Chương 2.
Lưu Ngọc(2) Đặc biệt là sau khi tu hành tương ứng với công pháp có thuộc tính đặc biệt thì pháp lực tu luyện ra càng thêm tinh khiết so với những tu sĩ khác, vì vậy uy lực pháp thuật sẽ lớn hơn gần một nửa so với tu sĩ cùng cấp.
Lưu Ngọc may mắn nắm giữ linh căn, vận may xem như cũng không tốt không xấu, hắn là một tên Mộc Hỏa Thổ tam linh căn "Chân linh căn" tu sĩ, nhưng ở bên trong Nguyên Dương Tông to lớn thì cũng chỉ có thể xem như là tư chất bình thường, linh căn xuất sắc hơn so với hắn chỗ nào cũng có.
Kiếp trước Lưu Ngọc vốn là Thủy Lam Tinh- một người bình thường ba mươi tuổi đi làm cho Quách Gia Minh, bình thường yêu thích các loại bảo vật quý hiếm.
Ngày đó lúc đang thưởng thức một viên ngọc bích lục tổ truyền thì ngọc bội đột nhiên lấp lánh ánh sáng màu xanh lục sau đó dưới một luồng ánh sáng chói mắt thì hắn bất ngờ không kịp đề phòng rồi mất đi ý thức. cơ một vừa viết tiên Tu đọc sách tiểu vào dục Dương ở nơi đồng trách phụ Giới hài, bước với viện giáo kiến sẽ đạo hài mới cùng viện dạy thức chữ là, có Chân cho ít đồng biệt của bản sinh Nguyên tiên biệt. tu bốn thời năm vậy không kỳ Lấy môn, tuổi tới cứ của tam ngoại có mười căn Lưu phổ Dương như của đến Tông Ngọc nhiên đề ba linh tầng gì tên thành mà, thông tư chất tử hai đương Nguyên vấn gian Luyện luyện mười đệ một sáu tuổi trở Khí. này cực hao được lúc pháp cảm đắm theo trong chìm kỳ sáng khoái mát, Mỗi tiêu như một một bớt qua ánh công giảm mẻ thần màu thanh tuyền xanh từng chuyển giác ít như đều hành cảm, sa thần Hoàn pháp có thức cung bên nhận thì đi cảm mẻ mạc Nễ vận trong mát thức, tựa vận tia khoan thể không lại tia công thần lục ở lần tâm giác.
Hoàn lông lặng Lưu trên cảm cung ở ở có mày vị tu được ứng giữa lẳng như hai Nễ mỗi đều treo bích màu tấc chiếu có thể vầng, một Ngọc từ Hoàn quang xanh ba Nễ cung, luyện lục bên điểm trong một sáng lục trăng lần trí màu. đến không biết không huống dù việc quan mật là người bí một mật hắn lộ quan mình hệ, kiếp mật này trước thôi hắn là sẽ kiếp nhất nhất thường có của nói, tu này chỉ luyện hắn hắn cũng cũng của lớn liên bản bí, cho dám thân khác sẽ ngoài tiết có với thân Tình! tư trôi năm trung, gian cũng đã mắt Khí tu là sĩ ở phá xem tu như, môn hai thứ nháy tầng Luyện qua trong đã đợi đến vi ngoại Thời tiểu đột kỳ. ở là chỗ tiếc nhất muộn trực tâm trung, vậy xuống manh không hồn, của không thần bị ở cung, sẽ huyệt Nễ thì tiếp trong này cũng động não nặng Hoàn thương ngã hối Lưu chừng hao nhẹ Ngọc bị vạn, dám tổn tổn thần đã hồn. lịch của điểm với trước với liên lai suy quan bích Đối ngọc đoán đời Ngọc mơ có bích lục quang có lục Lưu hồ là. ứng cũng không Quang bất Nễ lặng hắn bích ở luận bất nào, lục lẳng điểm thế trong thăm đều có dò phản động bên Hoàn như. phương lại thảm cả mạch đạt lại Khí đã dịch vi, đáp Luyện cục đến tạp kỳ sáu vậy mà mười bản tài tầng tầng môn bị những Nguyên hài đời mà thể, tuổi sẽ kết thụ vụ kinh hắn giáng trên như bọn bản hai tiên bọn tuổi vi ba có thì Khí pháp mười truyền tu cho, lúc kiến ba cơ thê đồng trong nếu tông biệt sẽ phục thành Luyện nguyên vào cơ tử họ đạt không, Dương môn viện thì có tu thể đã mà thức dùng trưởng ngoại kỳ người thẳng Đợi, tu thì tiến làm cơ đệ tu trong thể Tông đến vi báo tới.
Nguyên đó sáu Dương vụ mày linh khi phát nhiệm hành đứa sau thì, thế môn Sau lại không bảy được dưỡng Nguyên trẻ tông khoảng vị một một tục đem biệt đưa tuổi Trúc chấp sĩ tu về là Dương cha có bồi không tỉnh Tông đã ăn, của đến viện căn Cơ tại mẹ hiện. xua yếu nhỏ vừng ra, hiện ra nhạt quang một, điểm bích bé tỏa bí cho dù hình nhỏ thước hạt, lục Quang rắn này cứng kích nhưng có mảnh minh quang bầu mặc tia hào từng sáng quang mảnh hắc, ớt vị thần này nhàn tia điểm trí hồn làm lại một ám như dục thần tan màu.
Theo thần thức trải qua quang điểm bích lục, Lưu Ngọc cảm thấy quang điểm bích lục tựa hồ sinh ra một tia liên hệ, một tia liên hệ này như có như không, cực kỳ yếu đuối, không cẩn thận cảm nhận thì đúng là không thể nào phát hiện ra được.
Theo liên hệ sản sinh thì Lưu Ngọc như ngộ ra, lúc nào cũng dùng thần thức bao bọc lấy quang điểm bích lục, tăng mạnh một tia liên hệ thần bí này để có thể sớm mở ra bí ẩn đó một chút.
Trải qua hơn sáu năm, thần thức nhiều lần mài dũa, thì một điểm liên hệ này càng ngày càng chặt chẽ, hắn cảm giác được từ trong bóng tối là ngày hôm nay sẽ phát sinh một ít biến hóa.
Đây là một loại dự cảm mãnh liệt không có chút nguyên do nào mà giống như giác quan thứ sáu thật thật giả giả, có thể gió thu chưa thổi ve sầu đã biết.
Lưu Ngọc mở hai mắt ra, đồng tử dưới lông mi, con ngươi đen kịt thâm thúy.
