Tiên Nghịch

Chương 1845: Hồi Mã Thương!




Ánh mắt hai người trong tích tắc va chạm, trong đầu Vương Lâm ầm một tiếng, mang theo ba người Bạch Hổ nhảy vào tầng sáu, lao thẳng tới tầng bảy
Sắc mặt hắn tái nhợt, thần sắc cực kỳ nghiêm trọng
Còn Vân Không kia trong đầu cũng ầm vang, ánh mắt nhìn bầu trời đột nhiên lộ vẻ kỳ dị
Ta vốn tưởng ở Thiên Ngưu Châu này trừ mấy lão già ra chỉ có Vân Dật Phong mới có thể khiến ta hứng thú..
Không ngờ hôm nay ta lại gặp được một người
Vẻ băng lãnh trong cặp mắt kia..
Người này cũng là loại lành khốc vô tình..
Vân Không mỉm cười, cầm kiếm hướng về phía bầu trời mà tới
Vương Lâm nhảy vào tầng thứ sáu, chỉ còn vượt qua tầng thứ bảy cuối cùng là hắn có thể mang đám người Bạch Hổ rời khỏi cấm chế đại trận của Đan Hải
Chẳng qua thời gian cho Vương Lâm không còn nhiều lắm
Sương mù trong tầng bảy này nồng đậm nhất, không thể tìm ra lỗ hổng trong thời gian ngắn
Ở phía sau lại có tu sĩ Vân Không đuổi theo
Ánh mắt Vương Lâm trong tầng sáu lóe lên, dưới chân hiện có sóng gợn
Hình như có kiếm khí
Hồng mang tràn ngập mắt hắn, bất ngờ phía sau lộ ra một đôi đồng tử màu máu khổng lồ
Cấm chế bổn nguyên, dùng bổn nguyên dung hợp cấm chế đại trận này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vương Lâm quát khẽ, đồng tử khổng lồ phía sau tan nát, những sợi tơ nhỏ bên trong gào thét hóa thành ngàn vạn, lập tức vờn quanh Vương Lâm, hóa thành một đạo lưu tinh huyết sắc bay thẳng tới tầng bảy
Trong nháy mắt khi Vương Lâm lao đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sương mù tầng sáu sau lưng hắn chợt tan nát, kiếm khí lao ra, giống như muốn hủy diệt hết thảy
Luồng kiếm ý tồn tại trong đó lại càng kinh thiên
Đạo hữu, lưu lại đi
Giọng nói trầm thấp của Vân Không vang vọng trong không trung
Kiếm khí kia sau khi đánh tan tầng sáu nhanh chóng ngưng tụ lại, một lần nữa hóa thành kiếm ảnh ngập trời, lao thẳng về phía Vương Lâm
Nếu như bị kiếm khí ngày ngăn trở thì Vương Lâm không thể lao ra khỏi tầng thứ bảy này
Giờ phút này trong lúc nguy cơ, nhưng Vương Lâm cả đời tranh đấu vô số, thần sắc lại càng bình tĩnh, trái tim càng tỉnh táo
Hầu như chỉ trong nháy mắt khi kiếm khí gào thét đánh tới, Vương Lâm xoay phắt người, tay phải giơ lên
Hỏa bổn nguyên chân thân biến ảo ra phía sau, Vương Lâm giơ tay, một chưởng đánh thẳng lên không trung
Chỉ thấy sương mù trong tầng bảy lập tức quay cuồng, một chưởng ấn khổng lồ ầm ầm xuất hiện
Dịch Linh Ấn
Không phải chỉ có một, hỏa bổn nguyên chân thân của Vương Lâm ở phía sau cũng giơ tay phải
Chỉ thấy trong sương mù lại có một chưởng ấn khổng lồ biến ảo ra, bất ngờ lại là một chưởng ấn do ngọn lửa thiêu đốt
Hai chưởng ấn một trước một sau hướng về phía kiếm khí kia ầm ầm đánh xuống
Cùng lúc đó, phía dưới Vương Lâm và Vân Không, trong hai phần nước biển bị kiếm khí của Vân Không chia đôi lúc trước, một tia thần thức mà Vương Lâm dung hợp với đại hải lúc này đột nhiên cảm nhận được ý chí của Vương Lâm
Lập tức mặt biển cuồn cuộn sóng, cả biển khơi quay cuồng
Một chưởng ấn khổng lồ do nước biển tạo thành bất ngờ dâng lên
Chưởng ấn này xuất hiện khiến cho đại hải hạ xuống tới mức mắt thường cũng có thể nhìn thấy được, giống như toàn bộ đã ngưng tụ thành chưởng ấn đó
ầm ầm đánh lên bầu trời
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ba chưởng ấn, hai trên một dưới đồng loạt đánh thẳng lên đạo kiếm khí của Vân Không
Chưởng ấn của bổn tôn Vương Lâm gần nhất, trong tích tắc va chạm với kiếm khí liền phát ra tiếng nổ ầm ầm
Chưởng ấn sụp đổ, cùng lúc đó chưởng ấn hỏa diễm của bổn nguyên chân thân ầm ầm giáng xuống
Đúng lúc này, chưởng ấn do thủy bổn nguyên tạo thành từ nước biển cũng ầm ầm đánh lên bầu trời, thẳng tới kiếm khí của Vân Không, va chạm với nó
Cảnh tượng này như thủy hỏa dung hợp, hỏa chưởng ấn và thủy chưởng ấn đồng thời tấn cỏng
Chỉ thấy hai chưởng ấn khổng lồ kia trong nháy mắt tới gần nhau, nước biển lập tức tỏa ra một lượng lớn sương mù, giống như bị bốc hơi vậy
Mà chưởng ấn của hỏa bổn nguyên trong hơi nước tràn ngập kia cũng giống như sắp bị dập tắt
Nhưng thủy hỏa đều là bổn nguyên của Vương Lâm, toàn bộ đều biến ảo ra từ cơ thể hắn, cho nên chẳng những không bị dập tắt mà còn cường đại hơn
Ngay cả Vương Lâm cũng không đoán trước được là thủy hỏa bổn nguyên đồng thời thi triển sẽ có hiệu quả thế nào
Chỉ thấy chưởng ấn do nước biển biến thành bất ngờ sôi trào lên
Một lượng lớn hơi nước lan ra, khiến cho hỏa chưởng ấn trên bầu trời giống như mông lung nhưng ngọn lửa lại càng kịch liệt, trở nên ngập trời
Giờ phút này sắc mặt Vân Không cũng trở nên ngưng trọng, một kiếm quét ngang
Hỏa chưởng ấn chợt hạ xuống, va chạm với kiếm ảnh kia
Ngay sau đó
Thủy chưởng ấn phía dưới ầm ầm đánh tới
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên
Thủy hỏa chưởng ấn lấy kiếm khí của Vân Không làm trung tâm mà va chạm, ầm vang không ngừng
Thủy và hỏa trong nháy mắt này dung hợp
Bộc phát ra sức mạnh vượt xa từng bổn nguyên riêng lẻ
Luồng lực lượng này rõ ràng là khí
Khí là một loại bổn nguyên lực rất khó đạt được trong thiên địa
Nó không phải rõ ràng có thể có được mà phải là một người đồng thời nắm giữ thủy hỏa bổn nguyên, sau đó ngưng tụ lại, diễn biến ra một loại bổn nguyên khác
Loại bổn nguyên này quý giá vượt xa so với một loại bình thường
Trong nháy mắt khi khí bổn nguyên xuất hiện, thủy hỏa chưởng ấn đồng thời sụp đổ
Nhưng kiếm khí của Vân Không cũng lần đầu tiên hoàn toàn tan nát
Một lực trùng kích điên cuồng đánh sâu vào bốn phía, cuốn động không gian
Thân thể Vương Lâm nhanh chóng lui lại phía sau
nương theo luồng lực lượng này mang theo đám người Bạch Hổ bay vào sương mù cấm chế tầng thứ bảy
Thân thể Vân Không nhoáng lên, dưới lực lượng trùng kích của thủy hỏa chưởng ấn liên tiếp bị đây lùi mấy bước
Đúng lúc này thì một tiếng gầm thét đột nhiên truyền ra
Chỉ thấy Dĩ Ti khôi lỗi không biết đã bị Vương Lâm thả ra từ lúc nào, mang theo vẻ nanh ác lao tới
Dĩ Ti khôi lỗi xuất hiện quá đột ngột, giống như đợi cơ hội này, tốc độ cực nhanh, trong nháy mắt đã tới gần
Một trảo đen kịt chụp lấy Vân Không
Thời cơ lúc này vô cùng hợp lý, sát khí ập tới khiến Vân Không biến sắc, trực tiếp cắn chót lưỡi, trong tích tắc khi Dĩ Ti khôi lỗi ập tới liền phun ra một ngụm máu tươi
Máu tươi phun ra lập tức hóa thành một kiếm khí huyết sắc, ầm ầm chém về phía Dĩ Ti khôi lỗi
Tất cả mọi chuyện diễn ra quá nhanh
Trong phút chốc kiếm khí kia đã rơi lên người Dĩ Ti khôi lỗi, chém cánh tay phải của hắn xuống
Dĩ Ti khôi lỗi phát ra một tiếng kêu thảm thiết, bỗng nhiên lui lại phía sau
Nhưng cánh tay phải kia lại quỷ dị hóa thành năm luồng hắc khí, lấy tốc độ khó có thể tượng tượng bất ngờ chui vào trong cơ thể Vân Không
Vân Không kêu lên một tiếng đau đớn, khóe miệng tràn ra máu tươi
Năm đạo hắc khí này ẩn chứa sát khí kinh thiên, trong cơ thể hắn điên cuồng phá hoại, rất khó bí thanh trừ
Bởi vì trong năm đạo sát khí này ẩn chứa lực lượng thuộc về Đạo Cổ nhất mạch
Vân Không đạo hữu, ngày sau chúng ta sẽ gặp lại
Trên bầu trời truyền tới giọng nói vang vọng của Vương Lâm
Vân Không lùi lại ngẩng đầu nhìn lên, thấy Dĩ Ti khôi lỗi mất đi cánh tay phải hóa thành một vùng hắc vụ đã bị Vương Lâm thu hồi
Mà Vương Lâm và ba người Bạch Hổ toàn thân tràn ngập tơ máu đã nhảy vào sương mù cấm chế của tầng thứ bảy, trong tiếng ầm vang liền biến mất
Cho tới nửa ngày sau khi Vương Lâm rời đi
Vân Không đột nhiên bặt cười, chẳng qua nụ cười có vẻ âm trầm
Lần tiến vào Thiên Ngưu Châu này thật hứng thú..
Lần sau ta sẽ không cho ngươi có cơ hội bỏ chạy
Cường giả như vậy hắn phải trở thành kiếm lô của Vân Không ta
Ánh mắt Vân Không lóe sáng, xoay người bước về phía đại hải
Sắc mặt hắn hơi tái nhợt
Trận đánh vừa rồi hắn đã bị thương nhưng lúc này không có thời gian đi chừa thương
Hắn còn phải hoàn thành mấy nhiệm vu các lão tổ giao cho
Luyện hóa Đan Hải này trở thành một hạt tiên đan
Bên trong Đan Hải lúc này đã không còn tu sĩ Thiên Ngưu Châu nào
Bọn họ đều đã tử vong
Cả Đan Hải giống như trở thành vùng đất của Lục Ma Châu
Bên ngoài Đan Hải, trên Thiên Ngưu Châu, thân ảnh Vương Lâm hóa thành một đạo cầu vồng, dừng lại một chút ngoài ngàn dặm, khóe miệng tràn máu tươi
Hắn xoay phắt người, thần sắc âm trầm tàn nhẫn, nhìn về phía đại trận cấm chế bao phủ Đan Hải
Bạch Hổ, ba người các người rời đi đi..
Ta còn có chuyện khác cần làm, không đi cùng các người nữa
Nơi này cách Đại Hồn Môn rất xa, Quy Nhất Tông gần hơn một chút
Các người đi thông báo cho bọn họ nhanh một chút
Còn về Đại Hồn Môn ta sẽ thông báo cho bọn họ
Vương Lâm nhìn Đan Hải phía xa xa, trong mắt tràn ngập hàn quang, tay phải giơ lên
Lập tức trong tay hắn có thêm một ngọc giản
Đây là Truyền Âm Phù của Đại Hồn Môn
Lưu lại một đạo thần niệm
Vương Lâm hướng về phía bầu trời vung lên
Lập tức ngọc giản này liền hóa thành một đạo u quang bay vụt đi, tốc độ cực nhanh, trong chớp mắt đã biến mất
Truyền Âm Phù bởi vì kết cấu bất đồng nên tốc độ so với tu sĩ nhanh hơn vô số lần, nhưng sau bao lâu Đại Hồn Môn mới thu được tin tức thì Vương Lâm cũng không rõ
Sau khi nhìn thấy Truyền Âm Phù này, ánh mắt của ba người Bạch Hổ sững lại, nhận ra đây là vật của Đại Hồn Môn, vẻ mặt nhìn Vương Lâm giống như muốn nói lại thôi
Ta đã gia nhập Đại Hồn Môn, trở thành trưởng lão..
Vương Lâm thu hồi ánh mắt nhìn về phía Đan Hải
nhận thấy sự dị thường của ba người liền chậm rãi nói
Bảo trọng..
Ba người Bạch Hổ ôm quyền nói
Bọn họ không nói tới chuyện tạ ơn nhưng việc này hay việc trong động phủ giới đều đã ghi tạc trong lòng
Các ngươi cũng bảo trọng
Vẻ mặt Vương Lâm lộ ra nụ cười chân thành, hướng về phía ba người ôm quyền, nhất là lại nhìn thoáng qua Chu Tước
Chu Tước thầm than, giống như muốn nói gì rồi lại thôi, cuối cùng không mở miệng mà cùng hai người hóa thành cầu vồng bay về phía Quy Nhất Tông
Cho tới khi ba người rời đi, không còn nhìn thấy thân ảnh, Vương Lâm mới xoay người nhìn lại Đan Hải, sát khí trong mắt bùng lên
Ta đi tới Tiên Cương đại lục này còn chưa chịu thiệt thòi thế bao giờ
Vân Không, nếu không thừa dịp người bị thương mà giết ngươi thì Vương Lâm ta khó có thể chịu nổi..
Tiếng kêu thảm thiết của Dĩ Ti khôi lỗi vang lên trong lòng Vương Lâm khiến hắn cực kỳ đau xót
Vân Không này tu vi cực kỳ cổ quái, giống như không cao nhưng kiếm ý kia lại quá kinh người
Mấy thứ pháp bão Viêm Loan thua cuộc Vương Lâm đã xóa thần thức, trở thành vật của hắn
Nhất là hồ lô chứa ba nghìn vạn đạo hồn, lúc bộc phát cực kỳ mạnh mẽ tuy chỉ có một cơ hội mà thôi
Đã quyết định, thân thể Vương Lâm nhoáng lên, bay thẳng xuống Đan Hải phía dưới
Hành vi của hắn nhìn như cực kỳ lỗ mãng nhưng trên thực tế hắn kết luận rằng Vân Không nọ nhất định cho rằng mình sau khi khổ sờ lao ra sẽ không quay trở lại lần nữa
Điều này dẫn tới quyết định của hắn
Muốn giết Vân Không thì trước tiên phải đạt được la bàn của trận pháp này
Đây là lần đầu tiên Vương Lâm sau khi tới Tiên Cương đại lục muốn giết người như thế!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.