Chương 54: Ta có một ngọn núi!
Lục Đồng Phong nhìn theo ánh mắt Vân Phù Diêu hướng về phía giếng cổ, liền trong nháy mắt đoán được nàng muốn mình xuống giếng giúp nàng vớt đồ vật.
Sau bao ngày quen biết, Lục Đồng Phong đã nhận lời việc này với Vân Phù Diêu chỉ vì ngày hôm trước hỏi mượn nàng Tích Cốc Đan để cứu Nhạc Linh Đang.
Hôm đó, khi hắn đưa Tích Cốc Đan cho Vân Phù Diêu rồi trở về, trời đã tối. Sau đó, lại trải qua biến cố trong tiểu trấn, việc này liền bị trì hoãn.
Giờ phút này, Lục Đồng Phong thầm may mắn trong lòng.
May mắn là sáng sớm hắn đã nhớ tới lời hứa với Vân Phù Diêu mà không tiếp tục đi tiểu vào bên trong, nếu không, đoán chừng phía dưới khẳng định sẽ có mùi hôi thối bốc lên ngút trời.“Phù Diêu tiên tử, ngươi cứ yên tâm, ngươi cho ta mượn Tích Cốc Đan, ta cũng đã hứa sẽ giúp ngươi xuống giếng vớt đồ vật bị rơi xuống đáy giếng của ngươi. Ta, Lục Đồng Phong, tuyệt đối không phải kẻ nuốt lời, ta hiện tại liền vào trong lấy dây thừng.”
Lục Đồng Phong quay người định trở về phòng cầm trang bị, không ngờ lại bị Vân Phù Diêu ngăn lại.“Hôm nay cứ như vậy đi.”“A? Hôm nay cứ như vậy? Ngươi không phải muốn đi sao? Không phải muốn trở về Vân Thiên Tông sao? Hôm nay không vớt ra, về sau ta làm sao trả lại cho ngươi đây?”
Vân Phù Diêu vô tình hay cố ý lướt mắt nhìn xung quanh.
Nàng thản nhiên nói: “Lần sau gặp mặt lại cho ta đi.”“Lần sau?”
Lục Đồng Phong có chút không nghĩ ra.
Hắn cảm thấy hôm nay Vân Phù Diêu rời đi, cả đời bọn hắn cũng sẽ không gặp lại nữa, làm sao có thể còn có lần sau?
Vân Phù Diêu thấy Lục Đồng Phong sững sờ, nàng dùng giọng cực thấp nói: “Không nên tin bất luận kẻ nào, cũng đừng thừa nhận ngươi là hậu duệ Vân Thiên Tông.”
Nói rồi, Vân Phù Diêu liền lấy ra một bao vải, ném cho Lục Đồng Phong.
Chưa kịp đợi Lục Đồng Phong kịp phản ứng, Vân Phù Diêu đã giẫm lên Tiên kiếm bay vút lên trời, hóa thành một đạo bạch quang bay về phía hướng bắc tiểu trấn.
Lục Đồng Phong đứng sững sờ tại chỗ, nhìn đạo lưu quang Vân Phù Diêu đi xa, nội tâm hắn có chút buồn vô cớ.
Thật là một cô nương xinh đẹp a, chính mình cũng từng nghĩ đến việc tương lai sẽ cùng Vân Phù Diêu sinh 13 đứa bé, tên cũng đã lấy xong cả, không ngờ cuối cùng lại chỉ là một trận ảo tưởng không thực tế của riêng hắn.
Tuy nhiên, Lục Đồng Phong cũng không quá thất vọng.
Trên người hắn có rất nhiều khuyết điểm cùng tật xấu, nhưng cũng không phải là không có ưu điểm.
Có sự tự hiểu biết chính là một trong số ít ưu điểm của hắn.
Hắn biết rõ thân phận địa vị mình và Vân Phù Diêu chênh lệch quá lớn.
Vân Phù Diêu là thiên nga, còn hắn là con cóc ghẻ.
Căn bản không phải người cùng một thế giới, trong lòng huyễn tưởng một chút liền được, không cần phải đắm sâu vào cảnh tượng hư ảo này mà lún sâu vào ảo tưởng.
Giờ phút này, Lục Đồng Phong trong lòng có chút kỳ quái.
Vừa rồi câu nói kia của Vân Phù Diêu trước khi đi là có ý gì đây? Tại sao lại dặn dò mình không nên tin bất luận kẻ nào? Vì sao không cần thừa nhận mình là hậu duệ Vân Thiên Tông?“Phong ca, đừng nhìn nữa, Phù Diêu tiên tử đã đi xa rồi.”
Khi Lục Đồng Phong ngẩn người, bên tai hắn vang lên giọng nói của Nhạc Linh Đang.
Thân thể Lục Đồng Phong khẽ lắc lư, lấy lại tinh thần.“Phong ca, trong tay ngươi cầm là cái gì?” Nhạc Linh Đang nhìn về phía bao vải tinh mỹ trong tay Lục Đồng Phong.
Lục Đồng Phong lắc đầu nói: “Không biết nữa, Phù Diêu tiên tử vừa rồi đưa cho ta.”
Bao vải trong tay trĩu nặng.
Lục Đồng Phong hiếu kỳ mở ra.
Trong khoảnh khắc, ánh mắt Lục Đồng Phong và Nhạc Linh Đang đều ngẩn ra.
Trong bao vải lại là năm thỏi vàng nhỏ cùng một ít bạc vụn, còn có một tấm ngân phiếu của Cửu Châu ngân hàng, mệnh giá là một trăm lượng.
Những vật này lần trước hắn đã gặp trong túi trữ vật của Vân Phù Diêu khi nàng ở trong sơn động.
Nhưng Lục Đồng Phong là một người có nguyên tắc, mặc dù lúc đó Vân Phù Diêu lâm vào trạng thái hôn mê, mặc dù Lục Đồng Phong là một kẻ nghèo hèn cần tiền cấp bách, thế nhưng lại không lấy một đồng tiền nào trên người Vân Phù Diêu, chỉ là uống hết một vò rượu ngon của nàng.“Thật nhiều vàng bạc quá!”
Trong lúc Lục Đồng Phong và Nhạc Linh Đang đang ngây người, tiểu hòa thượng Giới Sắc trắng trẻo mập mạp thò đầu tới, lập tức hú lên quái dị.
Có một trăm lượng vàng, tám mươi lượng bạc, còn có một tấm ngân phiếu một trăm lượng.
Số bạc này đủ để đem miếu đổ nát này phá đi xây lại, còn tu thêm hai cái thiên điện.
Nhạc Linh Đang nói: “Phong ca, Phù Diêu tiên tử tại sao lại cho ngươi nhiều bạc như vậy?”
Lục Đồng Phong nói: “Có lẽ nào nàng thích ta?”“Tuyệt không loại khả năng này!” tiểu hòa thượng Giới Sắc và Nhạc Linh Đang trăm miệng một lời, chém đinh chặt sắt nói.
Lục Đồng Phong cười gượng nói: “Vậy chính là bởi vì ta là tiểu sư thúc của nàng, kẻ làm vãn bối này tự nhiên muốn hiếu kính ta!”
Bất luận Vân Phù Diêu tại sao phải cho hắn một số tiền lớn như thế, đối với Lục Đồng Phong mà nói, hắn đều sẽ yên tâm thoải mái nhận lấy.
Chính mình đã cứu được nàng, cái mạng của Vân Phù Diêu còn không chỉ đáng giá chút bạc này.
Lục Đồng Phong đem bao vải cất vào trong ngực, rồi liếc mắt nhìn về hướng tiểu trấn.
Sau đó nói: “Mau vào ăn cơm đi, buổi chiều còn có việc muốn làm đây.”
Ăn cơm xong xuôi đã đến giờ Ngọ, Lục Đồng Phong để Nhạc Linh Đang nghỉ ngơi trong miếu, còn hắn thì dắt tiểu hòa thượng Giới Sắc khiêng xẻng sắt cùng cái cuốc, đi về phía tây rừng trúc, chuẩn bị tìm một chỗ phong thủy tốt để chôn cất Lưu Nãi Nãi và Bàn Thẩm.
Rất nhanh, Lục Đồng Phong đã khoanh xong vị trí ngay bên cạnh mộ phần sư phụ mình.
Hắn gọi tiểu hòa thượng Giới Sắc cùng nhau bắt đầu dọn dẹp tuyết đọng phía trên.
Tiểu hòa thượng Giới Sắc nói: “Thằng điên, chôn ở trên núi này có được không? Núi này có chủ không? Đừng đến lúc đó bị chủ nhân ngọn núi này bới lên.”“Không biết, ngươi không nhìn thấy mộ phần sư phụ ta ngay bên cạnh sao? Cả ngọn núi này đều là của ta.”“Ngươi?”“Đúng vậy a, hơn sáu mươi năm trước khi sư phụ ta vừa tới nơi này, đã mua lại ngọn núi nhỏ này. Thổ Địa Miếu cùng mảnh rừng trúc phía sau đỉnh núi nhỏ này, đều là của ta. Khế đất là do triều đình cấp, trừ phi ta bán đi, nếu không, chỗ này mãi mãi cũng là của ta!”
Lục Đồng Phong vô cùng đắc ý nói.
Hắn vẫn luôn miệng nói, một khi làm nên sự nghiệp, nhất định sẽ trở về trùng tu Thổ Địa Miếu, nguyên nhân chính là khối đỉnh núi diện tích không nhỏ này là của hắn.
Đương nhiên, cho dù đời này hắn ở bên ngoài không làm nên trò trống gì thì cũng đừng lo lắng, có mảnh đất này, hắn mãi mãi cũng có thể trở về làm tiểu ăn mày của hắn.
Tiểu hòa thượng Giới Sắc giơ ngón tay cái lên nói: “Thằng điên, không ngờ ngươi lại có cả một ngọn núi, bội phục, bội phục. Nếu như ta về sau bị Khổ Hải Tự trục xuất sư môn, sẽ phải tìm đến ngươi tá túc rồi!”“Ha ha ha, vậy chúng ta về sau đoán chừng thật sự sẽ thành hàng xóm, chỉ cần ngươi là cái tên hòa thượng phá giới vừa ăn thịt lại uống rượu này, bị Khổ Hải Tự trục xuất sư môn, cũng chỉ là vấn đề về thời gian thôi.”“Ừm, ta cũng cảm thấy như vậy, thật đến một ngày như thế, ta lập tức hoàn tục, chúng ta cùng nhau ở chỗ này xây vài dãy phòng xá, cưới mấy cô nàng dâu, sinh mấy đứa bé, thật tốt đẹp!”“Dừng lại! Dừng lại! Ta nói tiểu hòa thượng, ngươi bây giờ còn chưa bị trục xuất sư môn đâu, đã muốn cưới vợ sinh con rồi? Còn tốt đẹp? Tốt đẹp cái chân con bà ngươi!”
Tiểu hòa thượng nhếch miệng cười nói: “Ta chỉ là nghĩ thôi, chẳng lẽ cái này còn không cho phép sao? Hắc hắc, thằng điên, ngươi giúp Linh Đang như thế, có phải là muốn lấy nàng làm vợ không?”
Lục Đồng Phong ngụy biện nói: “Linh Đang là đệ nhất mỹ nhân Phù Dương Trấn, ai mà không muốn cưới? Bất quá... Ta Lục Đồng Phong chính là chính nhân quân tử, ta giúp Linh Đang nhưng không hề có ý đồ xấu gì, ta và nàng là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, là hảo bằng hữu. Lưu Nãi Nãi và Bàn Thẩm lại thường xuyên tiếp tế ta, bây giờ nhà Linh Đang đột gặp đại nạn, chỉ còn sót lại một mình nàng, ta không giúp nàng thì ai giúp đây?”“Có thật không? Thật sự là như vậy sao?”
Tiểu hòa thượng Giới Sắc vẻ mặt nghiêm trọng đầy nghi hoặc.
Hai người vừa cười đùa vừa trách mắng nhau, bắt đầu đào huyệt mộ.
