Tiên Ngạo

Chương 37: Đạp phá Hạ Lan





Chương 37: Đạp phá Hạ Lan
Dư Tắc Thành gật đầu, nói:

- Phó Cường, ngươi ớ chỗ này theo dõi hành tung của hắn
Phó Thần, ngươi đi gọi Phó thúc, Sư gia võ công không giỏi, cũng đừng gọi, đáng tiếc Câu Liên Tam Ưng ở huyện thành Sơn Trúc đón năm mới
không tới kịp rồi
Phó Thần hỏi:

- Vậy Lâm Diệp Hồng thì sao
Y đang ở phòng khách bên trong Tổng đường
Du Tắc Thành lắc đầu
nói:

- Thêm một người sẽ thêm một phần khả năng tiết lộ chuyện này ra ngoài
Lâm Diệp Hồng tính tình chính trực, y là người Thôi Đường chủ giới thiệu tới
việc này không nên để y biết thì hơn
Ngụ ý của Dư Tắc Thành lập tức lộ rõ không thể nghi ngờ, huynh đệ Phó Cường thấy Dư Tắc Thành coi mình như huynh đệ tri kỷ, lập tức vô cùng cao hứng, ba người lập tức bắt đầu hành động
Nửa canh giờ sau
Đàm Nhị Lang rời khỏi Ngọc Tiêu lâu ở một tòa trà lâu xa xa, có hai tên thủ hạ đang chờ đợi hắn, ba người sắp sửa cùng nhau cỡi ngựa rời khỏi thành Lâm Hải
Thành Lâm Hải và huyện thành Sơn Trúc cách nhau ba mươi dặm đường, tới gần phía huyện thành Sơn Trúc có mười mấy dặm là đường núi
Hai bên Tiên Tần cổ đạo toàn là khu rừng rậm rạp
gần đây gặp dịp lễ mừng năm mới, thương đội khách thương đều ở nhà nghỉ ngơi đón năm mới
Từ buổi chiều trở đi
tiết trời trở nên giá rét lạnh lẽo
trên đường lớn không có bao nhiêu người đi đường
Đàm Nhị Lang mang theo hai tên thủ hạ giục ngựa ra roi, chạy về phía huyện thành Sơn Trúc
Lần này chỉ thu thập được mười ba viên linh thạch, sau khi trở về không biết ăn nói ra sao với Đại ca..
Lão tổ tông đã thúc giục từ lâu, nhưng linh thạch quá khó tìm, không biết khi nào mới có thể thu thập đầy đủ, đến lúc đó mới có thực lực khiêu chiến Mãnh Hổ bang, thành tựu đại nghiệp Hắc bang
Đi thêm mười dặm nữa chính là huyện thành Sơn Trúc
Đàm Nhị Lang thở phào một cái, không biết Tiểu Đào Hoa ở nhà đã hâm thức ăn, hâm rượu sẵn sàng chưa..
Thạch Thiên Vân không biết còn có thể sống được bao lâu
nghĩ đến thất di Tiểu Hồng của y
Đàm Nhị Lang không khỏi nuốt một ngụm nước bọt
Nữ nhân này rất phong lưu, tương lai nhất định phải chiếm lấy mới được..
Sau đó y ra sức giục ngựa, tăng tốc độ nhanh hơn
Phía trước chính là triền núi cuối cùng, nơi đó rừng cây rậm rạp
nhưng chỉ cần vượt qua triền núi này, huyện thành Sơn Trúc cách đó tám dặm đã hiện rõ ràng trong tầm mắt
Ngựa xông lên triền núi bất chợt Đàm Nhị Lang phát hiện ra đối diện có một người đang đứng, chính là Dư Tắc Thành
Đàm Nhị Lang cả kinh, đang muốn nói gì, Dư Tắc Thành đã khoát tay
lặp tức ba ngọn lửa phun ra đánh trúng ba người bọn chúng
Đồng thời từ chỗ tối trong rừng cây lao ra ba người nhắm bọn chúng đánh tới
Thủ hạ của Đàm Nhị Lang lập tức có một người toàn thân lẫn ngựa hóa thành ngọn lửa, nhưng trên người Đàm Nhị Lang và tên thủ hạ còn lại xuất hiện một lá thuẫn mỏng, ngăn chặn ngọn lửa tập kích
Lập tức cả hai phe đều giật mình kinh hãi
Dư Tắc Thành tuyệt đối thật không ngờ hai người bọn chúng đều có phòng ngự hộ phù
sau đó là giận dữ
xem ra Ma Lễ Thanh quả nhiên là do Đàm Nhị Lang phái tới
Hỏa phù của Dư Tắc Thành chợt lóe
lại phun ra hai ngọn lửa tấn công
Lá thuẫn phòng ngự trên người tên thủ hạ Đàm Nhị Lang lập tức bị ngọn lửa tắn công đánh nát
phù một tiếng, trên người y bùng lên lửa ngọn
Nhưng thế lửa không lớn
y từ trên ngựa rơi xuống, lăn lộn trên mặt đắt muốn dập tắt ngọn lửa
nhưng huynh đệ Phó Cường
Phó Thần đã xông tới
nhắm y phát động công kích
Lá thuẫn phòng ngự trên người Đảm Nhị Lang vồ cùng cứng còi
không chút hư hao
nhưng ngựa của y đã bắt đầu bị cháy
Đàm Nhị Lang nhảy dựng lên
rời khòi lưng ngựa
Dư Tắc Thành lại dùng ngọn lừa tấn công, đánh trúng lá thuẫn phòng ngự
nhưng vẫn không có hiệu quả
Trong quá trình này
Đàm Nhị Lang lắy ra trong ngực một quả pháo bắn tín hiệu, định phát ra tín hiệu, kêu gọi viện quản
Y vừa mới lấy quả pháo ra Phó Cường vọt tới bên người y chộp ra một trảo, bóp vỡ quả pháo trên không trung, quả pháo căn bản không kịp bay lên không đã bị chặn lại
Bất chợt thân thể Đàm Nhị Lang bay lên lơ lửng, hai chân đá ra liên tục, chính là công phu Đàm thối Liên Hoàn Xuyên Tâm Thối
Lập tức nháy mắt Phó Cường bị đá trúng sáu cước, bị Liên Hoàn Xuyên Tâm Thối đá bay ra ngoài xa một trượng, nằm giãy dụa trên mặt đất
không còn chút sức lực
Bên kia vang lên một tiếng hét thảm, tên hộ vệ của Đàm Nhị Lang bị Phó Cường kết thúc, hai người xông về phía Đàm Nhị Lang
Đàm Nhị Lang hai chân vừa rơi xuống đất
sau đó lại nhảy lên một lẩn nữa, đá ra liên tiếp giữa không trung, hai chân nhanh như gió
Đây là Vô Ảnh cước
Phó Cường bị đá trúng một cước bay ra ngoài
Phó Thần trúng liền mấy cước, nhưng tính tình y ương ngạnh, nắm lấy cơ hội cố gắng chịu đựng song cước của Đàm Nhị Lang, thiết tráo chộp ra như vũ bão
hung hăng cào xé thân thể Đàm Nhị Lang
Lá thuẫn kia lại xuất hiện, nhưng bị Phó Thần cào xé, lập tức lập tức vỡ nát
Trong khoảnh khắc lá thuẫn vỡ nát
Đàm Nhị Lang lại liên tiếp tung cước đá ra
lần này là Oa Tâm Cước, Phó Thần lại bị đá trúng hai cước, bị đá bay ra ngoài
Bên kia Phó Cường lóp ngóp bò dậy khẽ phất một cái, ba mũi Mai Hoa Phiêu từ trong tay bắn ra
toàn bộ cắm trúng ngực Đàm Nhị Lang
Nhưng tất cả Mai Hoa Phiêu đều rơi xuống đất
bên trong chiếc áo ngoài rách nát của Đàm Nhị Lang lộ ra một chiếc nội giáp bằng kim ti
đao thương bất nhập
Đàm Nhị Lang không để ý tới Mai Hoa Phiêu, mà là nhắm Dư Tắc Thành vọt tới, thân thể phiêu hốt không chừng, hai chân đá rất nhanh, không nhìn kịp bóng dáng y, tên này quả thật có chân tài thực học
Mới vừa rồi ba người đối chiến chẳng qua chỉ mất vài lẩn hô hấp mà thôi, nháy mắt đã phân thắng bại
Thây Đàm Nhị Lang vọt về phía mình, Dư Tắc Thành muốn phóng ra một đòn cuối cùng, nhưng đã không còn kịp nữa
Đàm Nhị Lang đã vọt tới bên cạnh Dư Tắc Thành, song cước nhắm về phía hắn giống nhu hình một chiếc xẻng cắm xuống xúc đất
Dư Tắc Thành lập tức nhảy lên về phía bên phải, rút Cương Ngọc kiếm ra, định sử chiêu Ngũ Hổ Phác Thực
Nhưng hắn còn chưa kịp ra tay, hai tay Đàm Nhị Lang vỗ mạnh xuống đất
thân thể bắn lên, hai chân ở trên, đầu chúi xuống, hai chân y lúc này xoay tít giống như chong chóng, nháy mắt nhắm về phía Dư Tắc Thành đá ra bốn cước
Dư Tắc Thành tránh trái tránh phải, chỉ hơi sơ ý một chút, lập tức Cương Ngọc kiếm bị đá trúng
Lực đạo một cước này rất mạnh, khiến cho Cương Ngọc kiếm rời tay Dư Tắc Thành bay ra xa mấy trượng
Lúc này Phó Cường vọt tới
Đàm Nhị Lang đột ngột quay đầu lại, lại là một Oa Tâm Cước, Phó Cường cũng bị đá bay ra ngoài
Cao thủ
đây mới là cao thủ..
Oa Tâm Cước của Đàm Nhị Lang thu về
xoay một vòng giống như một roi quất xuống, nhắm vào đầu Dư Tắc Thành
Dư Tắc Thành vận khởi lực huyết năng, hai tay đỡ cước của Đàm Nhị Lang
Bốp một tiếng
Dư Tắc Thành lập tức lùi lại phía sau một bước, nhưng Đàm Nhị Lang lại bị lực đạo bắn ngược trở lại, lui về phía sau năm bước
Sau khi Dư Tắc Thành trải qua năm lần biến hóa Luyện Huyết Đoán Thể, thân thể đã trở nên dũng mãnh đến một mức độ nhất định
Tuy rằng Đàm Nhị Lang có được cước pháp kinh người, khó có thể phòngbị
nhưng về phương diện lực đạo đã kém hơn Dư Tắc Thành
Hai người nháy mắt phán đoán ra chênh lệch lẫn nhau, tuy rằng Đàm Nhị Lang tính tình không tốt, nhưng kinh nghiệm chiến đấu dồi dào sung túc, lại vỗ tay xuống mặt đất
nhảy dựng lên
Lần này y vọt mạnh tới trước mặt Dư Tắc Thành
Dư Tắc Thành cũng bước lên phía trước một bước, ỷ vào thể chất mạnh mẽ của mình, cũng không xuất chiêu gì khác, là một chiêu Hắc Hổ Thâu Tâm
Thân hình Đàm Nhị Lang nhanh chóng quay ngược trở lại, tránh đi một quyền này
sau đó búng mạnh một cái, nhảy lên cao một trượng, từ trên trời giáng xuống
Y đột nhiên hét lớn:

- Giá trường xa đạp phá Hạ Lan sơn khuyết
(Điều khiển xe đạp phá cửa núi Hạ Lan.)

Những lời này vừa vang lên
song cước của y từ trên không giáng xuống điên cuồng đạp mạnh, chân khí tung hoành
Mỗi một chữ hô lên
chân y liền đá ra một cước
Y thân ở trên không, dốc hết lực đạo toàn thân tập trung vào chân
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chiêu này chính là tuyệt chiêu cuối cùng của Đàm Nhị Lang, sau khi hô xong câu khẩu quyết kia, tất cả lực lượng của đôi chân quay về tập trung cùng một chỗ
phát ra một đòn chí mạng
Thân hình y chợt chuvển, một cước cuối cùng đá ngược ra, vừa lúc đá trúng bên phải đầu Dư Tắc Thành
Thạch Thiên Cương năm xưa được xưng là Thập Tam Thái Bảo Hoành Luyện Kim Cương vô địch, chính là chết dưới một cước này của ỵ, bị đá cho óc vỡ toang, đầu tan nát
Nhưng một chuyện khiến y không thể tin được đã xãy ra, Dư Tắc Thành bị trúng một cước này, rốt cục khiến cho cổ Dư Tắc Thành vẹo tới cực điểm
Nhưng mặt của Dư Tắc Thành chỉ hơi sưng lên một chút, thân thể vẫn không ngã quỵ càng không có chuyện đầu vỡ nát xảy ra
Đàm Nhị Lang đá xong một cước, lập tức ngẩn người, ý niệm đầu tiên xãy ra trong đầu y chính là Dư Tắc Thành không phải là người, lui lại cho mau, mình phái khẩn trương chạy trốn..
Dư Tắc Thành ra quyền, lại là một chiêu Hắc Hổ Thâu Tâm, Đàm Nhị Lang nhảy về phía sau, quyền này còn thiếu hai thước mới có thể đánh trúng y
Một quyền này đánh ra
đột ngột đúng vào khoảnh khắc Dư Tắc Thành xuất quyền, tia cương khí trong cơ thể hắn cũng đánh ra theo
Tuy rằng còn cách Đàm Nhị Lang hai thước, nhưng tia cương khí này vừa bắn rạ lập tức trên người Đàm Nhị Lang xuất hiện một lỗ máu
Giáp kim ti
hộ tâm kính, tấm thân xương thịt, toàn bộ bị đánh thủng, hơn nữa tia cương khí này vẫn còn dư lực bắn về phía trước
Ngoài một trượng có một gốc đại thụ bị đánh trúng, lập tức đại thụ kêu rắc một tiếng, gãy ngang rồi ngã xuống
Đàm Nhị Lang nhìn lỗ máu xuyên từ trước ngực ra sau lưng mình, lắc lắc đầu
chậm rãi

nói:

- Không thể nào tin được, ta có giáp kim ti và hộ tâm kính kia mà..
Sau đó ngã xuống đất chết tốt
Đầu Dư Tắc Thành vẫn còn nghiêng oặt trên vai, vừa rồi một cước kia uy lực thật lớn
vốn đã có thể đá vỡ đầu hắn
Nhưng trái tim hắn đột nhiên nóng lên
không ngờ có thể chịu đựng được, trái tim điên cuồng đập mạnh chuyển vận huyết năng ra ngoài chống đỡ
Xem ra hắn lựa chọn cường hóa cơ quan vô cùng chính xác
Dư Tắc Thành chậm rãi sửa đầu mình lại
lắc qua lắc lại vài cái
hết thảy đều bình thường, vết sưng trên mặt rất nhanh đã biến mắt
Đáng giá
lựa chọn này thật sự là đáng giá
Khó trách Huvết Cương quyết lại có tên là Huyết Cương, cương lực này quá hùng mạnh, hóa ra huyết năng chẳng qua chỉ là năng lượng cung cấp nhiên liệu, cương lực mới là vũ khí chân chính tác chiến giết người, lúc này Dư Tắc Thành mới hiểu ra rõ ràng nguyên lý của Huvết Cương quyết
Dư Tắc Thành nhanh chóng thu dọn chiến trường, Phó Cường trúng mấy cước của Đàm Nhị Lang rất nặng, một lúc lâu sau mới khôi phục lại
Phó Cường xem như bị thương nhẹ nhất trong bốn người, bọn họ đưa ba cỗ thi thể rời khỏi Tiên Tần cô đạo
xử lý sạch sẽ hiện trường
Dư Tắc Thành thầm nghĩ trong lòng:

- Lần này sai lầm lớn
vốn tưởng rằng bằng vào hỏa phù và phụ tử Phó gia là có thể giết được Đàm Nhị Lang, không ngờ y cũng có ngọc phù hộ mạng, hơn nữa võ công lại cao như vậyệ Xem ra về sau phải mưu tính trước rồi sau đó hãy hành động, bắt quá lần buôn bán này vẫn có lời
giết y xong từ nay về sau không còn đại địch, lần hành động này hoàn toàn đáng giá
Phó Cường nói:

- Lão Đại
người kia là hộ pháp Thái Dược bang, trước kia ta đã từng gặp qua
Tên bị Phó Cường đánh chết không bị lửa thiêu hủy khuôn mặt
bị Phó Cường nhận ra
Dư Tắc Thành lại nói:

- Xem ra lần trước Đàm Nhị Lang xuất động tập kích Thủ Noãn bang không phải lén lút mà làm
mà là hắn và Thái Dược bang thông đồng với nhau
Sau lưng Thái Dược bang còn có nhân tài, có thể chế tác ngọc phù hộ mạng, như vậy nếu có được trăm cái ngọc phù
bọn chúng lập tức có thể hoành hành Thang quốc
Phó Cương gật đầu, mọi người bắt đầu thu thập thi thể Đàm Nhị Lang, nhưng ngoại trừ ngọc phù hộ mạng vỡ nát ra
tìm được một cái túi nhỏ bằng bàn tay
không còn thứ gì khác cả
Điều đó không có khả năng, Dư Tắc Thành nghe được y mua sắm linh thạch gì đó
vì sao lại không có
Mọi người lại lục tung lên, nhưng không tim ra bất cứ thứ gì, chăng lễ là cất

bên trong cái túi nhỏ này
Phó Cương thử mở ra
nhưng lại không thể mở được miệng túi
Y bèn đưa túi sang cho Dư Tắc Thành
Dư Tắc Thành giơ tay kéo mạnh cũng không mở ra được, bất quá hắn dùng thần thức phát hiện trên miệng túi này có vài tia chân nguyên, che miệng túi lại
Dư Tắc Thành vận khới huyết năng, phát động tập kích vài tia chân nguyên kia, chỉ trong chốc lát đã hóa giải được chân nguyên, sau đó thần thức chui vào trong túi tìm tòi, không khỏi nhảy dựng, bật thốt:

- Đây..
đây là túi càn khôn
Đúng vậy, đây đúng là túi càn khôn, bề ngoài tuy không lớn
nhưng bên trong lại có không gian thật lớn, ít nhất rộng chừng sáu thước, ở trong túi có vài vật phẩm đang lơ lửng
Nguồn truyện:
Truyện FULL

Dư Tắc Thành tập trung ý niệm vào một món trong đó
sau đó lấy được món này ra khỏi túi
sau đó lại chuyển vào bên trong, lập tức vật phẩm ấy trở về trong túi
Trong túi càn khôn có mười ba viên ngọc thạch các loại, còn có hai trăm lượng vàng lá
bốn bình sứ
một ngọc phù hộ mạng, mấy bộ y phục
Dư Tắc Thành lấy từ trong đó ra một trăm lượng vàng lá đưa cho Phó Cương, nói:

Đây là phí hôm nay mọi người vất vả, việc này nhất định phải thủ khẩu như bình, nếu không huynh đệ trong bang tàn sát lẫn nhau, ắt phải chịu nghiêm hình ba đao sáu lỗ
Phó Cương nhận lấy vàng, vừa muốn nói chuyện, chợt nghe ầm một tiếng
Phó Thần ngã lăn xuống đất
Phó Thần mới vừa rồi vì muốn xé rách lá chắn phòng ngự của đối phương, cố gắng chịu đựng vài cước của Đàm Nhị Lang, đã bị nội thương
Hiện tại thương thế phát tác
lập tức ngã xuống đắt
miệng phun máu tươi
Dư Tắc Thành vừa thấy, nói:

- Mau
lập tức đưa y chạy về thành Lâm Hải chữa tri gượm đã
huyện thành Sơn Trúc gần hơn chúng ta trở về huyện thành Sơn Trúc đi
Thi thể bọn Đàm Nhị Lang cũng không cần mai táng
Dư Tắc Thành sử dụng ngọn lửa cuối cùng trong hòa phù tấn công, hoàn toàn đốt thi thể bọn chúng thành tro bụi
Mọi người lén lút vào thành, mời đại phu tới bắt đầu chữa thương
Phó Thần thương tế rắt nặng, tuy rằng giữ được tính mạng, nhưng ít nhất phải nằm trên giường nửa năm
bất quá hết thảy đều đáng giá
Dư Tắc Thành suốt đêm trở lại thành Lâm Hải
ở nhà nghỉ ngơi, không ngừng thực nghiệm túi càn khôn này
Đây thật sự là bảo vật tiên gia
bất cứ vật gì cũng có thể chứa đựng, quả thật vô cùng thuận tiện
Lễ vật cũng không cần mua nữa
trong mười ba viên ngọc thạch có một là ngọc bội vừa nhìn đã biết là đồ cổ đáng giá
trong suốt sáng loáng, dùng làm lễ vật thích hợp vô cùng
Đàm Nhị Lang chuẩn bị mua mười lăm viên ngọc thạch, rốt cục chỉ mua được mười ba viên, còn lại hai trăm lượng vàng lá
nói cách khác một viên ngọc thạch này đã có giá trị một trăm lượng hoàng kim
ba ngàn lượng bạc ư
Vậy cũng vô cùng quý giá..
Ngoại trừ mười hai viên ngọc thạch này còn có một ngọc phù
Dư Tắc Thành lấy ra phát hiện ngọc phù này giống hệt như ngọc phù của bọn Ma Lễ Thanh, Đàm Nhị Lang đeo khi trước, bất quá may là ngọc phù này không tổn hao gì
Ngọc phù này có thể sinh ra lá thuẫn phòng ngự
tiến hành bảo vệ người đeo
tránh cho tiên thuật tập kích
Dư Tắc Thành không nói nhiều lời
lập tức đeo ngọc phù này lên người
Tháng Giêng ngày rằm
tiết Nguyên Tiêu, vào chính Ngọ
ở từ đường Dư gia
Hôm nay là ngày Dư gia cúng tế tổ tiên, cuối buổi chiều, chín phòng trực hệ
mười bảy chi ngoại hệ toàn bộ tập họp, cùng nhau bái tế tổ tiên
Sáng sớm Dư mẫu đã đậy từ rất sớm, lo việc rửa mặt chải đầu
mặc y phục cho bọn trẻ
Mặc xong cho cả bọn, đứa nào cũng có y phục mới
sau đó dẫn theo bọn chúng cùng với bài vị Dư phụ, cùng nhau đi tới đại viện Dư gia trong thành Lâm Hải
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đại viện Dư gia ở trong thành Lâm Hải chiếm cứ chín dãy phố
mọi người tụ tập cùng một chỗ mà sinh sống, phòng ốc lầu gác sắp hàng chỉnh tề
Con cháu đích tôn ở Dư phủ, ở vào khu vực trung tâm, chiếm mười mấy mẫu đất
có tường ngoài chắc chắn bảo vệ, quả thực chính là một thành trì nhỏ
có thể xem như thành trong thành
Đây là đặc điểm của đại gia tộc Thang quốc, tất cả ngũ đại gia tộc trong thành Lâm Hải đều là như thế
Như vậy tới thời khắc nguy cơ
có thể cung cấp nơi tị nạn cho con cháu trong gia tộc
nghe nói còn có mật đạo nối thẳng ra ngoài thành phòng khi cẩn chạy trốn
Dư Thiên Minh đi tới nghênh đón bọn họ
dẫn bọn họ tới từ đường của dòng họ
Tuy rằng hiện tại mói là giờ Tý, cúng tế chưa bắt đầu, nhưng từ đường của dòng họ không phải ai cũng có thể đi vào
Mẫu thân và muội muội Dư Tắc Thành là nữ nhân, phải ở lại bên ngoài, chỉ có Dư Tắc Thành dẫn theo Dư Tắc Công tiến vào bên trong từ đường
Thái độ của Dư Thiên Minh tuy không nhiệt tình, nhưng cũng không lãnh đạm
Được y dẫn đường
Dư Tắc Thành đem bài vị phụ thân đặt lên trên đàn cung phụng linh bài của Dư gia
Bên trên phụ thân, gia gia Dư Đức Quân còn chưa chết đi, nhưng huynh đệ đã sớm có bốn người được cung phụng trên đàn, bọn họ đều vì ích lợi của Dư gia
tử trận sa trường
Linh bài đặt xong, sau đó đăng ký một lần nữa trong sổ sách dòng họ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
có trưởng lão chuyên môn trong tộc phụ trách, giở sổ ra lật tới trang của dòng con cháu đích tôn
một lần nữa viết tên phụ thân hắn lên đó
"Dư Thiên Cao
sinh năm Giáp Sửu, tính tình thông tuệ, gặp họa trời ở Trần quốc vào năm Đinh Thìn mà chết
Chỉ có lưa thưa vài chữ như vậy, thế nhưng khi phụ thân khi còn sống, bốn chữ "tính tình thông tuệ' là mẫu thân hắn giao bốn trăm lượng bạc mới thêm được vào
Dư Tắc Thành nhìn thấy chuyện này khôngbiết nói gì cho phải, có một cảm giác khó có thể nói nên lời
Dưới Dư Thiên Cao
thêm vào tính danh con trưởng Dư Tắc Thành, con thứ Dư Tắc Công, về phần những tên sau nữa, cần phải chờ tới khi bọn họ chết, mới có người điền thêm
Phụ thân đã được quay về tông tộc
xem như đã hoàn thành di nguyện của ông
Chuyện ghi chép gia phả coi như chấm dứt
Dư Tắc Thành định rời khỏi, không ngờ Dư Thiên Minh nói:

- Phụ thân bảo ta dẫn bọn ngươi đi gặp
Tắc Thành, Tắc Công, các ngươi vẫn chưa có gặp qua gia gia
Nói xong dẫn theo Dư Tắc Thành, Dư Tắc Công đi vào ngoại điện của từ đường, nơi này đã có vô số con cháu Dư gia đệ tử đang chờ
Những người này có người là đích tôn chấp sự
có người là cầm đầu của dòng thứ
người ở giữa ngồi ngay ngắn chính là gia gia Dư Đức Quân của Dư Tắc Thành
Dư Đức Quân thân là đương nhiệm gia chủ Dư gia
thật ra Dư Tắc Thành từng gặp qua lão vài lần ở những nơi khác, bất quá bên cạnh người ta có vô số con cháu xúm xít vây quanh, làm sao chịu gặp đứa cháu Dư Tắc Thành này
Phải biết rằng Dư Đức Quân có được ba người vợ chính, mười tiểu thiếp, con cái có khoáng chừng hai mươi mốt đứa, cháu chắt hơn trăm, nào chịu nhận thức đứa cháu bất hiếu Dư Tắc Thành này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.