Tiên Ngạo

Chương 27: ích lợi tu tiên





Chương 27: ích lợi tu tiên
Năm lần biến hóa này, mỗi khi biến hóa một lần
đối với thân thể chính là một lần cường hóa, lần biến hóa thứ nhất cường hóa huyết mạch toàn thân, lần biến hóa thứ hai cường hóa cơ nhục bản thân, lần biến hóa thứ ba cường hóa xương cốt toàn thân, lần biến hóa thứ tư cường hóa mười hai chính kinh và kỳ kinh bát mạch trong cơ thể
lần biến hóa thứ năm cường hóa da lông bên ngoài cơ thể
Rèn luyện như vậy làm cho thân thể không ngừng cường kiện, chuyện mà trước kia phái vận dụng huyết năng đi tới các nơi trên Thân thể mới có thể làm được, từ nay về sau Thân thể này tự nhiên có thể làm được dễ đàng
Khi đó múa quyển đấm vỡ đá
giậm chân bay lên không dễ như trở bàn tay
toàn thân đao thương bất nhập, nước lửa bất xâm, quả thực chăng khác gì thần nhân
Đây mới chỉ là nội dung của quyển thượng Vô Thượng Thiên Đạo Huyết Cương Quyết
tầng thứ nhất của phần Luyện Huyết Hợp Cương là Luyện Huyết Đoán Thể
Thấy vậy Dư Tắc Thành không khỏi thở dài, vê sau sẽ mạnh tới mức độ nào quả thực không thể đoán trước
Nếu ờ trong võ lâm, tầng công pháp này tuyệt đối được xem là bí tịch Tiên Thiên nhưng đối với người tu tiên mà nói
đây chi mới là tầng tiên phép thứ nhất, đơn giản nhất
Dư Tắc Thành bắt đầu vận chuyển Huyết năng trong cơ thể dựa theo lộ tuyến hành công mà phép môn đã dạy
Huyết năng bắt đầu thấm vào trong huyết mạch cơ thể
lập tức toàn thân truyền đến cảm giác đau đớn từng hồi
tựa như có ngàn vạn trùng kiến cắn xé trong cơ thể
làm cho người ta khó có thể chịu được
Dư Tắc Thành chi vận chuyển không quá một khắc, lập tức kết thúc tu luyện công pháp
Đau đớn khô sớ quá mức
khó lòng chịu được
Ai ngờ sau khi hắn chấm đứt tu luyện, những nơi bị cắn xé lại truyền đến cảm giác ấm áp từng hồi
rồi sau đó lại là cảm giác thoải mái đến cực độ, làm cho người ta sảng khoái như bay bông lên mây
Đây quả thực chính là từ địa ngục bay lên đến thiên đường, đáng tiếc thoải mái không được bao lâu đã biến mất
Cảm giác thoải mái này làm cho người ta như bừng tỉnh ngộ
Dư Tắc Thành lại ngồi xuống bắt đầu vận chuyển công pháp
Cứ như vậy đau đớn
sảng khoái đan xen lẫn nhau luân phiên không dứt
Dư Tắc Thành trong vô tình tiêu hao hết tất cả Huyết năng, lúc ấy mới đình chi tu luyện
Lúc này đã đến giữa trưa, tu luyện như vậy thật sự là làm cho người ta muốn ngừng mà không được, hơn nữa cực kỳ hao tổn thời gian, khó trách có lời đôn rằng Tiên Nhân mồi lần tu luyện chính là mấy năm trời, hẳn thật sự là như thế
Đáng tiếc huyết năng tiêu hao hết, cần chân nguyên trong cơ thể vận chuyển phân giải, nhưng hiện tại hắn không có thời gian
Hôm nay còn có chuyện, không thể chậm trễ
Chính Sự quan trọng hơn
Hỏa phù đã tiêu hao hết sạch ngọn lửa không còn
Dư Tắc Thành lén lút giấu ờ một góc trên nóc sơn môn
nơi đó rất an toàn, vừa khéo có thể hấp thu ánh nắng mặt trời
Phơi dưới ánh nắng mặt trời ba ngày như vậy
có thể phục hồi đầy đủ để sử dụng tiếp, nhưng chỉ còn có thể tấn công tám lần ngọn lửa nữa mà thôi
Dư Tắc Thành nhẹ nhàng nhảy bật dậy
nhảy khỏi nóc nhà
chậm rãi rơi xuống đất, giống như trong người có khinh công, kỳ thật đây cũng là tác dụng của huyết năng, sau đó hỏi:

- Đã bắt được hai tên phản nghịch kia hay chưa
Người phụ trách việc này là Đô Du Tử yên lặng không nói
xem ra còn chưa bắt được
Dư Tắc Thành nói:

- Phải bắt về, nếu không tìm thấy bọn chúng, sợ rằng bọn chúng là người của Đàm Nhị Lang tới Đây nằm vùng, Đô Du Tử ngươi đừng nên tiếc tiền, tìm hiểu thật cần thận cho ta, vung tiên ra nhất định phái tìm được bọn chúng
Ta không cân biết bọn chúng ở đâu
tối nay ngươi và Câu Liên Tam Ưng nhất định phái bắt bọn chúng về Đây
Sau đó Dư Tắc Thành còn nói thêm:

- Bí tịch có lẽ sao chép đã xong, đưa cả bản sao lẫn bản chính cho ta
Lâm Diệp Hồng
Phó Cương các ngươi theo ta quay về thành Lâm Hải
chúng ta đi gặp Mã Đường chủ, đem bí tịch này nộp lên Tổng đường
Nói xong
Dư Tắc Thành dẫn theo bọn Cao Phong
Lâm Diệp Hồng
Phó Cương cùng mười tên đệ tử cõi chiến mã trò về thành Lâm Hải
Hiện tại không ai dám ra ngoài một mình, phái mang theo khá nhiều đệ tử
phòng ngừa cừu gia chặn giết
Kỳ thật ngoại trừ Dư Tắc Thành muốn nộp lên bí tịch lập công, hắn cũng đã cảm thấy nhớ nhà
không biết đệ đệ muội muội như thế nào
mẫu thân có khỏe không
Cách biệt nửa tháng qua
bên này cơ bản đã ôn định, hiện tại cũng là lúc nên vê thăm nhà
Ba mươi dặm đường, tuấn mã chạy mất một canh giờ
Sau khi vào thành
Dư Tắc Thành cho phép Cao Phong
Lâm Diệp Hồng, phụ tử Phó Cương tự do
bảo bọn họ về nhà nghỉ ngơi
Dư Tắc Thành mang theo năm tên đệ tử đi thẳng tới Tông đường Hắc Hổ đường, không có về nhà trước
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đi vào Tổng đường, hắn thỉnh cầu yết kiến Đường chủ
Thôi Nhân Hùng là người đầu tiên đi ra nghênh đón
nói:

- Tiểu Dư tử, giỏi lắm
Nghe nói bốn mươi người của ngươi đại phá ngân người, giết hai đại Kim Cương của Thủ Noãn bang, đánh đuổi Thái thượng hộ pháp
Thủ Noãn bang coi như bị đánh cho hoàn toàn tàn phế
quả nhiên ta không có nhìn lầm ngươi
Dư Tắc Thành lập tức tiến lên
đưa ra một tấm ngân phiếu, Đây là ngân phiếu hắn đổi sau khi vào thành, ước chừng hai trăm lượng bạc bằng ngân phiếu, nói:

- Đây là nhờ có Thôi Đại thúc ngài trợ giúp, nếu không có ngài, làm sao ta có được như ngày hôm nay..
Nói xong lại đưa ra thêm một đôi vòng bằng ngọc bích và một sợi dây chuyền bằng tử ngọc, nói:

- Đây là ta hiếu kính Thôi thúc, xin Đại thúc ngài đừng xem ta như người ngoài..
Thôi Nhân Hùng lập tức thu lấy, nói:

- Hảo Tiểu tử
lúc nào cũng biết điều như vậy, đi
chúng ta đi gặp Đường chủ đi thôi
Mã Lão Hắc cũng không có rời khỏi
còn đang xử lý công tác
nghe thấy Dư Tắc Thành tới dâng bí tịch, vô cùng cao hứng, cầm lấy Hóa Điệp đại phép xem không rời mắt
Dư Tắc Thành dâng lên phong bao hai trăm lượng ngân phiếu
Y cũng không mở ra xem đã thu lấy, bạc đối với y đã không còn quan trọng, không cần quan tâm
Bất quá nếu Dư Tắc Thành không dâng hiến, vậy Y sẽ nhớ kỹ
Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

Mã Lão Hắc xem bí tịch một lúc lâu
sau đó khen ngợi vài câu
trở về nội đường để nghiền ngẫm bí tịch, coi như Dư Tắc Thành đã hoàn thành nhiệm vụ
Lúc hắn rời đi
Thôi Nhân Hùng nói:

- Tiểu Dư tử
chuyện bên kia ngươi tùy tiện muốn làm gì cứ việc làm đi
cứ thả sức chọc trời khuấy nước cũng không có việc gì
Nhớ kỹ Thôi thúc ta ủng hộ ngươi, lão Thạch đã già rồi ta lại thấy rất hài lòng về ngươi..
Có ý gì không nói tự hiểu, chức Đà chủ của phân đà Sơn Hổ sau này, Dư Tắc Thành đã xếp vào vị trí ứng viên số một
Dư Tắc Thành vạn phần cảm tạ
nhưng chưa vội rời khỏi, mà là đi tới trù phòng
Trù sư trong trù phòng nhìn thấy Dư Tắc Thành trở về vạn phần cao hứng, chuyện của Dư Tắc Thành đã bay tới thành Lâm Hải
hắn đã trở thành nhân vật phong vân nổi bật trong năm nay
số trù sư này đều lấy làm tự hào về hắn
Dư Tắc Thành và mọi người nói chuyện phiếm, hắn vẫn tỏ ra cung kính hữu lễ giống như trước đây
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khi hắn rời đi
trù sư tạp dịch ai nấy đều có bao lì xì
tương dương với một tháng tiền lương của bọn họ
kể cả Vương Học Sâm cũng có như bao người khác
Hiện tại hai người địa vị bắt đông, mâu thuẫn trước kia chi vỗ tay cười xòa cho qua
Nói cho cùng cũng là Dư Tắc Thành đã chiếm phần hơn chưa từng nếm qua thiệt thỏi, nếu không cho lão chút tiền này
vô tình sẽ bị người khác cười chê nhạo báng
Sau đó Dư Tắc Thành mới trở về nhà
trên đường về hắn cố ý nhìn thoáng qua tình hình Lý phủ
phát hiện đại môn Ly phủ đóng chặt, niềm phong trên cửa
hoàn toàn suy bại
Lúc về đến trước cửa nhà
Dư Tắc Thành đột nhiên phát hiện quán cơm của Hứa Nhị Lượng không ngờ cũng đóng cửa
hơn nữa trước cửa bày vòng hoa, ắt hẳn trong nhà có người đã chét
về đến nhà
tức thì mẫu thân hắn tỏ ra vô cùng cao hứng, đệ đệ muội muội mừng rỡ nhảy cẫng lên
Dư Tắc Thành lấy y phục, kẹo bánh chuẩn bị sẵn cho chúng, khiến cho đệ đệ muội muội cao bứng hoa chân múa tay, vô cùng vui sướng
Nhìn thấy cảnh tượng này
Dư Tắc Thành cảm thấy trong lòng ấm áp
bao nhiều cực nhọc vắt vả của mình rốt cục cũng không uổng phí

Hắn về đến nhả không lâu
hàng xóm có vô số người đến thăm hỏi
thấy năm tên đệ tử uy nghiêm đứng chờ trước cửa
lại thấy Dư Tắc Thành vẫn nho nhà lễ độ giống như trước Đây lập tức những lời khen ngợi tuôn ra như nước
Cứ như vậy lại bận rộn một lúc lâu
khách nhân đi hết rồi Dư Tắc Thành đưa các đệ tử đến nhả trọ an bày chỗ ờ cho bọn chúng, lúc này mới xem như xong việc, hắn trở về nhà nghỉ ngơi một lát
Mẫu thân hắn đã sớm làm sẵn một mâm thức ăn ờ ngoài cho dù ăn sơn hào hải vị
cũng không cảm thấy ngon miệng như cơm rau cải do từ mẫu tự tay nấu
Dư Tắc Thành cố gắng ăn nhiều một chút, hiện tại lượng cơm mà hắn ăn tuy răng không nhiều đến kinh người như trước nhưng vẫn tương dương với phân ăn dành cho năm người, lúc ấy mới gọi là no bụng được tám phần
Sau khi dỗ cho đệ đệ muội muội đi ngủ
Dư Tắc Thành và mẫu thân bắt đầu trò chuyện kẻ lại sự tình xảy ra trong thời gian qua
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đồng thời bắn để lại cho mẫu thân một trăm lượng hoàng kim cùng với hai trăm lượng bạc
số châu báu trang sức cũng đưa hết cho mẫu thân
Trước khi trở về
Dư Tắc Thành cố ý nấu một nổi thang đại bổ
để đành cho mẫu thân bồi dưỡng thân thể.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.