Tiên Ngạo

Chương 16: Đoạt lấy địa bàn





Chương 16: Đoạt lấy địa bàn
Lúc này không ai tuân theo ước định mười chiêu nữa, nháy mắt đã đánh hơn năm mươi chiêu, hai người đều động chân hỏa
Tên nọ gào thét, phóng xuất chân khí
trường thương lập tức xuất hiện một đạo hồng quang hóa thành bảy đường dài màu đò
đâm về phía Phó Cường
Phó Cường cũng gầm to một tiếng, trên người y đột ngột xuất hiện một con Mãnh Hổ
Chẳng những hắn có thể phóng xuất chân khí
mà còn hình thành hư ảnh hồ bao phủ toàn thân
Đây là cảnh giới cao nhất của Hổ Trảo Thủ chỉ thấy Phó Cường chồm tới chẳng khác hổ vồ
đón lấy trường thương của đối phương
Hai người va chạm, một tiếng hét thảm vang lên
tên sử thương bị Phó Cường vồ trúng, để lại năm vết trảo thật sâu trên người, máu chảy ròng ròng, trường thương cũng bị Phó Cường đánh gãy làm ba đoạn
Mũi thương đâm vào hông Phó Cường chừng một tấc, nằm nguyên bên hồng, nhưng Phó Cường không hề biến sắc
lại hét lớn:

- Còn ai nữa
Lập tức tất cả các đệ tử lùi lại phía sau một bước, ai nấy nhìn nhau, không ai dám ra
Dư Tắc Thành hô to:

- Mau
cứu trị người bị thương, Phó Cường cũng xuống chữa thương, nghỉ ngơi đi
Có người ôm người bị thương vào tiến hành chữa trị
Mạc Đồ không nhìn tới huynh đệ mình bị thương, mà thầm nghĩ trong lòng rằng thủ hạ của mình đã thảm bại
dù cho mình ra đánh cũng chưa chắc đã hơn
được Phó Cương, xem ra hôm nay vận đen không thể tưởng
Mạc Đồ nhìn chằm chằm một tên đệ tử ớ góc tưởng, tên nọ mặc áo đen
ngồi xổm trong góc
Vẻ mặt không chút tình cảm
Dư Tắc Thành nhìn theo ánh mắt Mạc Đồ
thấy được người kia
Mã Thiên Vũ bên cạnh lập tức nói:

- Long đầu Đại ca
người ấy vừa mới tới hôm nay
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
là do thủ hạ của Đàm Nhị gia đưa tới
trước kia dường như là một trong bốn cao thủ Hồng Bạch Thanh Hoa: Hồng Hoa
Mã Thiên Vũ đã hoàn toàn đầu phục Dư Tắc Thành, y cho biết tin này
có nghĩa người đó chính là cao thủ
Đàm Nhị Lang đã biết Dư Tắc Thành có tiên thuật ắt sẽ không phải kè tầm thường tới đây
Xem ra y muốn làm chỗ dựa cho Mạc Đồ
muốn cho thủ hạ tới nằm vùng

Dư Tắc Thành
Người nọ chậm rãi đứng lên
đi ra giữa săn
nói:

- Để ta thử xem có quá quan được không..
Dứt lời tay y run lên
một thanh nhuyễn kiếm từ ống tay áo bung ra
lập tức hóa thành một thanh trường kiếm, chiêu ấy biểu hiện ra Đây không phải là kiếm khách bình thường
Phó Thần vừa định lên
Phó Cương lập tức giữ y lại:

- Con không phải là đối thủ của ỵ
để ta lên
Dứt lời
ông sửa sang y phục, chuẩn bị bước ra
Dư Tắc Thành lắc đầu ngăn cản
Tuy rằng hắn không nói lời nào nhưng thật ra đang chờ đợi biểu hiện của Lâm Diệp Hồng
Từ khi y đứng vào đội ngũ của Dư Tắc Thành, chưa từng có biểu hiện gì
đê xem lần này y có chịu ra không..
Lâm Diệp Hồng cảm nhận được ý của Dư Tắc Thành, bèn nói:

- Hay là để ta lên vậy
Dứt lời bèn ôm kiếm đi tới
đứng đối diện cùng tên kiếm khách áo đen kia
Tên nọ tay cầm nhuyễn kiếm nhìn Lâm Diệp Hồng, đột nhiên lui về phía sau một bước nói:

- Ngươi..
ngươi là Tàn Lang Lâm Diệp Hồng Lâm Đại ca..
Lâm Diệp Hồng cũng kinh ngạc sững sờ
ngây người hồi lâu mới nói:

- Đúng là ta, ngươi..
ngươi là Sát Lang Tiêu Lục tử
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
vì sao ngươi lại trở thành như vậy
Người nọ đáp:

- Từ khi Đại ca ra khỏi Dã Lang bang, tiêu tặc kia khơi lên hiềm khích
Ma Thiên Lang bắt đầu nghi kỵ nhất mạch chúng ta
Lý trưởng lão bị y hại chết
Lưu trưởng lão bị đuổi đi
đám đệ tử chúng ta đều bị phân tán tới các phân đà, để cho nhàn rỗi không dùng tới
không cho chúng ta tiếp xúc quyền lực
- Một thời gian trước
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trương sư thúc cầm quyền nhất mạch chúng ta bị Mã Lão Hắc khuyên dụ
sau đó nhất mạch chúng ta trong đại chiến mấy hôm trước đã phản bội Dã Lang bang, giết sạch đám người nhà Ma gia, hoàn toàn đầu nhập Mãnh Hổ bang
Đà chủ Ma Thiên Thần nơi này bị ta giết chết, đáng tiếc con y là Ma Lễ Thanh chạy thoát
Lâm Diệp Hồng nói:

- Là tại ta
ta đã hại mọi người, ta hại Dã Lang bang..
Người áo đen đáp:

- Không phải tại huynh, mà do Ma Thiên Lang tự mình hại mình
Y tự làm theo ý mình, không nghe lời khuyên can của người hiền, lấy Dã Lang bang làm tài sản của riêng mình, không xem trọng chuyện gầy dựng sự nghiệp cho các huynh đệ cũ
cho nên mới có kết cục như hiện tại
Dư Tắc Thành bên cạnh hừ lớn một tiếng, cố ý nhắc nhờ hai người trong săn
Hiện tại Dã Lang bang đã mất
các ngươi đều là đệ tử Mãnh Hổ bang, không nên đứng đó nhở lại quá khứ như vậy..
Tiếng hừ của Dư Tắc Thành lập tức khiến cho hai người bừng tỉnh
Lâm Diệp Hồng bèn

nói:

- Chuyện trước kia đã thành dĩ văng, hiện tại ta là đệ tử Mãnh Hổ bang, ăn cơm người thì phái làm việc cho người
Tiêu Lục tử lại Đây
hai ta thử một trận xem sao
đã lâu chưa giao thủ cũng ngươi
Bạn đang đọc truyện tại
- http://truyenfull.vn

Người áo đen cũng hưng phấn nói:

- Thật sự là đã lâu không có giao thủ
để xem võ công Đại ca có tiến bộ hay không..
Dứt lời
y múa nhuỵễn kiếm công về phía Lâm Diệp Hồng
Lâm Diệp Hồng rút trường kiếm ra khỏi vò
bảo kiếm sáng loáng năm gọn trong tay
nghênh đón kiếm của đổi phương, hai người bắt đầu trận chiến
Kiếm pháp của cà hai hết sức cao mình, mỗi một chiêu của bọn họ đều phóng xuất chân khí
Chân khí va chạm, kiếm khí bay tán loạn, lấy bọn họ làm trung tâm sinh ra một cỗ khí xoáy
Tuy răng không đạt được tới Cảnh giới Hóa Khí Thành Trảo như Mã Lão Hắc
nhưng tuyệt đối mạnh hơn Phó Cương ba thành
Trong giang hồ võ lâm có một tiêu chuẩn để phân chia cao thủ
Có thể phóng xuất chân khí đạt tới năm
sáu chiêu được coi là cao thủ võ lâm
giống như hào khách tứ đại Kim Cương dưới tay Mạc Đồ
Phó Cường..
Nếu có thể phóng xuất chân khí lâu hơn
hóa khí thành hình như Lâm Diệp Hồng
Phó Cương, là cao hơn một bậc
thuộc về cao thủ đỉnh cao
Mà có thể Hóa Khí Thành Trảo như Mã Lão Hắc lại cao hơn bậc nữa, thuộc về cao thủ Hậu Thiên đỉnh phong
Trên bọn họ nữa chính là cao thủ Tiên Thiên
Cao thủ Tiên Thiên dùng võ nhập đạo
có thể đầu bạc hóa đen
chống lại hàng chục cao thủ Hậu Thiên vẫn không chịu thiệt, Ma Thiên Lang chính là người như vậy
Hai người múa trường kiếm đối chiến, kiếm quang toát ra lạnh thấu xương
Kiếm khí hoành hành ngang ngược, chân khí phóng xuất ra ngoài đánh hơn trăm hiệp
Nhuyễn kiếm của người áo đen giống như rắn độc
hoặc đâm thẳng
hoặc đâm xéo
trên dưới trải phải không ngừng tập kích về phía Lâm Diệp Hồng
Mà trường kiếm của Lâm Diệp Hồng lúc hợp lúc phân, uy nghiêm như non Thái, cuồn cuộn như nước Trường Giang, lộ ra hết khí thế hào hùng
Trước khí thế đũng mãnh như vậy
công kích quỷ dị của đối phương hoàn toàn không có cách nào đột phá kiếm khí phòng ngự của Lâm Diệp Hồng
Công lâu không thắng, dần dần chân khí người áo đen không đù
rốt cục võ công Lâm Diệp Hồng vẫn cao hơn một bậc, nháy mắt đánh ra năm kiếp liên tiếp, dùng lực phá xào
hất văng nhuyễn kiếm của đổi phương, đạt được toàn thắng
Hai người thu tay lại
nhìn nhau cười
Lâm Diệp Hồng cho trường kiếm vào vò
người áo đen nhặt nhuyễn kiếm lên
miệng nói:

- Quả nhiên công phu của Lâm Đại ca không kém năm xưa
tiểu đệ Đô Du Tử bái phục
Sau đó
y quay đầu lại nói với Mạc Đồ:

- Không phải ta không muốn giúp ngươi, thật sự ta không phải là đối thủ của người ta
Thật là có lỗi
chuyện này ta bất lực
ta đi Đây..
Lâm Diệp Hồng nói:

- Lục đệ
đệ đi đâu vậy
Đô Du Tử đáp:

- Chuyện này không hoàn thành, đệ cũng không còn mật mũi trở về, ôi..
đệ định làm khách vân đu
đi tới đâu hay tới đó..
Dứt lời, y vừa định rời khỏi
chợt nghe Dư Tắc Thành thét lớn:

- Đứng lại, ngươi muốn đi đâu
ĐÔ Du Tử xoay người lại nhìn Dư Tắc Thành, lạnh giọng nói:

- Sao hả, Long đầu Đại ca không muốn thả cho ta đi sao
Dư Tắc Thành đáp:

- Ngươi là đệ tử của ta, đã thông qua khảo nghiệm, vậy phái có trách nhiệm của một tên đệ tử
lại muốn làm cái gì khách vân du
muốn đi sao
Khách vân du cô thân cô thế, trong thời thế gia trị quốc của Thang quốc, khó lòng sống được
Nếu không tới mức vạn bất đắc **, đám kiếm khách vốn đã quen sinh sống trong môn phái tuyệt đối không muốn làm như vậy
Đô Du Tử nghe vậy sửng sốt:

- Nhưng ta là do y mời tới đối phó ngươi..
Dư Tắc Thành đáp:

- Ta không cần biết, ngươi là đệ tử của ta
ta chưa cho ngươi lui
ngươi không được đi
Nhân phẩm của y ra sao
ta không nói ngươi cũng biết, y đáng để cho ngươi bán mạng sao
Chữ ỵ này
hai người đang chi Đàm Nhị Lang
Đô Du Tử bĩu môi:

- Y còn chưa xứng để ta bán mạng
Dư Tắc Thành nói tiếp:

- Vậy thì tốt
nếu đã như vậy
ngươi hãy ở lại đi, lúc này ta cũng đang thiếu nhân thủ
Ngươi không tin được ta
chẳng lẽ cũng không tin được Lâm Đại ca của ngươi sao
Ta có thể thề với trời, nêu có hai lòng ba ý với huynh đệ mình, vậy sẽ như con chó kia
Dứt lời
Dư Tắc Thành chỉ tay vào một con chó to bị cột bằng một sợi xích sắt cách đó năm trượng, âm thầm khỏi động hỏa phù
Lập tức một ngọn lửa phun ra
con chó kia chi kịp kêu thảm một tiếng đã biến thành một quả cẩu lửa
sau vài lần hô hấp đã cháy đen
ngay cả xích sắt cột nó cũng bị cháy tan mất
Chiêu thức ấy vừa xuất, lập tức tất cả mọi người kinh ngạc nhìn Dư Tắc Thành, trận đại chiến kiếm khí vừa rồi đã hoàn toàn bị một chiêu này lần át.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.