Tiên Ngạo

Chương 24: Không ai địch nổi





Chương 24: Không ai địch nổi
Dư Tắc Thành dẫn đắt đội hình xông nhanh về phía trước, đại sảnh giữa sơn trại chính là mục tiêu mà hắn nhắm tới
Thời gian huấn luyện đệ tử vừa qua dần dần xuất hiện hiệu quả
mọi người giữ vững thế trận đánh thẳng vào doanh địch
Đúng lúc này, phía đối điện có bổn tên đệ tử Thủ Noãn bang đi tới
vốn bọn chúng đang tới tiếp nhận trông coi đại môn
Bọn chúng và Lâm Diệp Hồng va chạm với nhau
Lâm Diệp Hồng vung trường kiếm lên
trên thân kiếm phát ra bạch quang, phóng xuất chân khí
Lập tức cả bổn người đều kêu lên thảm thiết, hai người bị cắt thành hai khúc, một người gãy chân, một người bay đâu
không ngân cản được bao lâu
Lúc này phía trước đại sảnh xuất hiện một người, trong tay cầm trường kiếm
Dương Nhất Minh vừa nhìn thấy y lập tức hai mất đỏ ngầu, hét lớn:

- Hắn chính là Bang chủ Thu Noãn bang Dương Nhất Thành
Dương Nhất Thành kêu gào khản cồ
kêu gọi thủ hạ của nhanh chóng tập hợp
Thế trận được Lâm Diệp Hồng dẫn dắt nhanh chóng xông về phía Dương Nhất Thành
Dọc đường xuất hiện địch nhân tụm năm tụm ba
bọn chúng muốn ngăn cản bọn Dư Tắc Thành xông tới
nhưng không tên nào là địch thủ một hiệp của bọn họ
Nếu không bị mọi người chém loạn ngã xuống, cũng bị Lâm Diệp Hồng đâm một kiếm xuyên tim
Thế trận tiến nhanh về phía trước, không ai có thể ngăn nổi
Khi xông tới còn cách đại sảnh nửa đường, một thanh niên to cao xông ra
Người này thân cao tám thước, trên khắp thân thể y phủ đầy một lớp dầu trơn kỳ dị
toát ra hào quang quỷ dị
- Mau mau đốt lửa
bày trận lui địch
Dứt lời, Y liền nhắm về phía Lâm Diệp Hồng xông tới
Xem ra người này chắc là Thiết Giáp Kim Cương Hồ Thiên Mã, trên người y là nhụa cây Thiên Niên Thanh Tùng, được xưng đao thương bất nhập, nước lửa bất xâm
Lâm Diệp Hồng đâm ra một kiếm, kiếm khí bay múa
nháy mắt đâm trúng Hồ Thiên Mã, nhưng ngoại hiệu của tên kia không phải chỉ nói suông, bảo kiếm phóng xuất chân khí không ngờ không thể đâm thúng ngực y
bảo kiếm bị lực rất lớn Đây ngược cong đi chín mươi độ
nhưng vẫn không thể đâm thúng thân thể ỵ
Lập tức thế tiến tới của đội ngũ bị cản trở
Phó Cương tiến lên tung ra một cước, đá Hồ Thiên Mã văng ra xa một trượng
Nhưng Hồ Thiên Mã vẫn đứng lên không hề hấn gì
còn ra sức vỗ ngực bình bịch, miệng cười ha hả
cười nhạo Lâm Diệp Hồng
Lâm Diệp Hồng giận dữ vừa định tiến lên đại chiến
Dư Tắc Thành ớ phía sau y bất chợt tấn công một ngọn lửa
hỏa phù chợt lóe
một ngọn lửa bay rạ vừa khéo khắc chế dầu trơn ngoài da Hồ Thiên Mã
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cái gì là nước lửa bất xâm
lập tức Hồ Thiên Mã giống như cột lửa kêu ẩm một tiếng bốc cháy lên bừng bừng, miệng y phát ra những tiếng kêu thê thảm
Kỳ thật dầu trơn bôi trên áo khoác Hồ Thiên Mã đã trải qua xử lý phòng cháy, ngọn lửa bình thường đốt trong vài phút cũng sẽ không cháy được, cho nên mới được xưng nước lửa bắt xâm
nhưng y gặp phái lửa của hỏa phù
lập tức cháy lên bừng bừng như đuốc
Hồ Thiên Mã kêu thảm thiết một lát mới ngã xuống đất chết đi, thi thể cháy đen như than, nhưng sự hy sinh của y không hề vô ích
Thi thể của y biến Thành một đống lửa
mang đến cơ hội cho người của Thủ Noãn bang
Tâm pháp lợi hại nhất của Thủ Noãn bang chính là Thủ Noãn đại pháp, bọn chúng vốn xuất thân là tiều phu
đống lửa đối với bọn chúng chính là tượng trưng cho sự an toàn
Trong sơn trại nổi lên vô số đống lửa
đã có chuẩn bị dược liệu đặc thù trong đổng lửa
khiến cho ngọn lửa phát ra mùi hương kỳ dị
Đệ tử Thủ Noãn bang chi cần ngửi thấy mùi hương này
sẽ không hề sợ chết, chiến lực gia tăng gấp bội, lực mạnh vô cùng, Đây là nguyên nhân của cái tên Thủ Noãn bang
Mặt khác, đối phương phát hiện ra bọn Dư Tắc Thành bất quá chỉ có hơn bốn mươi người, phe mình có tới ngàn người, nhiều người can đảm hơn cho nên kết thành chiến trận, bắt đầu chống lại bọn Dư Tắc Thành
Hai bên hình thành thể giăng co trong thời gian ngăn ngùi, vô sô đệ tử Thủ Noãn bang múa may đao kiếm tiến đến vây công mọi người
Bọn chúng cũng đã nhìn ra bọn Dư Tắc Thành chỉ có không đến năm mươi người, nhân số không nhiều lắm
cho nên muốn lấy nhiều đánh ít
Dư Tắc Thành rút Hàn Tuyết đao ra
hô lớn:

- Đường lui đã mất
chỉ còn đường xả thân giết địch
Mãnh Hổ vô địch, ngăn ta là chết, thuận ta thì sống
sát
sát
sát
Hắn vừa rống lên một tiếng này
mọi người lập tức hô theo:

- Sát, sát, sát
Lập tức khí thế tăng mạnh, mọi người xung phóng về phía trước, song phương đánh nhầu cùng một chỗ
Lập tức huyết quang văng tung tóe khắp nơi
đao kiếm giao nhau, nháy mắt đã có hàng chục tên đệ tử Thủ Noãn bang bị tàn sát ngay tại chỗ
Đệ tử tinh nhuệ của Thủ Noãn bang được ba đại Thiên Vương dẫn dắt
tất cả đến Mã gia trại mai phục, ơ lại Đây toàn là đệ tử thông thường, cũng chính là tiều phu và thợ săn trong núi, nếu so sánh với đám hổ lang đánh đấm chuyên nghiệp luyện võ đã nhiều năm do Dư Tắc Thành dẫn dắt, thật ra kém hơn vô số lần, lập tức năm mươi người bị chém ngã lăn trên mặt đất
Đặc biệt đám cao thủ Lâm Diệp Hồng
Đô Du Tự
Phó Cương
Câu Liên Tam Ưng
căn bản không có người nào có thể ngăn cản được, vừa tiếp xúc lập tức bi giết
Người đũng cảm chết trận, kè nhát gan lại tạm sống, một trận chiến này
Thu Noãn bang bị giết cho tơi bởi hoa lá
- Bắn tên
mau bắn tên
Lập tức hàng trăm mũi tên bay ra như mưa bấc
lúc trước Dư Tắc Thành cố ý tạo ra mộc thuần cho thủ hạ, hắn vừa ra lệnh một tiếng, chiến trận biến hóa, cứ một người giơ mộc thuần lên che chờ cho một người cầm đao
Chỉ có lưa thưa vài người bị cung tiễn bắn bị thương, nhưng đệ tử Thủ Noãn bang xung quanh đã có hơn ba mươi người bị cung tiễn người phe mình bắn trúng, lập tức tiếng thóa mạ nổi lên bốn phía
Bọn Dư Tắc Thành tăng tốc xung phong, lập tức quấn lấy địch nhân
Đảo mắt nhìn quanh đâu đâu cũng thấy toàn là đệ tử Thủ Noãn bang, xa xa hàng chục tên cung tiễn thủ cũng không đám tiếp tục bắn tên, sợ bắn bị thương người phe mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong khoảnh khắc quân địch còn đang bối rối bọn Dư Tắc Thành ra sức chém giết, lập tức cung tiễn thủ bị chém giết sạch sẽ không còn
Đây là sự khác nhau giữa chuyên nghiệp và không chuyên nghiệp
Nếu bọn Dư Tắc Thành dẫn đắt
sẽ không cân biết cái gì là người phe mình, bắn trước đã rồi hãy nói sau
Trên tiễn tháp có người lén lút xuất hiện, muốn bắn lén đả thương người, bị Phong Cương chạy bên ngoài bắn chết ngay tức khắc
Đệ tử Thủ Noãn bang bắt đầu lui về phía sau
đúng vào thời khắc mấu chốt, lúc này chợt có một người thét to
trong tay câm Thục Đồng côn rất lớn
điên cuồng múa may xông về phía này
Người này ắt là Đại Lực Kim Cương Dương Đức Bảo gì đó
đại côn của y múa may hữu lực
Tiếng gió nổi lên bốn phía, hoàn toàn có thể đơn độc chống lại cả hàng chục người
Như vậy không thể được, tay Dư Tắc Thành run lên
xuất động hỏa phù
Ngọn lửa phun ra
Đại Lực Kim Cương Dương Đức Bảo lập tức hóa thành một cây đuốc sống
Y lớn tiếng kêu thảm thiết, cố gắng chịu đựng ngọn lửa đốt nóng bỏng, vọt tới chỗ Dư Tắc Thành
muốn cùng Dư Tắc Thành đồng quy ư tận
Nhìn thấy khí thế oanh liệt của y
nghe tiếng kêu thảm thiết kinh khủng, các đệ tử bên cạnh Dư Tắc Thành không khỏi lùi lại phía sau một bước
Dư Tắc Thành chẳng những không lui về phía sau
ngược lại còn xông về phía trước, vận lực huyết năng vào tay
phất tay chém ra một đao
Hàn Tuyết chém xuống, cả Thục Đồng côn lẫn đầu của cây đuốc sống Dương Đức Bảo lập tức đứt gọn
Hàn Tuyết đao thật sự vô cùng sắc bén
một đao này, Dư Tắc Thành cảm giác toàn thân run lên
thân thể giống như tràn ngập sức lực vô cùng
Huyết năng trong thân thể không những không giảm bớt, ngược lại còn hấp thụ được một luồng huyết năng trên người Dương Đức Bảo
Hơn nữa phẩm chất huyết năng của người khi gần sắp sửa tử vong vẫn còn kiên cường, lại có phẩm chất cực cao
hùng mạnh vô cùng
Dư Tắc Thành hấp thu Huyết năng ước khoảng một luồng, huyết năng này vừa hấp thu vào trong cơ thể
trong kinh mạch nháy mắt sôi trào
Bất chợt Dư Tắc Thành lãnh ngộ ra
Huyết Cương quyết là phái giết người vô số
máu chảy thành sông, mới có thể luyện thành
Dư Tắc Thành hai mắt đỏ ngầu, chi về phía Dương Nhất Thành đang ở đại sảnh quát lớn:

- Giết
Sau đó một mình hắn dẫn đầu xông tới
đám đệ tử lui về phía sau không khỏi cảm thấy xấu hổ vì mới vừa rồi mình nhát gan
sắc mặt đỏ lên
sau đó cùng theo Dư Tắc Thành xông tới
Nếu nhìn từ trên không, chỉ thấy hơn một ngàn đệ tử Thủ Noãn bang vây quanh hơn bốn mươi tên đệ tử Hắc Hổ đường, nhưng ngàn người này bị bốn mươi người chém giết cho tơi tả
căn bản ngăn không được sự công kích điên cuồng của bọn họ
Bọn họ đi đến đâu
nơi đó không ai ngăn nổi, đệ tử Thủ Noãn bang bị bọn họ giết cho tơi bởi hoa lá
Chỉ để lại một đổng máu thịt bầy nhầy, tay chân gãy vụn
cùng vô số kè bị thương cất lên tiếng kêu thảm thiết
Cái gì là đống lửa
cái gì là Thủ Noãn, cái gì là chiến trận..
Tất cả hoàn toàn vô dụng
Không phải cũng có đống lửa sao
Câu Liên Tam Ưng khơi mào đốt lửa
đốt trên nóc các dãy phòng ốc
lập tức ngọn lửa nổi lên bốn phía, sơn trại bị bao phủ bên trong một biển lửa rực trời
Dư Tắc Thành xung phong lên phía trước, lực Huyết năng rót vào Hàn Tuyết đao, không người nào là kẻ địch một hiệp của hắn
Dọc trên đường đi
hắn liên tiếp chém giết mười mấy người, người bị hắn giết chết, ai nấy máu tươi bắn ra tung tóe
Hàn Tuyết đao lúc này đã không còn là màu trắng, mà là quấn quanh một tầng sương máu
giống như vô số máu tươi đang lưu chuyển trên đao
Đệ tử Thủ Noãn bang kẻ nào dũng cảm đều chết trận, những kẻ nhát gan bắt đầu chạy trốn tránh né
Dư Tắc Thành lập tức xông tới phía trước đại sảnh, còn có hơn ba mươi bước nữa là tới trước mặt Dương Nhất Thành
Dương Nhất Thành kêu to
múa may trường kiếm trong tay chuẩn bị xông lên
Lúc này một người trong đại sảnh chậm rãi bước ra
đây là một lão nhân, tóc trắng như tuyết, thân mặc quan phục
Người này vừa xuất hiện, lập tức Thủ Noãn bang khí thể tăng lên như điên cuồng, ai nấy đốc hết toàn lực kêu lên:

- Sư tổ
sư tổ
sư tổ..
Người này đúng là Dương Thành Lâm
hiện tại là thời điểm nguy cấp nhất, lão đành phái xuất quan, đích thân ra trận
Lão vừa xuất hiện, lập tức khẽ liếc mắt nhìn về phía trước, vẻ khinh miệt lộ rõ không thể nghi ngờ
Sau đó lão vọt tới vô cùng mạnh mẽ
tựa như bướm lượn, rất nhanh phóng về phía Dư Tắc Thành
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đây là thân pháp Phi Điệp Phác Hỏa trong Hóa Điệp đại pháp, lão muốn nhanh chóng tiếp cận Dư Tắc Thành, tránh bị ngọn lửa của hắn công kích
Dư Tắc Thành bắt đầu sử dụng hỏa phù nhắm về phía lão
nhưng động tác của lão quá nhanh, căn bản không thể nắm bắt được hành tung
Hơn ba mươi bước, chỉ trong thoáng chốc đã tới
Thấy lão sắp sửa vọt tới bên cạnh Dư Tắc Thành
Lâm Diệp Hồng và Đô Du Tử gần đó hét lớn, bảo kiếm của hai người phát ra vô số kiếm khí
kiếm khí này biến hóa giữa hư không, hóa thành hai con sói xanh đánh tới Dương Thành Lâm
Phía sau Phó Cương gầm lên một tiếng như hổ rống, trên người ông hiện hình hổ vàng, một hổ ảnh cũng đánh tới Dương Thành Lâm
Hai tay Dương Thành Lâm múa may
miệng quát lớn:

- Hóa Điệp Phân Phi
Lập tức lão phóng xuất chân khí
trước người lão xuất hiện một hư ảnh bướm sặc sỡ
sói xanh, Mãnh Hổ và bướm va chạm vào nhau, lập tức vang lên một tiếng nổ thật lớn
Luồng chân khí do bốn người phóng xuất hoàn toàn vỡ nát
lúc này uy lực của Hóa Điệp đại pháp đối phương hiện ra
lập tức bắn tung số chân khí vỡ nát còn sót lại
toàn bộ bay về phía Dư Tắc Thành
Tuy rằng uy lực của số chân khí vỡ tan này đã giảm bớt, nhưng vẫn có không ít người bị thương, trong đó một tên đệ tử hét thảm một tiếng, tay phái nháy mắt bị chặt đứt
Dư Tắc Thành đứng ở trước nhất, vung đao ngăn chặn lập tức trên đao xuất hiện vô số Huyết quang, toàn bộ chân khí bị hất bay tán loạn
Lần này Dương Thành Lâm cũng không chịu nổi
sau khi cố gắng chống lại chân khí của ba đại cao thủ tấn công, lão vận khí chuẩn bị xung phong tiếp
Lần này Dư Tắc Thành đã quyết tâm bắt lấy lão, tay chi về phía lão, lập tức một ngọn lửa tấn công thẳng về phía Dương

- Hóa Điệp Ảo Cảnh
Bạn đang đọc truyện tại
Truyện FULL - www.Truyện FULL

Lão phóng xuất chân khí
con bướm sặc sỡ lại hình thành, ngọn lửa kia lập tức bị bắn ngược ra ngoài, nhưng con bướm sặc sỡ lại trở nên ảm đạm vô cùng
Ngọn lửa bắn ngược trở lại bay qua vai Dư Tắc Thành, may mà không bắn trúng những người khác, rơi xuống mặt đất
Dư Tắc Thành căn bản không chú ý
trước kia Bạch Hà Tích Đại ca đã từng nói hỏa phù này chỉ có thể đối phó với những cao thủ không thể Hóa Khí Thành Trảo, hiện tại rốt cục cao thủ như vậy đã xuất hiện
Dư Tắc Thành nhắm chuẩn Dương Thành Lâm, lập tức lấy hết bốn ngọn lửa còn lại tấn công, phóng xuất ra tất cả
Ngọn lửa thứ nhất bị bắn ngược lại
ngọn lửa thứ hai lập tức vọt tới trước mặt Dương Thành Lâm
Lão chỉ có thể Hóa Khí Thành Trảo, chân khí điên cuồng phóng xuất, bảo vệ thân mình
Phập, ngọn lửa thứ hai bắn trúng vòng bảo vệ lão
không có chút hiệu quả nào
Ngọn lửa thứ ba bắn tới
vòng bảo vệ lập tức bắt đầu lay động, không còn ổn định như trước
Ngọn lửa thứ tư bắn tới, vòng bảo vệ sụp đổ, lập tức thân thể Dương Thành Lâm bừng lên lửa ngọn
Lão quát to một tiếng, phóng về phía con sông nhỏ ớ sau lưng, muốn dùng nước đập tắt lửa
Nháy mắt bóng Dương Thành Lâm biến mất tăm mất tích, sở dĩ lão có thể tránh được kiếp nạn này
thứ nhất ngọn lửa kỳ thật chỉ còn lại có một nửa mới đốt tới người lão
thứ hai
vốn lão tinh thông thuật Ty Hỏa, nội lực lại cao
cho nên mới không chết cháy ngay tại chỗ
Thấy Dương Thành Lâm chạy trốn, tất cả đệ tử Thủ Noãn bang bắt đầu lui về phía sau
sĩ khí toàn bộ tan thành mây khỏi
Dương Nhất Thành cũng muốn chạy trốn, nhưng thấy Dư Tắc Thành đưa tay nhắm ngay y, giống như đang nói:

- Nếu ngươi dám động, ta sẽ thiêu cháy ngươi
Dương Nhất Thành lập tức không đám nhúc nhích, chỉ trong nháy mắt
Câu Liên Tam Ưng sử dụng khinh công xông tới, lập tức đánh cho y choáng váng, giơ đao đặt trên cô y
hô lớn:

- Bang chủ của các ngươi đã bị bắt
đầu hàng, đầu hàng cho mau
Lập tức đệ tử Thủ Noãn bang bắt đầu đưa mắt nhìn nhau, ai nấy không biết nên làm thế nào cho phái
Dư Tắc Thành thở phào một cái
thắng rồi, mình đã dùng hết tất cả ngọn lửa trong hỏa phù
may mắn mà thắng
Bất chợt phía trước có một thi thể đột nhiên đứng lên xuất đao
một đao chém trúng trước ngực Dư Tắc Thành, để lại trên người Dư Tắc Thành một vết đao, lập tức máu tươi chảy ra
Người nọ là một thiếu niên, cũng nằm trong độ tuổi xấp xi với Dư Tắc Thành, vốn ỵ giả chết, chậm rãi tiến về phía này
lúc ấy mọi người đang mãi lo đại chiến Dương Thành Lâm
cho nên không ai chú ý
Y chém trúng Dư Tắc Thành rồi
tỏ ra vô cùng hưng phấn, hô lớn:

- Ta đã chém trúng hắn, ta đã chém trúng hắn..
Dư Tắc Thành phất tay chém ra một đao, cánh tay phái của thiếu niên cầm đao lập tức bị hắn chặt đứt
Không chút đo dự, Dư Tắc Thành lại chém ra một đao nữa
thủ cấp thiếu niên bay lên cao giữa không trung
Lập tức đối điện có người hô lớn:

- Hài tử, hài tử của ta..
ta liều mạng với ngươi
Một trung niên vung thương xông tới
Dư Tắc Thành múa kiếm chém ra, trên thân kiểm còn mang theo máu tươi của thiếu niên
Máu tươi và Huyết năng trong cơ thể Dư Tắc Thành cùng phối hợp với nhau, số máu tươi này hóa thành một đường chỉ máu, lăng không bay tới
Trung niên kia còn chưa vọt tới bên cạnh Dư Tắc Thành, đã bị đường chỉ máu này đánh trúng, máu tươi phun ra tung tóe
trúng vào nơi nào
nơi đó vỡ nát
Người trung niên lập tức kêu thảm một tiếng, thân thể tan nát thành nhiều mảnh
Lúc này thủ cấp thiếu niên mới rơi xuống, lăn lóc trước mặt Dư Tắc Thành, quay cuồng trên mặt đất
trên mặt vẫn còn vẻ tươi cười
Dư Tắc Thành cầm trong tay Đường đao
hai mắt đỏ ngầu, bước từng bước một về phía trước, bước chân hết sức nặng nề
giữa chốn đông người mà như chỗ không người
Những bước chân nặng nề của hắn
tựa như đẫm lên tim mọi người, ai nấy cảm thấy áp lực nặng nề mà ngạt thở
Toàn thân Dư Tắc Thành nhuộm đẫm máu tươi, tuy rằng miệng vết thương không chảy máu
nhưng máu tươi xung quanh từ người chết chảy ra dường như đang tụ tập về phía hắn
Mọi người phát hiện ra dường như trên người hắn có cả một Huyết hải mênh mông, còn hắn tựa như một ác ma vừa đi ra khỏi huyết hải
Nhìn thấy cảnh tượng kỳ dị này
tất cả đệ tử Thủ Noãn bang bắt đầu lui về phía sau
sĩ khí suy sụp
Rốt cục có một người chịu không nổi
đại đao trong tay rơi xuống, nói:

- Ma quỷ
ma quỳ
hắn là Huyết ma
Sau đó y quay đâu bỏ chạy
Những người khác cũng bắt chước theo, bắt đâu chạy trốn
Dư Tắc Thành hô lớn:

- Giết
Nhìn thấy Dư Tắc Thành bị thương, các đệ tử ai nấy đều giận dữ
mọi người bắt đầu đuổi giết
Kẻ thù sĩ khi đã sụp đô
cho dù đuổi tới sau lưng chém giết bọn chúng, chúng cũng không quay đầu lại
chỉ biết cắm đầu chạy trốn về phía trước, chỉ cần chạy nhanh hơn so với người của mình là được
Lập tức vô số kẻ địch bị chém ngã lăn trên mặt đất, sau một lát trong sơn trại cũng không còn một tên đệ tử Thủ Noãn bang nào đứng thẳng, chỉ còn lại có một đám đệ tử Thủ Noãn bang đang kêu rên thảm thiết, bởi vì bị thương cho nên không thể chạy trốn
Mọi người trở về trên thân thể tất cả mọi người đều mang thương tích, ai nấy liếc mắt nhìn nhau một cái
đột nhiên bật cười ha hả
Bốn mươi người đại chiến một ngàn người, không ngờ đạt được toàn thắng, giết cho kẻ thù vô cùng sợ hãi
chuyện này có thể đủ cho bọn họ cảm thấy tự hào cả đời mình
Miệng vết thương Dư Tắc Thành đã không còn chảy máu tươi, Huyết năng lưu chuyển tới đâu
miệng vết thương bắt đầu khép lại tới đó
Huyết năng này thật sự là chìa khóa vạn năng, công hiệu gì cũng có
Dư Tắc Thành rống to:

- Mọi người lập tức thu dọn chiến trường, cứu trị người bị thương, một khắc sau lập tức xuất phát
Thu dọn chiến trường kỳ thật chính là để cho bọn họ tùy ý cướp bóc
như vậy mới không uổng phí một phen sức lực
Lúc này Vạn Lý Phong từ bên ngoài tiến vào
bắt đầu cứu chữa cho những người bị thương
Những người khác bắt đầu đạp tung cửa tiến vào cướp bóc
Dương Nhất Minh mang theo vài người chạy tới kho bạc của Thủ Noãn bang
Ước chừng một khắc sau
tất cả trở về
Dương Nhất Minh dẫn theo mọi người khiêng đủ các bao lớn bao nhỏ
Mọi người bất đầu rút lui về phía sau, đám người bị thương của Thủ Noãn bang, bọn họ cũng không hề gia hại
cũng không cứu trị, cứ để mặc cho bọn chúng kêu khóc
Mọi người rời khỏi Tổng môn của Thủ Noãn bang, lửa cháy ở Thủ Noãn bang không ai đập tắt
càng cháy càng lớn, phối hợp với tiếng người bị thương kêu rên thảm thiết trên mặt đất
khắp nơi toàn là máu
Cảnh tượng chăng khác gì ngày tận thế.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.