn lợi hại, có thể chống được đội cường nỗ của Đại ca âm thầm bắn lén không
Dù là đối phó hắn
chúng ta cũng không cần Ma Lễ Thanh, trước tiên hãy châm ngòi cho Thủ Noãn bang va chạm cùng hắn
dạy cho hắn một bài học
Nếu hắn còn chưa hiểu chuyện, lúc ấy hãy cho Ma Lễ Thanh phế hẳn đi
Lúc ấy hắn xảy ra chuyện, người trong đường sẽ cho rằng do người Thủ Noãn bang gây ra
Đại ca chúng ta có thể mượn cơ hội này thôn tính Thủ Noãn bang, làm cho thế lực hùng mạnh hơn nữa
- Lúc trước Mãnh Hổ bang bất quá chỉ là một bang phái nho nhỏ
hiện tại bọn chúng được như bây giờ
vì sao chúng ta không được
Đối phó với Tiểu tử kia
cần chúng ta ra tay sao
có tiên thuật thì đã sao
Hoa Hồ Điệp nói:

- Vậy bên Thạch Thiên Long phái làm sao
y nói rằng sẽ bảo vệ Tiểu tử kia..
Đàm Nhị Lang cười nói:

- Nói thì ai mà không nói được, ai không nói dễ nghe
Nếu thật lòng bảo vệ, y sẽ không nói ngoài dường như vậy
Hơn nữa Đại ca chúng ta là em vợ Thạch Thiên Trụ
Thạch Thiên Trụ sẽ không khoanh tay đứng ngó, y thèm quyền lợi của Thạch Thiên Long đã lâu
Yên tâm đi, chỉ cần không gặp chuyện không may trong thành
Thạch Thiên Long sẽ không thành vấn đề
Không phải địa bàn của tiểu tử kia có ba thôn trại hay sao
làm sao hắn không ra khỏi thành được, mà ra khỏi thành rồi trời cao Hoàng đế xa..
Hoa Hồ Điệp ngợi khen:

- Cao mình
Nhị ca quả thật cao mình
À phải, thủ hạ của Đại ca gần đây vừa Hái được ba đóa hoa Tình Nhân trong núi
cho người đưa tới
hay là chúng ta hướng thụ một chút đi..
Đàm Nhị Lang lắc đầu:

- Không, để cho Thạch Thiên Vân đi thôi
Hoa Tình Nhân là xuân dược tốt nhất, nhưng lại có ba phần độc
cùng làm tôn thương nguyên khí
Hay là chúng ta đê cho Đà chủ hướng thụ
để cho y sớm ngày cõi hạc quy thiên..
Ra khỏi Yên Chi lâu
Lưu Hồ Tử nói:

- Tốt rồi
Yên Chi lâu phiền phức nhất đã thu phục, địa bàn coi như đã tiếp nhận thuận lợi
Đi
tiến hành bước tiếp theo, ta dẫn các ngươi tới trụ sở của chúng ta trên phố Ngọc Kiều này
Nơi đó có đám đệ tử của chúng ta, bọn chúng đều là địa đầu xà, bất cứ chuyện gì cũng biết rõ
- Đúng rồi
trong đó có một tên Phó Chấp Sự là Mạc Đồ
vốn y là Long đầu Đại ca Điều động nội bộ cả phố Ngọc Kiều này
có khả năng sẽ có thành kiến với ngươi
Sở trường của tên này là một đôi Nga Mi thích và ám khí Băng Phách thần châm, ngươi phái cần thận

Dư Tắc Thành gật đầu đáp:

- Nếu y ngoan ngoãn làm việc, ta sẽ Dung nạp
nếu muốn giở trò
vậy chớ trách ta
Phó Cương bên cạnh nói:

- Người này dưới thời lão Đường chủ, ta đã từng tiếp xúc
tính tình y nhỏ mọn hẹp hòi khắc bạc
ám khí của y nham hiểm vô cùng, có thể phóng ra bảy mùi độc châm một lúc
Những lời này của Phó Cương, nội Dung chỉ là phụ
quan trọng là tỏ ý từ nay về sau một mực nghe theo sự chi huy của Dư Tắc Thành
Trước kia thật ra Phó Cương hết sức khinh thường Dư Tắc Thành, bởi vì hắn còn quá nhỏ
Nhưng hắn thi triển tiên thuật tại phân đà
đã khiến ông kinh hãi
Đặc biệt trong Yên Chi lâu
hắn đối xử bình đăng với đệ tử thủ hạ
tôn trọng phụ tử bọn họ
khiến cho ông cảm động vô cùng, bất giác đã xem Dư Tắc Thành chân chính là Chấp Sự lãnh, đạo mình
Dư Tắc Thành nghe vậy quay đầu lại nhìn Phó Cương
Ánh mắt hai người gặp nhau, ngầm hiểu trong lòng, không khỏi gật gật đầu
tỏ vẻ đã hiểu
Lưu Hồ Tử dẫn dắt, mọi người đi một lúc đã tới dãy phố thứ ba là phố cổ Lãng trong ba dãy phố của địa bàn Dư Tắc Thành
Tất cả cùng vào một tòa đình viện tưởng xanh ngói đỏ
đại môn bằng sắt đúc thành, vừa nhìn đã biết là nhà giàu có
Lưu Hồ Tử nói:

- Nơi đây vốn là nhà của một trong những Đà chủ phân đà trước kia của Dã Lang bang, sau bị chúng ta chiếm, phân cho các ngươi làm trụ sở
Nhưng cũng không phải là cho không, mỗi năm phái nộp một trăm lượng bạc phí thuê
- Các ngươi có thể ở lại nơi này
bất quá tốt nhất là về ở phân đà
nơi này không an toàn bằng ớ phân đà
Dư Tắc Thành gật đầu:

- Ta hiểu, hôm nay chúng ta sẽ trở về phân đà, hiện tại trời không còn sớm nữa
gặp qua đám đệ tử này một chút, sau đó chúng ta trở về
Lưu Hồ Tử nói:

- Đám đệ tử này là đo Mạc Đồ tuyền chọn, theo chế độ
ngươi có thể dẫn dắt ba mươi đệ tự
vượt qua số này, phân đà sẽ không phát lương
Bất quá cũng không ai quan tâm tới lương bòng, chủ yếu là dựa vào thu nhập ở địa bàn
- Nếu đám đệ tử này không hợp ý ngươi, vậy đừng nhận bọn chúng, ở phân đà vẫn còn hơn bốn mươi đệ tử vẫn chưa theo lão Đại nào
lúc đó trở về tha hồ chọn lựa
Dư Tắc Thành gật gật đầu
cả bọn tiến vào trong đình viện
Chi thấy quanh Cảnh bên trong đổ nát hoang tàn
bàn ghế vứt chỏng trơ tứ phía
Trong viện có mười bảy, mười tám tên đệ tử, có tên hơn bốn mươi, có tên hơn hai mươi, tên nào tên nấy trông đáng vẻ vô lại
vừa nhìn đã biết là một bọn lưu manh
Thấy bọn họ tiến vào nhưng không ai trong bọn chúng ngẩng đầu lên, giống như không hề nhìn thấy
Lưu Hồ Tử kêu to:

- Đây là Long đầu Đại ca của các ngươi, mau tới ra mắt
Dứt lời
nhưng không ai đứng dậy
vẫn ai làm việc nấy như trước
Lưu Hồ Tử lại kêu:

- Các ngươi có nghe không, Mạc Đồ đâu
Y đâu rồi
Lúc này cửa nhà trong mớ ra
Mạc Đồ bước rạ phía sau y là vài tên đệ tử
Đám đệ tử trong săn vừa thấy V tiến ra, lập tức thi lễ:

- Ra mắt Chấp Sự
Dư Tắc Thành mún cười, đây là Mạc Đồ muốn thị uy với mình, nhưng hắn vẫn không có hành động gì
Mạc Đồ hùng hổ đi tới
hai mắt trợn trừng nhìn Dư Tắc Thành chăm chú
Dư Tắc Thành đối chọi ánh mắt với y
không hề nhân nhượng
Hai người nhìn như vậy một hồi
vẻ mật khinh miệt của Mạc Đồ dần dần trở nên coi trọng, vốn y nghĩ Dư Tắc Thành chỉ là một tên nhãi ranh miệng còn hôi sữa, không thèm để ý chút nào, Hơn nữa tin tức của y không thông, không ai đưa tin cho y
Nên y không biết biểu hiện của Dư Tắc Thành ở gần đây
Hai người đối mặt hồi lâu, bất chợt huyết năng trong cơ thể Dư Tắc Thành khẽ động
Mạc Đồ chợt thấy hai mắt Dư Tắc Thành đò ngầu như máu
còn hai mắt mình đột nhiên đau nhức, lập tức quay đâu tránh né
Ngay tức khắc
Phó Cường
Phó Thần phía sau Dư Tắc Thành bật cười ha hả
đám đệ tử khác không khỏi cảm thấy khí thế của phe mình giảm sút
Mạc Đồ chớp mắt một hồi
cảm giác đau đớn kia mới biến mất
bèn ôm quyển nói:

- Tại hạ Mạc Đồ
tham kiến Long đầu Đại ca
Dư Tắc Thành gật đầu nói:

- Mạc Đồ ngươi là Phó Chấp Sự trong phân đà
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mạc Đồ đáp:

- Đúng vậy
Chấp Sự Đại nhân
Y cố ý nói lớn tiếng hai chữ Đại nhân, cố tình châm chọc Dư Tắc Thành còn nhỏ tuổi, đám đệ tử bên cạnh cười vang ha hả


Dư Tắc Thành tiếp tục nói:

- Ngươi thân là Phó Chấp Sự, hẳn biết bang quy, Ngươi xem nơi trụ sở này đã bị bọn đệ tử làm ra cảnh tượng thế nào rồi có còn chút khí thế nào của Mãnh Hổ bang chúng ta hay sao
- Những đồ vật ở Đây đều là vật của phân đà
bọn chúng làm hư hại như vậy
quả thật không coi uy nghiêm của phân đà ra gì
càng không coi bang quy ra gì
- Ngươi nhìn lại mà xem
bọn này dáng vẻ lưu manh vô lại
nhưng có từng cầm đao kiếm, đổ máu vì Mãnh Hổ bang ta hay chưa
- Ta hỏi ngươi, phái chăng bọn chúng vừa vào bang gần đây
Dư Tắc Thành câu sau lớn tiếng hơn câu trước, khí thế uy nghiêm, dùng bang quy đè ép
Mạc Đồ không có lời nào để nói
nghe hỏi như vậy vội vàng trả lời:

- Bọn chúng mới vào bang, không biết quy củ
Y muốn lấy cớ từ chối trách nhiệm, không ngờ đã rơi vào bẫy của Dư Tắc Thành
Dư Tắc Thành quát lớn:

- Hôm nay Thôi Đường chủ đã có chỉ thị
phái quản lý nghiêm ngặt những đệ tử vừa mới nhập đà
không được để thật giả lẫn lộn, chi giữ lại thành phần có thể chiến đấu liều mình vì bang khi xảy ra chuyện
- Thật ra ta cảm thấy rất nghi ngờ bọn đệ tử mà ngươi thu nhận
Căn cứ theo chỉ thị của Tổng đường, căn cứ theo mệnh lệnh của Thạch Đà chủ
cho nên ta muốn kiểm nghiệm lại
Chỉ có kẻ nào đủ tư cách mới có thể trở thành huynh đệ trong đà chúng ta
Ngươi tỏ ra bất phục, dám lệnh cho bọn chúng phản đối ư
Dư Tắc Thành nói những lời này
mượn danh nghĩa Thôi Phó Đường chủ
Thạch Đà chủ chụp mũ
lập tức khiến cho Mạc Đồ toát mồ hôi lạnh, không có lời nào để nói
Dư Tắc Thành nói tiếp:

- Hay là như vầy
ba người Phó Cương
Phó Cường
Phó Thần tới Đây
chỉ cần kẻ nào có thể qua được mười chiêu, sẽ đủ tư cách ở lại làm đệ tử
Mời Lưu Sư gia làm trọng tài phán xét
Ba người Phó Cương lập tức ôm quyển đáp:

- Tuân lệnh Long đầu Đại ca
Hồ Trảo Thủ mà ba người bọn họ tu luyện có một đặc điểm, chính là vừa khơi đầu đã có thế công sắc bén vô cùng
Nếu mấy chiêu đầu không giết được đối thủ
vậy mấy chiêu sau cũng không còn sát chiêu
Lúc này không ai đám coi thường Dư Tắc Thành nữa
Trong viện có tổng cộng hai mươi mốt tên đệ tử ngơ ngác nhìn nhau, không biết nên làm thế nào cho phái
Đúng lúc này
trong nhà có hai tên đệ tử mang ra một cái bàn và vài cái ghế
bày ra bàn trọng tài
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dư Tắc Thành mời Lưu Hồ Tử ngồi xuống, mình ngồi vào giữa, nói với Mạc Đồ:

- Mạc huynh đệ
lại Đây
ngươi cũng ngồi đi
chúng ta cùng nhau bình phầm
Ba người ngồi xuống
Dư Tắc Thành quay lại nhìn thoáng qua hai tên đệ tử vừa mang bàn ghế ra
Hai người này chưa tới hai mươi tuổi
tay chân lanh lợi
nhưng y phục trên người khác với đám tay chân thân tín của Mạc Đồ
vô cùng rách rưới, vá chẳng vá chịt, vừa nhìn là biết không phải đệ tử thân tín
Hai người này thấy Dư Tắc Thành nhìn về phía bọn họ
lập tức gật đầu mỉm cười
Dư Tắc Thành cũng khẽ gật gật đầu
Tới bây giờ Mạc Đồ vẫn không nhìn ra Phó Cương là ai
có thể nói tên này không biết thức thời
Không nối chuyện khác, đám đệ tử của y mặc y phục xấu có tốt có
có thể thấy rằng y đối xử không bình đẳng với đệ tử của mình
Cho nên trong đám đệ tử này không phải toàn bộ đều là thân tín của y
tự nhiên sẽ có người ôm lòng bất mãn
Như hai tên đệ tử vừa rồi rất nhanh đã phán đoán ra
nhanh nhẹn bày bàn ghế
Dư Tắc Thành ghi nhớ chuyện này
người có tẩm nhìn như vậy rất đáng để bồi dưỡng
Phó Cương bước ra giữa săn
ông là người đầu tiên ra khảo nghiệm
Mạc Đồ nhìn một tên tráng hán bên cạnh, lấy mắt ra hiệu, tên tráng hán nọ lập tức nhảy ra
quát lớn:

- Lỏi con kia quá coi thường người khác, đừng nói mười chiêu, hôm nay gia gia sẽ phế ngươi
Dứt lời
y múa Tề Mi côn lao về phía Phó Cương
Một côn của tên này hùng hổ oai phong, kình phong toát ra vun vút
Vừa ra tay đã biết võ công mạnh yếu
thật ra một côn này chỉ là thức mở đầu
nhìn bộ pháp của y không ra chữ Đinh cũng không ra chữ Bát
trong một côn này ngầm ẩn giấu bảy thế biến hóa, ba chỗ sát cơ
chính là Bàn Long côn phép của phái Nhạn Đẳng
Phó Cương là lão giang hồ
chi liếc mắt một cái đã nhìn ra sách lược của đối phương
Ông Vốn đã uất ức một thời gian, khi còn trẻ ngông cuồng đắc tội không ít người, bị bỏ mặc mấy năm trời phái buôn bán nhỏ sống qua ngày
Hôm nay coi như tới ngày có thể ngẩng cao đầu
đâu chịu để mất mặt dễ dàng như vậy được
Ông không hề lui tránh mà tiến lên một bước, giơ tay chộp ra một trảo, dùng thiết trảo tiếp côn
Hổ Trảo xuất ra loang loáng, giữa không trung chộp trúng Tề Mi côn
Hổ Trảo Thủ lập tức phát lực
Một tiếng hổ gầm vang lên
Tề Mi côn làm bằng gỗ lim rắn chắc vỡ nát
Phó Cương bước ngang một bước, nhanh nhẹn trả đòn
đánh trúng vào mặt tráng hán kia khiến cho y ngã lăn xuống đất
Tráng hán lăn mấy vòng mới đừng lại
miệng phun ra bảy chiếc răng, xem như đã được một bài học về tội ăn nói ngông cuồng
Đây là Phó Cương đã hạ thủ lưu tình, nếu như một trảo đó dùng Hổ Trảo Thú
lập tức có thể đập vỡ đầu tráng hán
Vừa rồi một trảo kia chộp vỡ Tề Mi côn
chính là biểu hiện phóng xuất chân khí
Mạc Đồ vốn lòng dạ hẹp hòi
dưới tay ngoài vài tên thân tín
những kẻ còn lại toàn là một phường vỗ mông ngựa, thấy Phó Cương ra tay đều giật mình kinh hãi không thôi
Phó Cương quát lớn:
Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

-Người như vậy cũng xứng là huynh đệ trong bang sao
người kế tiếp
Bên cạnh Mạc Đồ lại có một người lao ra, tay cầm Bát Quái đao
chém liên tục ba đao về phía Phó Cương
Thật ra thủ hạ của Mạc Đồ rất có tài
Bát Quái đao múa ra những bông đao hoa, đao hoa này là đo phóng xuất chân khí mà thành
Phó Cương vung trảo ngăn chặn, chân khí vờn quanh hai tay
giống như Mãnh Hổ há mồm
Trảo đao chạm nhau, chân khí đối kháng, phát ra tiếng vang thật lớn
Hai người lại xông vào nhau, nhưng tên sử Bát Quái đao không đủ nội lực
chân khí phóng xuất cũng chi được bày đao
dần dần đao hoa biến mất
Phó Cương lập tức nắm lấy sơ hờ
một chiêu Không Thù Nhập Bạch Nhận, vào chiêu thứ chín dùng lực phá đao
đoạt lấy Bát Quái đao
Lúc này Mạc Đồ mới trấn tĩnh tinh thần:

- Ngươi..
ngươi là Thiết Trảo Phó Cương đó sao
lúc trước chúng ta từng làm nhiệm vụ cùng nhau..
Phó Cương đáp:

- Bây giờ Mạc lão đệ mới nhận ra ta sao
quả thật là quý nhân hay quên, lúc trước ta từng cứu ngươi một lần
Sắc mặt Mạc Đồ lập tức bừng đò:

- Y là Thiết Trao Phó Cương, đệ tử của ta không ai có thể là đối thủ
như vậy không công bằng chút nào..
Dư Tắc Thành cười nói:

- Được rồi
Phó lão ca ra nghi đi
Phó Cường, ngươi lên
Phó Cương lui xuống, đổi lại là Phó Cường, nhưng lúc này không ai dám bước ra lãnh giáo
Dư Tắc Thành bèn đưa tay chỉ một trong hai tên đệ tử mà y cảm thấy hài lòng lúc nãy:

-Ngươi lên
Sau đó, Dư Tắc Thành lấy mắt ra hiệu cho Phó Cường, Phó Cường lập tức hiểu ý
Tên đệ tử nọ mặt xanh như tàu lá
những người xung quanh phát ra một tràng cười chế nhạo
Y nghiến răng cầm lấy một thanh đơn đao
tiến lên luận võ
Võ công của y hết sức bình phàm, cũng biết võ vẽ một vài chiêu, chém ra loạn xạ
Phó Cường đã nhận được chi thị của Dư Tắc Thành
hạ thủ lưu tình, giằng co cùng ỵ hơn mười chiêu, lập tức trở thành tên đệ tử đâu tiên đủ tư cách
Tiểu tử này nửa ngày sau mới hồi phục tinh thần lại
Dư Tắc Thành hỏi:

- Huynh đệ ngươi tên gì
Tiểu tử này hồi đáp:

- Thuộc hạ tên là Mã Thiên Vũ
bái kiến Long đầu Đại ca
Dư Tắc Thành móc trong người ra hai lượng bạc cuối cùng đưa cho y:

- Cho ngươi số tiền này
mai thay y phục mới cho ta
Tất cả mọi người là huynh đệ trong bang, có áo cùng mặc, có cơm cùng ăn
Thủ hạ của ta, ta tuyệt đối không bạc đãi
sẽ đối đãi đồng đều
Dư Tắc Thành vừa nói ra những lời này
lập tức nhiều tên đệ tử xung quanh hai mắt sáng rực
cái nhìn về Dư Tắc Thành đã hoàn toàn thay đổi
Thấy Mã Thiên Vũ chịu được hơn mười chiêu dưới tay Phó Cường, lập tức có người nảy sinh hy vọng, thân tín của Mạc Đồ lại nhảy ra một người, bắt đầu khiêu chiến Phó Cương
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bên cạnh Mạc Đồ có bốn hảo huynh đệ
được xưng là Tứ Đại Kim Cương
Võ công bọn chúng rất khá
có thể phóng xuất chân khí, đối với Mạc Đồ cũng hết sức trung thành
Vừa rồi hai người Tề Mi côn và Bát Quái đao là hai trong số đó, Đây mới là lưng vốn lớn nhất của Mạc Đồ
Hiện tại người này cùng là một trong số đó
tay cầm trường thương, khiêu chiến Phó Cường
Hai người chiến đấu cùng nhau, tục ngữ nói dài một tấc
mạnh một tấc
ngắn một tấc
hiểm một tấc
đúng là tình cảnh của hai người hiện tại
Đối thủ của Phó Cường sử trường thương đâm, gạt
đập
đỡ
quả thật tên này có thực tài
hơn nữa từng giết người không ít
hung ác vô cùng
Phó Cương dùng thiết trảo chống đỡ
hết sức uy phong, áp sát vào người đối phương, chỉ có cận chiến mới có thể xuất ra hết uy lực của Hổ Trảo Thủ
Cũng phái nói rằng Phó Cường vẫn yếu hơn Phó Cương, không có khí thế lão luyện từng trải như phụ thân mình
Y có thể phóng xuất chân khí
bất quá chỉ có thể duy trì bảy
tám chiêu mà thôi
Hai người đại chiến một hoi
hoàn toàn không có thu tay lại
có thể nói lấy mạng đổi mạng, không chút nào nhân nhượng, lập tức khiến cho bụi đất bay mù mịt
hung hiểm vạn phần
Những người quan chiến xung quanh phát ra thanh âm trầm trồ thán phục, chăm chú theo dõi trận đại chiến này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.