Tiên Ngạo

Chương 423: Kiếm như tơ nhện





Chương 423: Kiếm như tơ nhện
Lời này lập tức nói trúng tim đen của cả hai người
Sau khi Phá Bại Chân Quân tỉnh lại đã phát hiện ra đám Kiếm Sủng này, cho nên khẩn trương kết nghĩa huynh đệ với Dư Tắc Thành, tránh cho tương lai mình bị luyện thành Kiếm Sủng
Còn Dư Tắc Thành muốn kết nghĩa cùng lão, sau này có được chỗ dựa vững chắc
Thật ra cho dù luyện chế lão thành Kiếm Sủng, bất quá cũng chỉ có cảnh giới Trúc Cơ Linh Tịch, không có chút ý nghĩa gì
Cả hai người bị nói trúng tim đen, sắc mặt đỏ bừng
Dư Tắc Thành vội nói:

- Đã khiến Đại ca chê cười, đây là thủ hạ của đệ..
Phá Bại Chân Quân tranh trước nói:

- Đây là Kiếm Sủng của đệ phải không
Kiếm Sủng thuật của Hiên Viên kiếm phái vốn vang danh thiên hạ, bất quá ta cũng đã từng thấy qua
Nhưng loại Kiếm Sủng chỉ có tu vi Trúc Cơ nhưng vẫn có thể duy trì tư tưởng ý thức của mình như Kiếm Sủng này của đệ, có lẽ cả Hiên Viên kiếm phái cũng chỉ có mình đệ có
Quả thật là hùng mạnh chưa từng nghe qua
Dư Tắc Thành biến sắc:

- Vì sao Đại ca biết được chuyện này
Phá Bại Chân Quàn gật gật đầu:

- Đại ca của đệ luyện Huyết Hà đại pháp, trải qua Phật pháp hun đúc, cuối cùng đã xảy ra biến dị, có thể giữ lại được một phần ký ức của người bị ta dung hợp vào dòng sông máu, về lý thuyết, ta có thể dò xét ký ức của họ, học tập thần công các phái trong thiên hạ
- Đáng tiếc đây chỉ là lý thuyết, người nắm giữ thần công bí pháp này đều là cường giả có ý chí cương quyết
Cho dù họ có bị dòng sông máu của ta nuốt lấy, cũng sẽ liều chết chống cự, cho nên ta nhận được bí pháp thần công toàn là bản thiếu, không được đầy đủ
- Công phu này ta dùng đi lại trên thiên hạ đã ngàn năm, nghiệm chứng rất nhiều
Hào kiệt trong thiên hạ cũng chỉ có năm ba người có được bí pháp này, cũng có thể coi như thần công nhất đẳng trong thiên hạ
Không ngờ nhìn thấy Kiếm Sủng này của đệ..
ôi..
giữa chúng ta quả thật cách biệt một trời một vực
Dư Tắc Thành lại nói:

- Đại ca quả nhiên kiến thức rộng rãi, đệ đệ khâm phục vô cùng, các ngươi trở về đi
Lập tức sáu người thi lễ:

- Cẩn tuân pháp chỉ
Thân hình sáu người lóe lên biến mất, sáu thanh phi kiếm lơ lửng giữa không trung, sau đó bay vào sau gáy Dư Tắc Thành
Dư Tắc Thành lại nói:

- Ca ca, đói bụng quá, chúng ta ăn chút thức ăn hoang dã đi
Dứt lời bèn lấy chủy thủ ra, bắt đầu cắt thịt heo rừng
Sau đó lại lấy ra hai bình tiên tửu, bắt đầu đối ẩm cùng Phá Bại Chân Quân
Hai người vừa ăn vừa uống vừa tâm sự, dần dần sự dè dặt đề phòng lẫn nhau lúc đầu biến mất
Cả hai đều là người hào sảng phóng khoáng, xuất thân của Phá Bại Chân Quân trước khi tu tiên là sơn tặc
Dư Tắc Thành là đệ tử Hắc đạo bang phái, coi như cả hai cùng xuất thân lục lâm, đủ chuyện để nói
Cứ thế mỗi người một chén, dần dần cảm thấy mến nhau hơn
Hai người nói đủ chuyện trên trời dưới đất, huynh một ly, đệ một ly, vui vẻ vô cùng
Cả hai lấy đất làm chiếu, lấy trời làm màn, đối ẩm giữa trời vô cùng thích thú
Dư Tắc Thành khẽ phóng thích uy áp cảnh giới, lập tức khiến côn trùng mãnh thú trong rừng tránh xa, không con nào dám lại gần
Dư Tắc Thành ngắm vầng trăng khuyết trên không, tai nghe tiếng nước chảy giữa núi rừng, thật là thích chí
Uống đến cao hứng
Dư Tắc Thành lấy một vật trong thế giới Bàn cổ ra đưa cho Phá Bại Chân Quân:

- Đại ca, phải chăng đây là bảo bối của huynh, xin hoàn nguyên cố chủ
Vật mà Dư Tắc Thành lấy ra chính là Huyết Hà Trường Không kiếm
Kiếm này quá mức hung bạo, cho dù mình giữ lại cũng bằng vô dụng, cho dù có thể sử dụng cũng cần phải đạt tới Nguyên Anh kỳ, xa xôi điệu vợi
Hôm nay uống cao hứng bèn lấy ra trả lại cho Phá Bại Chân Quân
Cứ việc lưu lại ân tình cho Phá Bại Chân Quân, để xem tính trọng nghĩa của lão rốt cục đạt tới mức nào
Phá Bại Chân Quân nhận lấy trường kiếm của mình, rất lâu không nói
Dường như Huyết Hà Trường Không kiếm cũng đang run rẩy, cao hứng vì được gặp lại chủ nhân
Phá Bại Chân Quân vỗ kiếm một cái, lên tiếng nói:

- Huynh đệ, ta tưởng rằng đời này sẽ không còn gặp lại ngươi nữa, tới đây, về nhà thôi
Dứt lời kiếm kia chợt lóe, hóa thành một đạo tinh quang chui vào trong mắt phải của Phá Bại Chân Quân
Lập tức trong mắt lão dường như có một dòng sông máu chảy qua
Phá Bại Chân Quân nói:

- Có một ngày ta bị người đuổi giết, chạy ra khỏi Lư châu, vẫn bị đuổi giết tới địa vực Tư châu ở Sở Tây, sau đó tất cả hào kiệt trong thiên hạ tìm ta khắp nơi
Tuy rằng thiên hạ bao la, nhưng không có chỗ nào cho ta dung thân
Cũng không biết ai đã trộm đi Hoàn Chân Đạo kia, làm cho túi trữ vật của ta sụp đổ
- Thiên Ma Ma Chủ này thật là đáng hận, không ngờ lại làm đồ giả gạt người
Hoàn Chân Đạo giả kia nhất định là bị Đạo tông trộm mất, tương lai ta nhất định sẽ tìm bọn chúng trả thù, dù là đồ giả cũng không được
Dù biết rõ đó là giả nhưng Phá Bại Chân Quân vẫn nhớ mãi không quên, sau đó lão nói tiếp:

- Lúc ấy thân ta thọ trọng thương, không thể trở về tông môn, vì sợ tông môn thêm phiền phức
Thiên hạ bao la không chốn nương thân, nhưng cũng có câu nơi nguy hiểm nhất lại là nơi an toàn nhất
- Vì thế ta lại lén lút trở về Lư châu, mà nơi an toàn ở Lư châu cũng chỉ có Hoa Đô
Trước khi Trúc Cơ, ta đã sống ba mươi năm ở Hoa Đô, quen thuộc vô cùng, khi đó cảnh giới ta còn rất thấp, cho nên không biết có hai lão quái vật Phản Hư Chân Nhất tồn tại
- Không ngờ ta vừa lẻn vào Hoa Đô đã bị thần thức của huynh đệ Phương Tiên phát giác
Bọn chúng uy hiếp ta, bắt ta giao ra Hoàn Chân Đạo, nếu không sẽ công bố tung tích ta khắp thiên hạ
- Sau ta dùng hết pháp bảo có được, thậm chí bản mệnh thần kiếm cũng phải gán cho bọn chúng, bọn chúng mới tin rằng ta thật sự không có Hoàn Chân Đạo
Nhưng chúng bắt ta phải dừng chân ở chỗ bọn chúng chữa thương, mục đích là để quan sát xem ta có lén lút tu luyện bí pháp Hoàn Chân Đạo hay không
- Thương thế ta vừa dưỡng được hai phần, chỗ ở của ta đã bị phát hiện, ta phải xông ra
Nhưng bên ngoài Hoa Đô đầy dẫy thần thức Nguyên Anh Chân Quân dò xét, cuối cùng ta không thể không giả làm lão tăng, vừa ăn cướp vừa la làng, ngõ hầu tranh thủ thời gian dần dần chữa thương
- Tuy rằng kiếm này đã bị huynh đệ Phương gia cướp lấy nhưng bọn chúng có ân cứu mạng với ta, ta coi như đã mất, không ngờ lấy lại được từ tay lão đệ
Đệ đệ, ca ca rất cảm ơn đệ
Dư Tắc Thành cười nói:

- Đệ cũng thật là xấu hổ, đã để ca ca gánh lấy mối oan này
Bạn đang đọc truyện được copy tại
Truyện FULL

Phá Bại Chân Quân nói:

- Không ngờ đệ có thể đánh chết chín đệ tử Trúc Cơ trong thời gian một lần hô hấp, đây là kiếm pháp gì vậy
ắt Bảo Di Ninh kia là do đệ giết, hình thần câu diệt rồi phải không
Dư Tắc Thành lắc đầu:

- Quen biết một hồi, đệ lưu lại một đường lui cho nàng, thả cho hồn phách nàng vào Âm Dương Lục Đạo Luân Hồi không đánh cho nàng hình thần câu diệt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phá Bại Chân Quân thở dài:

- Phàm là người sinh ở kiếp này chỉ biết kiếp này, chuyện cũ là chuyện cũ, đã không nhớ được, vậy cũng hoàn toàn là người của kiếp này
Kiếp này chết đi lại sinh sang kiếp sau, bao nhiêu chuyện cũ trôi theo dòng nước, không để lại chút dấu vết gì
Dư Tắc Thành gật gật đầu, đã hiểu ý của Phá Bại Chân Quân
Bảo Di Ninh kiếp này hoàn toàn không phải Đoạn Bối Chân Nhân kiếp trước, bất kể hai người thế nào, hiện tại cũng hoàn toàn là hai người
Dư Tắc Thành nói:

- Chuyện quá khứ không cần nhắc nữa, nào, chúng ta uống đi
Hai người lập tức cạn ly, tửu phùng tri kỷ thiên bôi thiểu, thật sự thống khoái vô cùng
Tửu ý dâng lên, Dư Tắc Thành hứng chí buông chén rượu, nhìn non xanh nước biếc không nhịn được gầm lên một tiếng
Lập tức Quang Dực kiếm xuất hiện, hóa thành hai kiếm dực trên không, thay nhau vỗ
Dư Tắc Thành nhìn kiếm dực của mình bắt đầu thi pháp, xuất ra kiếm pháp Tinh Quán Bạch Nhật
Cải Thiên Hoán Địa, lập tức mười tám Quang Dực kiếm bắt đầu co rút lại
Dư Tắc Thành dốc hết toàn lực dần dần nén chúng nhỏ lại, từ kiếm quang dài ba thước dần dần chỉ còn một thước, sau đó hóa thành ba tấc
Nếu muốn thu nhỏ lại hơn nữa quả thật muôn vàn khó khăn, nhưng Dư Tắc Thành vẫn không chịu buông tha
Đây chỉ là bắt đầu mà thôi, hắn muốn nén ép Quang Dực kiếm của mình đạt tới mức độ nhỏ như một tia sáng, phải đạt tới trình độ hóa kiếm thành tơ
Hiện tại đã là mức độ nhỏ nhất
Dư Tắc Thành dùng sức điều khiển, lập tức mười tám thanh Quang Dực kiếm bắt đầu toát ra vạn đạo hào quang
Hắn đang thi triển Song Dực Nhất Triển, Phô Thiên Cái Địa, sau đó hóa phi kiếm thành Cực Đạo Kiếm Mang
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lập tức xuất hiện một cột sáng rất lớn từ dưới đất xông lên tận trời cao, giống như một cây trụ chống trời
Dư Tắc Thành bật cười ha hả, lập tức kiếm quang thu nhỏ lại, bắt đầu nén ép, sau đó lại phóng đại thành trụ
Dư Tắc Thành cứ luyện kiếm lặp đi lặp lại như vậy, không ngừng nén ép kiếm quang, sau đó phóng đại, chuyển hóa qua lại giữa kiếm như sợi tơ và kiếm như trụ chống trời
Dư Tắc Thành chậm rãi tu luyện, đây là mục tiêu của hắn, hắn muốn tu luyện phi kiếm của mình tiến thêm một bước, làm sao cho kiếm quang của mình lớn nhỏ tùy ý, lớn có thể chống trời, nhỏ có thể chui qua lỗ kim
Đây là mục tiêu tu luyện tiếp theo của Dư Tắc Thành.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.