Chương 24.
Thế giới tu chân(2) Thượng sư huynh cũng coi như là một trong những sư huynh đệ tương đối thân thiết với hắn trong đám ngoại môn, tên đầy đủ của Thượng sư huynh là Thượng Xuyên Giang, hai người quen biết nhau từ một nhiệm vụ của môn phái, sau đó thường hẹn nhau đi nghe giảng đạo.
Lưu Ngọc thuận tay lấy ra một miếng Truyền âm phù, môi khẽ cử động nói đồng ý chuyện này, hai tay ném Truyền âm phù hóa thành một vệt sáng bay đến phương xa.
Lưu Ngọc lấy ra lệnh bài mở cấm chế của động phủ, hắn bước vào ngồi ngay ngắn trên ghế cầm bình nước lên, sau đó há miệng uống vài ngụm rồi mới có tâm tư đi kiểm tra "chiến lợi phẩm".
Hắn mở túi trữ vật của gã tu sĩ mặt rỗ ra rồi đổ lên bàn, trên bàn bỗng chốc xuất hiện mấy món vật phẩm. túi cất thấy, vật đan chóng cũng khí pháp thản thanh Nghĩ, món nhanh vào đó dược mấy trữ hơn đây nội sau tâm và cảm hắn đến hắn. thấp suốt sắc điển tả thạch thường màu màu Khối mà so hỏa trung như không hơn miêu thạch của đồng này còn sậm cấp hiện cấp, với tính hơn tịch trong Linh chất, giống trong ra thông, chỉ có nhiều đỏ khá thời thuộc tính, phát lực đậm Linh thuộc Linh nó cao thạch Linh được hỏa. hôi sau Ngọc Lưu mồ càng lưng, toát nhìn hãi lạnh sợ càng. nên vật xã rõ trẻ gì phải trước thế, kiếp đứa trong vạn sự khác trên lâu giới, cũng Ngọc này trải cái từ với khác mươi những vạn ở, ba ràng lăn biết sớm năm không từng trắng lộn hội với đen Lưu Nhưng. léo tạo món xảo có kiểu khá vài lượt nhau cấp sách cổ dày khí, bằng la da một đen là chiếc pháp nhiều tinh khoảng bàn, một dáng tấc thấp Lần hai cuốn khéo chế được khác. có cảm tu trước sĩ gã rỗ nhìn, những vật trên vàng giết phóng phẩm lưng không sự thán kia Lưu là bàn, người khỏi hỏa của Ngọc giàu giắt, mặt đai quả nhiên. nào cầm kia Thứ mò kia cuốn tu là nên trên bí Lưu luyện da, tò cuốn công sách đen thầm hắn đoán nhất không sĩ chính mà Ngọc tay khi có xem là gã bằng lật của rỗ mặt tịch.
Lúc đầu biệt, tiên Dương địch sự Nguyên về một và trắng viện của ma đen thù rõ có truyền ở, thụ Tông số niệm chính khái ràng bắt tu. thần bẫy cũng ma hành biệt hay đoạn giọng "lại tiêu", dùng chí lực nói không ngôn quyết nói đánh thủ các hậu các, điệu gài bối và tang cừu kể mà của cách để lén phân cách đạo tu cách sĩ phân cách tiêu bày tiết kích tu "trình sách" chủ dõi tiền mục tư thủ giải, biết yếu quỷ, về vật thực, Trong theo không, chi như tu cách cách là, sĩ tốt với phục của quả cử, biệt về qua thậm cách ma cách đặc béo một là chỉ tích. liên Hướng trở này gì của, sách dẫn đoạt làm cách "chắc cuốn" rỗ mặt cuốn này thành hẳn ngón là, bảo sĩ nghề có sách tu người rất lớn để tu nào quan Không chắn còn ngờ giết nữa ma gã đến nghi."Sức mạnh lý lý công, giới chân là cảnh là! là đó hiện tịnh trị Dương bình, còn kỳ quần bộ Luyện hai tiến ra một bình lực Khí áo phát đan có nữ để ba phụ mở vài, sau dược thì ngọc khi đan bình là là, pháp dùng thương Tử hậu chiếc Tiếp giúp. bị của biến Thay thịt kẻ máu bằng chúng khống mạnh thành mình dưỡng dinh mệnh yếu thì trở nuốt vì biến, kẻ mạnh chế vận nguồn chi thành, lấy nên của kẻ mình! sống cá Trong cá sót, kẻ bé nuốt giới thế, mạnh sẽ lớn chân tu!"
Lưu vẻ tục Ngọc nghiêm với túc đọc mặt tiếp.
Linh bình thạch hỏa khối Cuối với khối, biệt có thạch mười Linh hơn là khác thường cùng, thuộc tính một có trong là đó. da có đoạn mà và nói ta thể sách bị trong khiến hiểm phòng này cuốn sự được khó đen thâm nham thực, là độc cực thủ đề kỳ người cập Những! tối trắng là bóng đen tối Hắn ta và ngươi "rằng sáng trong sáng, ẩn trong náu ngươi", ánh cũng trong có trong thường, chứa bóng hiểu sâu sắc ta có ánh! viết lược ma Kim tu kỳ Đan lão được này ra yếu một Ma. người khí chết phẩm thảm đã chủ đang pháp đoạt người mà của này tại sĩ hơn giúp đoán được suy pháp, này hiện cho thù có bảo Hắn hắn nhân số khí phân, hạ là như số cũng do giết những chết báo gã đã tu rỗ mặt nửa coi. bằng túc này đọc sách không tiêu da rất mà cuốn những hủy Hắn không nghiêm còn đen. tu Ma Lưu ra giải của có "méo ớn lược được" chữ, mà ba hai không khiến dòng lạnh thích ta, yếu mở mó Ngọc chỉ cảm thứ lớn người thấy thể đen trang. chữ thì máu đầu khá sách yếu bìa lược trang đen bốn, chữ lớn ra tiên không cổ đỏ như có màu có mở này Ma "Trên tu cuốn da".
Cũng may, gã tu sĩ mặt rỗ kia mới chỉ học được chút mặt ngoài, còn lâu mới có thể gọi là thông tỏ tường tận, nếu không chỉ e là Lưu Ngọc lành ít dữ nhiều!
Trước đây, Lưu Ngọc cũng đã nghe, cũng đã nhìn thấy không ít miêu tả về tu sĩ ma đạo ở biệt viện, nhưng đứng trên lập trường mà hiểu thì "ma cao một thước, đạo cao một trượng", trong sách của học đường, đám tu sĩ ma đạo này có thủ đoạn tàn nhẫn, không điều ác nào là không làm, nhưng cuối cùng đều bị giết và không có kết cục tốt đẹp gì.
Nhưng lại không có miêu tả về cách mà các tu sĩ ma đạo hành động ra sao.
Chỉ sau khi đọc gần một nửa Ma tu yếu lược, Lưu Ngọc mới sợ hãi không thôi, cuối cùng hắn cũng nhận ra sự hiểm ác và đáng sợ của thế giới tu chân, lui tới lui đi ở phường thị hai ba năm nay mà bản thân còn có thể sống sót trở về thì chỉ e là mình không đủ "béo"!
Chính xác mà nói thì bản thân Lưu Ngọc còn chưa xứng để khiến kẻ có lòng dạ khó lường muốn ra tay mà thôi.
