Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tiên Phủ Trường Sinh

Chương 23: Thế giới tu chân




Chương 23.

Thế giới tu chân(1) Kim Long kiếm quay đầu, hóa thành một dải lụa màu vàng óng đâm về phía Dư Tiểu Đồng."Roẹt" Lúc này khăn tay màu trắng không thể cản lại nữa, trực tiếp vỡ làm đôi.

Sở dĩ dễ dàng như thế, là bởi vì dựa vào nguyên tắc phá vỡ bề mặt, vốn dĩ loại pháp khí khăn tay này không chuyên về phòng ngự trước các đợt tấn công tập trung vào một điểm.

Kim Long kiếm cũng đâm thủng tường đất và lồng ánh sáng rất dễ dàng, hai tầng phòng ngự này ở trước mặt nó lại yếu ớt giống như tờ giấy vậy, khi Dư Tiểu Đồng còn hiện ra vẻ mặt hoảng sợ thì nó đã không hề lưu tình chém đứt cổ khiến đầu của gã bay ra, tại chỗ đó chỉ còn lại một thi thể không đầu, phun máu tươi ra ngoài. tiến Ngọc mười hửng vu rừng thả Dương mới trời giờ đã của tận, vùng chạy đến vào bấy trong hơn hắn tục Lưu hoang vi lỏng Tông dặm núi khi trong, mới Nguyên sắc hơi sáng phạm lòng liên. đã thanh dần nhàng phía động sát pháp phi, phủ bay Thanh lên nhanh lớn trong, Truyền của cùng nhảy năm Lưu, hành phóng hai cánh Ngọc Quang cuối tay rồi chuyến trước thành vào Hàn tới Mộc nhẹ lái, phong pháp qua kiếm quyết tới lực chóng kiếm bấm hắn hoàn rồi cùng . đã dạy học này viện những Nguyên bản Lưu kiến đã Ngọc căn thuộc Dương thức từng mà lòng biệt. tàn cơ túi thành tro ra tay khiến tay Hỏa đầu trữ Tiểu Dư Cầu biến cầm trong ngón thể hai, và Bắn từ vật Đồng của. đoạt đổ nổi trong động tu đoạt tiên xá đoạt vì nhất người: hành nếu, vi xá ba thể Thứ xá phàm Chân người, nguyên sẽ thân Giới sụp không không ở không chịu tự đoạt được xá lớn việc Có tắc bị Tu. là đường có một thể Đoạt rời như ngắn có có được tại Nguyên thời thành khỏi Khí đoạt thể, của thi Thần Luyện kỳ tuy một xá nhưng con Khi thể, vẫn mắn may có thân công rằng Xá, không sống linh căn triển nếu trong thân Thuật thì, tìm gian tỉ thể tồn cao lệ. lạ trượng tâm thấy tượng gió này mà tĩnh thuộc, lạnh tình mấy cách dần, dần Ngọc trung không đất qua mặt mặt Lưu quen, bình xa lại trở phất mười mấy nhìn cảnh Trên. của khả, công năng phản cao càng khi có phương nữa được phệ Thứ xá có cảnh, giữa giới thì đi hai giới ép, người càng mới công lớn thành đối thấp đè, hai cảnh người giới chênh người chỉ có mới khả lệch, đoạt hơn thành năng cao cảnh. thành bên bóng xanh Cầu bảy, màu xanh có ánh lục ra quả bắn ánh trong như Hỏa chia qua tay hắn đoán, đêm xuống hạt viên từ cùng đẹp xinh vậy trái to sáng năm, Lưu kia khiến có cỡ trứng một giống ngỗng vô mấy màu hóa sớm đom, ngón Ngọc đã cầu sáng, lục xẻ rơi đóm! sự mất Ngọc to xuống khí pháp vài lục Thanh chế trữ bản màu túi, vật Lưu kiếm khống đi mặt vào thu rơi đất. hển thở hổn Lưu, Ngọc Lồng phồng nhẹ dài Liệt phù, thở hơi Điểu Huyền ngực chậm nhõm, thu hơi Diễm hồi phập một rãi. tông khí Quang Hắn kiếm Hàn, pháp ra làm lấy là ra môn xuống phát rồi được đây. trong giới, được thấp xá cao người lần chỉ, sẽ ba cảnh cách có thứ vô một, đi chết tiến một tiên Nguyên của khi hành, một cho đoạt hay đều hành, lần hai cớ Thứ duyên Thần vô tiến dù tu đời. năm dụng mạnh có đã rất, tổn sáu bị hao, Linh nhiều thân thể sử lớn mờ, toàn Trên nữa kiếm, không lỗ hoàn sức quang để nhỏ đấu được đi chiến. một cầu muốn ánh có quay to lục quả Một bỏ thể thân trứng Tiểu sáng trái Dư màu từ Đồng xanh, cỡ vòng ra chạy, tít gà rồi bay. là Kể đầu hắn giết kiếp tiên, lần này trước kiếp lẫn cả người đây. bao dáng bóng bị nhanh màn đã hắn Rất trùm đêm của. kết lòng bắt phó tới cảm chiến Từ vừa động thôi trong đầu thấy chấn là chưa tĩnh chiến sự, đó hãi bình buộc đến Ngọc không lúc rồi cũng lúc, phải sợ trà kẻ sau lại khi với nhưng địch còn đủ Lưu khiến thúc trận gian nhưng đối nửa tuy đấu thời để chén. dám Ngự thi núi Lưu không ở về Trận Phong lâu, một phía dậm cái Ngọc triển, chạy nhẹ nhỏ thuật xuống, rồi vừa ra không gây đấu chân, tĩnh dãy nhàng động pháp.

Xã hội kiếp trước được cai trị bằng pháp luật, một người dân làm công ăn lương nhỏ nhoi như hắn bình thường quá lắm cũng chỉ dừng ở mức đánh mắng kẻ khác.

Còn kiếp này, hắn là một đệ tử bình thường trong Nguyên Dương Tông, phần lớn thời gian trải qua chỉ dành cho việc tu luyện và học tập.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, cả đời này cũng sẽ chỉ là một tu sĩ Luyện Khí kỳ nhỏ nhoi bình thường.

Lưu Ngọc tự nhận mình đã đủ cẩn thận, nhưng không ngờ vẫn bị kẻ khác dòm ngó tới, điều này càng giúp hắn hiểu sâu sắc hơn về bản chất hiểm ác của thế giới tu chân: điều này khiến Lưu Ngọc có cảm giác cần phải nhanh chóng tăng cường sức mạnh cho chính mình, để bản thân không thể bị uy hiếp tới tính mạng!

Ba canh giờ sau, Lưu Ngọc vội vàng chạy về Thanh Mộc phong, thấy trước động phủ có một miếng Truyền âm phù đang lơ lửng, bị chắn lại ở bên ngoài cấm chế, hắn lấy Truyền âm phù xuống, dùng thần thức quét qua, biết được Thượng sư huynh đã gửi Truyền âm phù, ý nói đại khái là ngày mười lăm tháng này muốn hẹn hắn đến Truyền Đạo phong nghe sư thúc Trúc Cơ sơ kỳ giảng đạo.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.