Tiên Nghịch

Chương 289: Vô Danh




Lúc này, Vương Lâm nhìn dải đất có cảm giác hoàn toàn khác với trước đây
Hắn có thể nhận thấy được bên trong vòng tròn được tạo bởi những tảng đá vỡ có một thứ gì đó nằm ngoài pháp tắc của Thiên Địa
Chính nhờ thứ đó mới khiến cho bên trong dải đất có thể huyễn hóa ra phân thân của người xâm nhập với thực lực vượt qua bổn tôn
Vào lúc này, lão nhân cưỡi con thú kia đang lặng im nhìn Toái Tinh loạn
Khi Vương Lâm tới, lão thoáng nhìn qua rồi thôi
Thông qua tốc độ lão có thể xác định người này chính là tu sĩ Hóa Thần
Ánh mắt Vương Lâm vẫn bình tĩnh, hơi trầm ngâm
Hắn tìm một chỗ gần Toái Tinh loạn rồi khoanh chân ngồi xuống, im lặng
Hắn ngồi đó thổ nạp nhưng thần thức vẫn đang cảnh giác
Hắn muốn nhìn xem lão già này tới đây có mục đích gì
Nếu cũng có ý định tiến vào Cổ Thần chi địa thì Vương Lâm sẽ không đi trước mà chờ sau khi đối phương đi vào, hắn mới đi
Lão nhận lại liếc mắt nhìn Vương Lâm một cái chợt mở miệng nói:
- Đạo hữu
Nếu đã tới đây chắc chắn cũng muốn thu thập Cực Quang Hỏa Tuyến
Hay là ta và ngươi kết thành một tổ tiến vào trong Toái Tinh loạn có được không
Thần sắc Vương Lâm vẫn thản nhiên nhưng trong lòng lại chấn động
Cực Quang Hỏa Tuyến là thứ gì
Trong ký ức của Cổ Thần cũng không nhắc tới vật đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thời gian tu chân của Vương Lâm cũng không phải ngắn những chưa bao giờ nghe nói đến Cực Quang Hỏa Tuyến
Hắn thay đổi thanh âm, cất tiếng khàn khàn cười nói:
- Tại hạ không có hứng thú với tổ đội
Lão già hừ một tiếng, liếc mắt nhìn Vương Lâm
Sau đó, lão lại xoay người nhìn về phía Toái Tinh loạn
Lão nhân vỗ con thú một cái
Nhất thời, con thú giống Huyền Vũ liền há miệng rít lên một tiếng
Thanh âm của nó tưởng chừng như có thể xuyên vân phá thạch
Nhìn qua thì có cảm giác vô thanh vô tức, nhưng bên trong Toái Tinh loạn, đám đá vụn tách sang hai bên để lộ ra một khoảng chân không
Lão nhân dẫm lên đầu con thú
Con thú hít một hơi thật sâu, vô số linh lực xung quanh liền tụ lại trong miệng nó rồi bị thôn phệ
Sau đó, con thú lại rống lên một lần nữa
Bây giờ, có thể thấy được bằng mắt thường một đạo khí hình trụ ầm ầm chui vào bên trong Toái Tinh loạn
Trong khoảng khắc, nó đã tạo ra một cái thông đạo rộng trăm trượng
Đá vụn bên trong thông đạo hoàn toàn biến mất
Hai mắt Vương Lâm chớp chớp
Uy lực của con thú khiến cho hắn có chút kinh ngạc
Không ngờ nó lại mạnh đến vậy
Nhưng nếu phải đánh nhau, Vương Lâm cũng chẳng sợ
Dù sao thì uy lực của con thú tuy mạnh nhưng chỉ khi trực diện công kích mới có uy hiếp
Mà trong đấu pháp có thể thay đổi một cách linh hoạt thì làm sao Vương Lâm có thể để cho nó công kích
Trong nháy mắt khi con thú rống lên, thân thể lão nhân giống như tên rời cung, nhanh chóng lao đi
Lão bám theo luồng khí đang rít lên mà tiến vào bên trong Toái Tinh loạn
Ngay sau đó, chỉ thấy đá vụn bên ngoài luồng khí dung hợp lại hình thành vô số phân thân của lão nhân
Chỉ thấy lão nhân cũng không hề hoảng hốt, vỗ vào túi trữ vật
Nhất thời, từ trong túi liền bay ra hơn mười miếng ngọc giản
Đám ngọc giản vừa mới bay lên liền xoay tròn quanh người lão nhân
Đám phân thân đang định tiến tới nhưng vừa thấy ngọc giản liền lập tức nhanh chóng bắn về bốn phía
Mỗi một cái ngọc giản cũng lập tức bay về bốn phía với tốc độ cực nhanh, đuổi theo phân thân
Mấy tiếng nổ vang lên, ngọc giản đồng loạt phát nổ, hóa thành vô số tia sáng
Sau đó, chúng ngưng tụ lại hình thành một đám người giống hệt với phân thân của lão nhân
Từ lúc đó, nhìn vào trong Toái Tinh loạn có chút hoa mắt
Lão nhân lấy ngọc giản tạo thành phân thân đại chiến với phân thân do đá vụn biến thành
Nhân cơ hội, lão nhân liền tiếp tục lao về phía trước, nhanh chóng ra khỏi Toái Tinh loạn
Khi lão vừa ra khỏi Toái Tinh loạn đám ngọc giản phân thân liền biến mất
Về phần đám phân thân do đá vụn tạo thành cũng rít lên một tiếng không cam lòng rồi biến mất theo
Lão nhân xoay người, liếc mắt nhìn Vương Lâm đang ở bên ngoài Toái Tinh loạn hừ nhẹ một tiếng
Tay phải hắn vẫy một cái, nhất thời thân thể con thú bỗng thu nhỏ lại, hóa thành một tia sáng đen bay vào trong Toái Tinh loạn
Có điều, Toái Tinh loạn không hề có một chút tác dụng đối với tia sáng
Hắc quang bay ngang qua mà tới bên người lão nhân rồi lại biến thành con thú
Lão nhân nhảy lên, giẫm trên lưng con thú mà bay đi
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên
Hắn cũng không đứng dậy ngay mà lẳng lặng chờ ở đó
Hắn ở đó bảy ngày
Con Văn thú, hắn cũng không cho vào túi trữ vật mà thả ra cho nó kiếm ăn
Văn thú vốn là loại yêu thú sinh ra ở Tu Ma hải nên bây giờ giống như quay lại biển rộng, hết sức thoải mái
Sau bảy ngày, thân ảnh con thú kia lại chầm chậm xuất hiện
Lão nhân ngồi ngay ngắn trên lưng nó
Bên người lão có bảy luồng sáng dài giống như giao long đang vờn quanh
Mỗi khi chúng nó giãy giụa chực thoát ra thì lại gặp phải một vầng sáng ngăn cản
Lão nhân liếc mắt nhìn Vương Lâm rồi lại sử dụng phương thức ban đầu từ trong Toái Tinh loạn đi ra
Ngay sau đó, lão đột nhiên mỉm cười, giơ tay phải lên chộp một cái
Nhất thời, một sợi tơ màu vàng bị lão nắm trong tay
Sau đó, lão ném về phía Vương Lâm mà nói:
- Đạo hữu
Hỏa tuyến này cho ngươi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sợi tơ ánh sáng màu vàng giống như tia chớp, bay thẳng về phía Vương Lâm
Khoảng cách Vương Lâm ở rất xa, nhưng thoáng cái nó đã tới trước người
Nét mặt Vương Lâm vẫn thản nhiên, tay phải điểm một cái vào không trung
Ý cảnh Sinh Tử dưới sự biến hóa của Nguyên Thần..
Sinh ý cảnh biến hóa vô biên
Trên thực tế thì sinh cơ chỉ là một loại biến hóa của nó mà thôi
Sau khi tay hắn điểm ra, sợi ánh sáng đang bay tới lập tức dừng lại
Sau đó ngoan ngoãn quấn quanh ngón tay Vương Lâm một vòng
- Từ chối thì bất kính
- Thanh âm khàn khàn của Vương Lâm lại vang lên một cách chậm rãi
Ánh mắt lão nhân lóe lên
Lúc này, lão hoàn toàn xác định tu vi của đối phương chính là Hóa Thần kỳ
Phải biết rằng Cực quang Hỏa tuyến chính là do trời đất sinh ra, chuyên nuốt Nguyên Anh
Trừ khi có thể hình thành Nguyên Thần nếu không vật đó tu sĩ bình thường không thể nắm được
Lão nhân cười hắc hắc, nói:
- Nếu đạo hữu không muốn kết thành một tổ thì tại hạ cáo từ
- Nói xong, hắn vỗ con thú dưới chân một cái
Nhất thời, con thú lại tỏa ra làn mây đỏ, dẫm lên đó mà bay đi
Thoáng cái đã biến mất
Vương Lâm suy nghĩ một chút rồi đứng dậy
Đang nhìn sợi kim tuyến trên tay bất chợt Văn thú từ xa bay về liền đứng cách Vương Lâm mười trượng
Ánh mắt nó nhìn chằm chằm vào sợi kim tuyến có phần sợ hãi nhưng thi thoảng lại lóe lên một chút thèm muốn
Nhìn nó như muốn tiến lên nhưng lại không dám
Vương Lâm thốt lên một tiếng nho nhỏ
Hắn liếc mắt nhìn sợi kim tuyến trên ngón tay
Sau khi trầm ngâm một chút, hắn nhìn Văn thú, nói:
- Vật này có tác dụng đối với ngươi
Ánh mắt con Văn thú như đang đấu tranh một lúc rồi gật gật đầu
Nhưng ngay lập tức, nó lại lộ ra vẻ sợ hãi
Trong lòng Vương Lâm thoáng động, ý cảnh Sinh Tử từ Nguyên Thần tỏa ra, ngưng tụ vào sợi kim tuyến
Nhất thời, từ sợi kim tuyến tỏa ra một làn ánh sáng nhàn nhạt
Dưới tác dụng của ánh sáng màu sắc của kim tuyến nhạt dần, có phần uể oải
Con Văn thú lập tức kêu nhỏ một tiếng
Vương Lâm vung tay lên, Kim tuyến liền bay ra
Văn thú vội vàng bay lên húc vào kim tuyến một cái
Nhất thời, kim tuyến liền chui vào đầu Văn thú
Văn thú rít lên một vài tiếng kêu đau đớn, thân thể nó co quắp nhưng ánh mắt lại có một sự vui mừng lẫn sợ hãi
Vương Lâm nhìn thấy mà có phần kinh ngạc
Hắn quan sát một lúc
Sau khoảng chừng ba nén hương, Văn thú liền thôi không run rẩy nữa
Trên người nó lóe lên một vài tia sáng màu vàng
Thân thể nó vào lúc này phát ra những tiếng răng rắc, tăng thêm một vòng
Kích thước của Văn thú đột biến xấp xỉ ba mươi trượng, giống như một quả núi nhỏ cũng không hề quá đáng
Nhìn cái miệng rộng của nó có cái vòi dài khiến cho người ta cảm thấy ớn lạnh
Trên thực tế, sợi tơ Cực quang chỉ là một loại vật liệu luyện khí mà chỉ có tu sĩ Hóa Thần trở lên mới có thể nắm được nó
Vật ấy chuyên cắn nuốt Nguyên Anh mà tăng trưởng
Về phần yêu thú nhìn thấy nó đều lánh xa
Nhưng do Văn thú đi theo Vương Lâm đã lâu, lại thường xuyên được ăn linh dược nên cấp bậc đã có sự đột phá
Từ hạ phẩm linh cấp đạt tới trung phẩm, tương đương với một tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ đại viên mãn
Vốn nó không thể kết hợp được với kim tuyến nhưng dưới ý cảnh Sinh Tử của Vương Lâm, kim tuyến đã yếu đi rất nhiều
Vì vậy mà sinh cơ giảm xuống khiến cho Văn thú có thể dung hợp
Từ đó mà làm cho thân thể nó biến đổi
Vương Lâm đứng thẳng lên vỗ Văn thú một cái
Con thú hiểu ý liền hóa thành một luồng ánh sáng chui vào trong túi trữ vật
Vương Lâm thoáng động một cái liền bay về phía Toái Tinh loạn
Chẳng mất nhiều thời gian, hắn từ trong Toái Tinh loạn bay ra
Năm đó Kết Đan kỳ Vương Lâm cũng có thể qua lại tự nhiên, chẳng cần nói đến bây giờ
Nhất là khi hắn ngộ được ý cảnh Sinh Tử nên sau khi tiến vào Toái Tinh loạn, Tử ý cảnh liền bao phủ toàn thân khiến cho sinh cơ giảm đi
Vì vậy mà mặc dù có phân thân xuất hiện, nhưng thực lực cũng giảm xuống
Sau khi từ Toái Tinh loạn chui ra cũng không dừng lại liền nhanh chóng lao về phía cửa vào của Cổ Thần chi đạo
Khi hắn tới nơi, đang định tiến vào..
Đột nhiên, Văn thú chui ra khỏi túi trữ vật, nó bay lượn trong không trung mấy vòng, hướng về phía xa mà kêu lên cuống quít
Khi thì ánh mắt nó lại nhìn về phía Vương Lâm mà cầu khẩn
Vương Lâm giật mình
Thần thức của hắn khuếch tán ra xa liền phát hiện giữa không trung có một vết nứt không gian nhỏ bé
Từng sợi kim tuyến đang từ trong vết nứt chui ra tỏa từng làn ánh sáng màu vàng
Nhìn thấy như vậy, Vương Lâm liền hiểu ngay, cười nói:
- Thế nào
Một cái vẫn chưa đủ hay sao
Văn thú vội vàng gật đầu, lộ sự vui vẻ
Nó đưa cái miệng to dũi dũi vào người Vương Lâm
Nếu có người khác nhìn thấy chắc chắn sẽ phải hoảng sợ
Bởi cái miệng lớn như vậy chắc chắn là không lành
Ít người dám để cho nó động vào
Vương Lâm cười cười, liếc nhìn về phía kim tuyến mà nói:
- Không cần phải nóng vội
Đợi ta phong ấn xung quanh không cho người khác tiến vào rồi sẽ lấy cho ngươi
Vừa nói, hai tay Vương Lâm liền biến hóa xuất ra vô số đạo tàn ảnh cấm chế
Những cái cấm chế này bây giờ hoàn toàn khác biệt so với khi tu vi của hắn chỉ ở Nguyên Anh
Trước đó, chỉ có uy lực của cấm chế mà thôi, nhưng bây giờ lại có cả ý cảnh của Vương Lâm khiến cho uy lực tăng gấp bội
Những đạo cấm chế nhanh chóng tản ra bốn phía, từ từ bao vây phương viên mấy trăm dặm, hình thành một cái cấm chế cực lớn
Sau khi làm xong, Vương Lâm liền bay về phía kim tuyến
Lúc này, kim tuyến mới chui ra một nửa, giống như gặp phải sát tinh liền không hề do dự, nhanh chóng lui lại phía sau
Chớp mắt nó đã chui lại hơn nữa
Văn thú ở bên cạnh cuống quít kêu một tiếng, nhưng cũng không dám tiến lên mà chỉ nhìn Vương Lâm
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, giơ tay chộp vào khoảng không, nhất thời bắt được kim tuyến
Hắn quát khẽ một tiếng lôi mạnh một cái
Ngay lập tức, kim tuyền bị hắn lôi ra ngoài, giãy giụa trong tay
Tử ý cảnh lập tức thay đổi khiến cho kim tuyến nhạt dần
Sau đó, Vương Lâm liền ném nó ra ngoài
Văn thú lập tức tiến lên, dung hợp với nó
Lúc này, vết nứt to bằng nắm tay sau khi kim tuyến bị rút ra liền nhanh chóng thu nhỏ rồi biến mất
Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên tia sáng
Hắn lập tức khoanh chân ngồi cuống
Nguyên Thần lập tức xuất thể, với tốc độ cực nhanh chui vào trong vết nứt không gian
Sau khi Nguyên Thần của hắn vừa vào trong vết nứt liền cảm giác trước mặt có một vầng kim quang
Hắn cảm nhận được nơi đây là một cái không gian kỳ dị
Phía xa như có một mặt trời cực lớn đang chiếu sáng
Bốn phía xung quanh nó có vô số kim tuyến đang bay lượng
Vương Lâm không nói hai lời, giơ tay chộp một cái
Nhất thời, hơn chục sợi Kim tuyến bị hắn bắt được
Nguyên Thần sau khi thu lấy liền cầm lấy Kim Tuyến rồi vội vã phản hồi
Trong nháy mắt Nguyên Thần của hắn vừa ra khỏi, vết nứt liền khép lại
Về phần hơn mười sợi kim tuyến bị ý cảnh của Vương Lâm bao phủ chợt ảm đảm
Sau đó, hắn ném tất cả cho Văn thú
Hai mắt Văn thú nhất thời hưng phấn nó nhanh chóng thôn phệ
Nhưng do Kim tuyến có quá nhiều vì vậy mà trong khoảng thời gian ngắn nó tỏ vẻ không thể hấp thu được nữa
Sau khi Vương Lâm hạ một chút Tử ý cảnh vào mỗi sợi kim tuyến để giữ trạng thái suy yếu của chúng liền cười nói:
- Ngươi cứ từ từ ăn đi
Ta đi Cổ Thần chi địa một chuyến
Vừa nói, hắn liền biến mất
Khi xuất hiện đã đứng trước cửa vào Cổ Thần chi địa
Hắn hít một hơi thật sâu, sau đó hai tay bắt quyết, miệng lẩm bẩm vài từ ngữ của Cổ thần
Nhất thời, thân thể của hắn trở nên hư ảo từ từ biến mất
Bên ngoài cửa thứ nhất của Cổ Thần chi địa là một thông đạo không hề có chút ánh sáng
Vương Lâm xuất hiện trên một viên đá lớn đang chầm chậm trôi trong không trung
Quay lại nơi đây, Vương Lâm có một chút cảm khái ở trong lòng
Nhưng hắn cũng biết thời gian gấp gáp nên lập tức khoanh chân ngồi xuống, đánh ra một vài cấm chế để đề phòng
Tay phải hắn vỗ vào túi trữ vật lấy ra một khối Mặc Gian thạch
Hít một hơi thật sâu, hai tay Vương Lâm biến hóa
Từng đạo cấm chế có tính công kích được hắn sử dụng với một tốc độ cực nhanh đánh lên trên viên Mặc Gian thạch
Thời gian trôi đi, cấm chế trên viên Mặc Gian thạch càng lúc càng nhiều
Sau khi làm xong cơ sở tế luyện, Vương Lâm lại xuất ra một vật
Đó là một lá hồn kỳ
Dưới sự điều khiển của hắn, Mặc Gian thạch cùng với lá hồn kỳ dung hợp với nhau một cách hoàn mỹ
Sau đó, quá trình tế luyện bắt đầu
Thời gian chậm rãi trôi qua, Vương Lâm chẳng hề có một chút chần chừ
Sau khi chuẩn bị tất cả mọi thứ hắn liền nhanh chóng tế luyện
Tất cả các cấm chế đồng loạt rơi vào trên Cấm phiên
Không biết mất bao nhiêu thời gian, chín mươi chín cấm chế cũng chỉ còn một cái là có thể thành công
Vào lúc này, Vương Lâm lại có chút do dự
Nếu bản thân không nhầm thì tế luyện ở đây thiên lôi cũng sẽ đánh xuống
Như vậy thì rất khó có thể giữ được cấm phiên
Một khi bị hư hỏng thì từ nay về sau trừ khi có thể kiếm thêm Mặc Gian thạch nếu không chỉ có lấy cái của Lý Mộ Uyển mà dùng
Nếu bây giờ dừng lại tuy uy lực của Cấm phiên không đủ nhưng cũng không bị hỏng
Nếu sử dụng một cách cẩn thận thì cũng có thể chấp nhận được
Suy nghĩ một chút, một tia sáng trong mắt Vương Lâm lại lóe lên
Nếu Cấm phiên không có đủ uy lực sẽ hết sức yếu
Mà khi đó chắc chắn hành trình đi vào tiên giới chi môn không hề có tác dụng
Hắn cắn răng, tay phải đánh nốt một đạo cấm chế cuối cùng vào Cấm phiên
Nhất thời, Cấm phiên chấn động xuất ra từng làn hắc khí
Một cảm giác nguyên sơ lập tức tỏa ra
thần thức Vương Lâm đảo qua, suy đoán uy lực của Cấm phiên chỉ có một thuộc tính
Trong lòng hắn cảm thấy khiếp sợ
Uy lực của nó không ngờ gấp mấy chục lần khi chưa đại thành
Chẳng khác nào tu sĩ Hóa Thần kỳ đi bắt nạt một đứa trẻ
Nhất là sau khi Cấm phiên thành tựu, ngoài chín mươi đạo cấm chế kết hợp làm một
Lấy chín đạo cấm chế còn lại làm chủ có thể thi triển ra một lần cấm linh thuật
Cấm linh thuật trong một phạm vi nhất định không chỉ linh khí trong Thiên Địa mà ngay cả linh lực trong cơ thể tu sĩ cũng bị cấm chế
Kể từ đó, ngoại trừ tu sĩ tu luyện khí tiên giới, tất cả những tu sĩ còn lại trong khoảng thời gian ngắn mất đi linh lực
Hai mắt Vương Lâm chớp chớp, nắm Cấm phiên trong tay
Sự tự tin trong lòng đối với hành trình vào tiên giới tăng lên rất nhiều
Về phần khi Cấm phiên thành công không dẫn động thiên kiếp khiến cho Vương Lâm có chút hưng phấn
Hắn biết bản thân đã thành công
Trong cơ thể Cổ thần tự hình thành một thế giới riêng, hiển nhiên là thiên kiếp không thể cảm nhận được sự tồn tại, lại càng không thể phủ xuống
Hắn hít một hơi thật sâu lại tiếp tục đánh ra một đạo cấm chế
Chỉ có điều, hắn không thể hoàn thành chín trăm chín mươi chín đạo cấm chế
Bởi vì, cấm chế chỉ có tính năng công kích không nhiều lắm
Đó cũng là nguyên nhân hạn chế của Cấm phiên có một thuộc tính
Sau khi đánh ra mười tám đạo cấm chế khác nhau lên Cấm phiên, Vương Lâm thầm than một tiếng
Hắn đã dốc hết sức cũng chỉ có thể làm được đến thế này
Nếu muốn tiếp tục chỉ có thể sau này cứ gặp cấm chế là nghiên cứu cẩn thận, tập hợp sở trường trăm nhà mới có thể tăng thêm được số lượng cấm chế chỉ có khả năng công kích
Vương Lâm đã quyết định sau này phải trao đổi nhiều hơn về cấm chế mới được
Mới chỉ có chín mươi chín đạo cấm chế đã có được uy lực như thế này..
Vương Lâm thầm hỏi nếu có thể đạt được chín trăm chín mươi chín đạo cấm chế thì Cấm phiên sẽ như thế nào
Chỉ sợ cho dù là Anh Biến kỳ cũng có thể chấn nhiếp
Vương Lâm nghĩ tới đây, trong lòng liền cảm thấy hưng phấn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn trầm ngâm một lúc rồi thu hồi lại Cấm phiên
Sau đó hắn lại xuất ra cái cấm phiên bị phá hủy
Do dự một chút hắn liền bỏ qua ý định đánh ra một đạo cấm chế cuối cùng
Sau khi tạo xong Cấm phiên, thân thể Vương Lâm liền lóe lên chầm chậm bay về phía thông đạo chỉ có một bóng đêm
Trong khoảng không gian, Vương Lâm có thể nói là rất quen thuộc
Dù sao thì năm đó hắn cũng cẩn thận từ dưới mà đi lên
Khi đó đã trải qua vô số nguy hiểm
Lúc này đi lại, hắn cũng không dám khinh thường mà cẩn thận trầm xuống
Sở dĩ hắn lựa chọn linh thú ở đây là bởi vì tuy số lượng không nhiều lắm nhưng mỗi một con cũng có thực lực hơn xa đám yêu thú trong Tu Ma hải
Ở chỗ này cho dù là Hoang thú cũng tồn tại vài con có thực lực tương đương với tu sĩ có đại thần thông
Vì vậy mà Vương Lâm không muốn động đến chúng
Mục tiêu của hắn là thượng phẩm linh thú tương đương với Hóa Thần kỳ
Sở dĩ lựa chọn thú ở đây một phần là bởi vì Vương Lâm có một loại pháp bảo
Tên của nó là Hỗn Nguyên khu thú quyển
Không gian bên trong nó có thể điều khiển linh thú cho bản thân sử dụng
Chỉ có điều là tiêu hao rất nhiều linh lực
Cái pháp bảo đó Vương Lâm lấy được vào lần đầu tiên đến Cổ Thần chi địa
Hắn đoạt được từ trong tay mấy vị tu sĩ thượng cổ
Nó đã giúp cho hắn rất nhiều
Sau đó mấy năm, Vương Lâm cũng đã tìm một ít hạ phẩm linh thú để thí nghiệm nên xác định nó có thể dùng
Vì vậy mà bây giờ, hắn mới quyết định bắt một con
Vì để có được khí tiên giới bên trong tiên giới chi môn, Vương Lâm chuẩn bị một cách hết sức kỹ càng
Lần này nếu bắt được một con thượng phẩm linh thú có thực lực tương đương với tu sĩ Hóa Thần kỳ thì ở tiên giới hắn sẽ có thêm nhiều trợ lực.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.