Bây giờ đối phương có thể bài trừ cấm chế hắn tự nhận là hoàn mỹ, khiến hắn kinh ngạc vô cùng
Hắn không nói một lời, ánh mắt lộ vẻ quyết đoán, tay phải hướng về thông đạo chụp một cái, kéo ra một phần ba của băng tinh mười trượng kia, sau đó tay trái vỗ lên thông đạo
Lập tức thông đạo thu nhỏ lại, sau đó liền biến mất
Khoảng không lại trở lại cảnh hư vô, không có chút khe hở
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc này trái tim Thiên Ma Tán Nhân đang nhỏ máu
Hắn trải qua trăm cay ngàn đắng, chỉ cần thêm mấy canh giờ nữa là có thể lấy được toàn bộ băng tinh
Nhưng bây giờ đành phải bỏ lại, chỉ lấy được có một phần ba
Băng tinh này một khi đã phân chia ra thì những thứ ẩn trong đó sẽ bị tổn thất không ít, hơn nữa chỉ có một cơ hội lấy được mà thôi, nếu không thể lấy đầy đủ thì cũng đành chịu, không thể lấy tiếp phần còn thiếu kia nữa
Hắn sau khi lấy băng tinh xong, không nói một lời, định ấn vào trán
Đúng lúc này một thanh âm lạnh như băng đột nhiên truyền tới:
- Nếu ngươi dám động đậy, ta sẽ thôn phệ ngươi để tăng cường thần thức bản thân
Tay phải Thiên Ma Tán Nhân run lên
Âm thanh này hắn vô cùng quen thuộc, chả trách cấm chế có thể bị đối phương nhẹ nhàng phá giải
Người này bên trong huyết hải chỉ thấp hơn thập đại chiến tướng, tu vi đã nằm ngoài sự phân chia cấp bậc ở Chu Tước tinh
Chuẩn xác mà nói, người này là một thượng cổ tu sĩ, vì một vài nguyên nhân đặc thù mới sống được tới ngày nay
- Thuộc hạ tham kiến Đóa Mục đại nhân...
Thiên Ma Tán Nhân cười lấy lòng một tiếng, chẳng dám nhúc nhích một ngón tay
Hắn biết mình dù muốn hấp thu băng tinh cũng cần thời gian tiêu hoá, còn đối phương muốn giết hắn thì chỉ cần nháy mắt
Lúc này một trung niên nam tử mặc một bộ y phục màu đỏ chậm rãi từ xa bay tới
Người này trông giống người bình thường, không giống như Mạnh Đà Tử hay Thiên Ma Tán Nhân đã bị ma hoá
Dung mạo hắn bình thường, nhưng lại có một cỗ khí chất đặc biệt, khiến người ta vừa nhìn thấy hắn lập tức thấy khẩn trương
Trung niên nam tử không nhìn vào Thiên Ma Tán Nhân mà nhìn vào khoảng không, hơi nghi hoặc
Vị trí đó hẳn mơ hồ cảm nhận được linh lực ba động
Chẳng qua nơi này là Khí Hải trong cơ thể cổ thần, có linh lực ba động cũng không phải điều gì quá ngạc nhiên
Người này sau khi xem xét cẩn thận một lúc mà không phát hiện ra điều gì liền thu hồi ánh mắt, dừng lại ở thân thể Thiên Ma Tán Nhân
Vương Lâm vô cùng kinh hãi
Vừa rồi trong nháy mắt hắn dường như cảm thấy đối phương nhìn rõ hạt châu nghịch thiên, nhìn xuyên suốt thấy được hắn bên trong
Đây là lần đầu tiên hắn mới gặp loại cảm giác này
Đối phương không ngờ lại có thể phát hiện ra hạt châu nghịch thiên
Điều này khiến Vương Lâm thực sự kinh hãi
Hắn hít sâu một hơi, ánh mắt loé sáng
Dưới ánh mắt của đối phương, Thiên Ma Tán Nhân đột nhiên cảm thấy mọi bí mật trong lòng đều như bị nhìn thấu
Chẳng qua hắn sống ở huyết hải lâu như vậy, hiển nhiên có phương pháp ứng phó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngay trong nháy mắt khi đối phương xuất hiện, một đạo linh lực cổ quái đã tự động yên lặng xoay tròn trong cơ thể hắn
Cảm giác bị nhìn thấu này chậm rãi tiêu tán
Ánh mắt của trung niên nam tử đảo qua thân thể Thiên Ma Tán Nhân, dừng lại trên băng tinh mà hắn đang cầm, chụp một cái
Băng tinh nọ lập tức thoát khỏi tay Thiên Ma Tán Nhân, bay về phía trung niên nam tử
Thiên Ma Tán Nhân trong lòng lại nhỏ máu, nhưng không dám biểu hiện bất cứ điều gì
Tất cả nội tâm đều được cỗ linh lực cổ quái đang xoay tròn kia che giấu hoàn toàn
- Đây là vật gì
Thanh âm của trung niên nam tử bình thản, nhưng lại tỏa ra một cỗ uy nghiêm không thể nghi ngờ
Hắn nhìn băng tinh này nhưng không phát hiện được bất cứ điểm gì khác thường
Thiên Ma Tán Nhân vội vàng cung kính nói:
- Đóa Mục đại nhân
Đây là do tu vi toàn thân của đệ tử vãn bối là Lục Dục Ma Quân biến thành
Năm đó vãn bối nhận hắn làm đệ tử để về sau lấy não tinh của hắn, tăng trưởng tu vi
Nếu đại nhân thích thì vãn bối xin hiếu kính ngài
Nam tử trung niên nhìn Thiên Ma Tán Nhân một cái, hai ngón tay kẹp lấy băng tinh, trong miệng lạnh nhạt nói:
- Thật không
Vừa nói hắn vừa kẹp nhẹ hai ngón tay một cái, băng tinh liền biến thành những mảnh vụn bay tung ra bốn phía
Thiên Ma Tán Nhân ngẩn ra, khuôn mặt kinh ngạc nhìn băng tinh tiêu tán, không nói lên lời
- Cái thứ chẳng chịu nổi một đòn này mà ngươi cũng coi là bảo vật
Nam tử trung niên cười trào phúng, lạnh nhạt nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thiên Ma Tán Nhân cười khổ lắc đầu, thân thể phảng phất như già hẳn đi, trầm mặc không nói
- Cùng ta đi tìm kẻ thôn hồn kia đi
Nam tử trung niên nói xong, tay phải chụp một cái
Thiên Ma Tán Nhân cảm thấy như bị một cỗ lực lượng mạnh mẽ từ bốn phương tám hướng truyền tới, túm lấy thân thể hắn, kéo bay về phía xa
Băng tinh sau khi vỡ vụn, hóa thành vô số điểm tinh mang, tản ra bốn phía, dần dần biến mất
Vương Lâm nhìn chằm chằm vào những điểm tinh mang sắp tiêu tán này, nhiều lần muốn hiện thân xem xét nhưng cuối cùng đều nhịn được
Sau thời gian một nén nhang, nam tử trung niên bỗng nhiên hiện ra từ hư không, cau mày lần nữa, sau khi nhìn quanh một lượt, trầm ngâm một chút, thân thể mới lóe lên rồi biến mất
Băng tinh dưới thần thức của hắn xem xét, chỉ phát hiện một ít linh lực mà thôi
Sở dĩ hắn bóp nát là vì hắn hoài nghi ở đây có gì đó
Không chừng là tên thôn hồn kia đang ở chỗ này
Linh lực ba động vừa rồi mà hắn cảm nhận được có phần kỳ quái
Lại qua thời gian một nén nhang nữa, Vương Lâm âm thầm thở dài
Hắn tuy không biết rằng băng tinh kia là vật gì nhưng có thể khiến Thiên Ma Tán Nhân cố sống cố chết để đoạt lấy, hiển nhiên vật đó không phải tầm thường như lời nam tử trung niên nói
Đáng tiếc là vật đó đã bị nam tử trung niên hủy mất, nếu không Vương Lâm cũng muốn xem thử xem, rốt cục nó là thứ gì
Hắn thở dài, cũng không nóng vội từ trong không gian nghịch thiên đi ra
Dù sao nam tử trung niên kia cường đại quá mức, không chừng lại để lại một loại cấm chế nào đó
Nhưng đúng vào lúc này, đột nhiên tại vị trí băng tinh tiêu tán vốn chẳng có thứ gì bỗng nhiên lóe lên mấy điểm sáng
Những điểm sáng ấy ngày càng nhiều, cuối cùng không ngờ lại như quay ngược thời gian, tự tụ lại thành băng tinh
Ngay sau đó, trong hư không xuất hiện một đạo quang quyển màu vàng
Trong quang quyển hình như có một một tấm màn ngăn cách
Từng vết nứt nhỏ lan ra, sau đó bên trong đó xuất hiện một vết nứt không gian, từ đó tỏa ra một lực hút, hút băng tinh dần dần bay về phía đó
Ánh mắt Vương Lâm lóe sáng
Hắn cắn răng, không nói một lời, quyết đoán từ không gian nghịch thiên lao vọt ra
Một thân ảnh hư ảo hiện lên giữa không trung, chưa ngưng thật nhưng thân ảnh đó đã vội chụp lấy băng tinh
Lúc này hư ảnh dần dần hiện rõ ràng, đúng là Vương Lâm
Hắn sau khi chụp được băng tinh không hề dừng lại, nhanh chóng phóng về phương xa
Hắn dùng tốc độ nhanh nhất, cơ hồ là sử dụng toàn bộ linh lực, lướt đi như xé gió
Bay được gần một canh giờ tốc độ hắn mới chậm lại, quay đầu nhìn về phía sau một chút, sau đó nhìn chằm chằm vào băng tinh trên tay, khuôn mặt lộ vẻ nghi hoặc
Hắn không thể phát hiện đây là vật gì
Trong khi phi hành hắn cũng thử thu nó vào túi trữ vật nhưng không thể
Trên mặt Vương Lâm lộ vẻ quyết đoán
Vật này có thể khiến Thiên Ma Tán Nhân coi trọng như vậy hẳn không phải là vật phàm
Hắn cầm băng tinh, nhớ lại những động tác của Thiên Ma Tán Nhân, dứt khoát ấn vào trán
Khi băng tinh mới chạm vào trán Vương Lâm, hắn còn chưa dùng sức, băng tinh đã tự động chui vào
Qua một lúc sau, Vương Lâm vẫn không thấy có bất cứ dấu hiệu gì khác thường
Linh lực trong cơ thể không tăng trưởng, thần thức cũng vẫn như trước
Đáy lòng Vương Lâm nghi hoặc
Hắn nội thị trong cơ thể một lần nữa
Băng tinh nọ dường như chưa từng tồn tại, Vương Lâm có tìm kiếm thế nào cũng không phát hiện được
Hắn nhíu mày
Chẳng lã Thiên Ma Tán Nhân thiên tân vạn khổ, thậm chí không tiếc phế bỏ đệ tử của mình để đạt được vật này, lại là thứ đúng như lời nam tử trung niên nói, chỉ là thứ rác rưởi sao
Hai mày Vương Lâm nhíu chặt, thân thể hướng về phía trước tiếp tục phi hành, muốn nhanh chóng tới được thức hải
Nhưng đột nhiên vào lúc này, một cơn đau yếu ớt từ trong đầu hắn truyền ra
Cơn đau này rất nhẹ, chỉ vừa xuất hiện là lập tức biến mất
Nhưng chỉ trong nháy mắt sau đó, một cơn đau dữ dội liền xuất hiện
Lặp đi lặp lại như vậy, những cơn đau khủng khiếp điên cuồng kéo đến
Lúc đầu còn nhẹ nhàng, về sau thì như sóng giữ, dồn dập đánh tới
Sự việc phát sinh quá nhanh, Vương Lâm cũng chỉ mới bay được thêm mấy trượng liền lập tức rên thảm một tiếng, thân thể run rẩy
Sự đau đớn điên cuồng xuất hiện, càng về sau càng kịch liệt
Hắn chẳng nói một lời, lập tức điểm vào mi tâm, muốn tiến vào không gian nghịch thiên tĩnh toạ
Nhưng hắn lại phát hiện thần thức của mình bị cơn đau xuất hiện cản trở, căn bản là không thể tiến vào không gian nghịch thiên
Sắc mắt Vương Lâm khẽ biến
Hắn vội dùng nội thị nhìn lại thân thể, lập tức phát hiện bên trong thức hải của mình đã bị một tầng sáng màu lam bao vây, sự đau đớn chính là từ nơi này truyền tới
Loại đau đớn này cho dù là Vương Lâm tâm chí kiên định cũng không khỏi biến sắc, lại rất khó ngăn cản, chỉ đành đau khổ chống chịu
Lúc này một đạo ánh sáng màu lam từ đỉnh đầu Vương Lâm chậm rãi bay ra
Quầng sáng này sau khi xuất hiện lập tức hoá thành vô số xúc tua
Những xúc tua này phiêu đãng giữa không trung
Dần dần chúng càng ngày càng nhiều, càng ngày càng dài
Cuối cùng những xúc tua này đột nhiên cử động, hướng về phía thân thể Vương Lâm cuộn tới, vây quanh thân thể hắn, càng ngày càng nhiều
Xung quanh thân thể Vương Lâm dần hình thành một cái kén lớn, lơ lửng giữa không trung
Cùng lúc đó, từng đạo lam quang từ trong cái kén phát ra chói mắt
Lam quang vừa xuất hiện, không gian xung quanh liền như cuộc sóng
Rung động càng ngày càng nhiều, một lực hút cực đại từ bên trong truyền ra, hút cái kén vào
Trong nháy mắt, cái kén khổng lồ liền biến mất
Rung động dần dần cũng dừng hẳn, không còn thấy một chút gì khác thường
Không lâu sau, một tu sĩ ma hoá đột nhiên xuất hiện
Khuôn mặt hắn già nua vừa nhìn đã thấy tràn ngập lệ khí
Sau khi hắn hiện thân liền nghi hoặc nhìn quanh, tay phải tuỳ ý chụp vào hư không một cái, một khe hở không gian liền hiện ra
Tu sĩ này không ngừng chụp ở bốn vị trí khác nhau, xem xét các khe hở không gian, cuối cùng không tìm thấy gì mới xoay người biến mất.