Chương 36.
Hội đấu giá ngầm(2) Lưu Ngọc quan sát một lúc, phát hiện có nhiều người đi vào nhưng mãi không ra, đoán chừng bên trong hẳn là có huyền cơ gì đó.
Không chút do dự nào nữa, hắn sải bước đi vào.
Sau khi vào tiệm tạp hóa, Lưu Ngọc nhìn quanh một lượt thì thấy một bà lão đang ngồi trong quầy.
Bà lão này tóc hoa râm, thân hình lọm khọm thế nhưng dựa theo dao động linh lực trên người thì đúng là Luyện Khí hậu kỳ. nhiều chỗ Xem ngồi sảnh Ngọc tương ra, có rất sớm đối đến đại trong còn Lưu. đi xung hiện bốn phía đại phát ra cửa lục hội thì qua, sảnh khác vào tục phòng Sau vẫn xem cánh bước hắn đại sảnh có, tu Ngọc phía còn từ mấy sĩ có khi Lưu này sau, này còn quanh cửa ra có mấy giá đấu cánh ra mấy tới cửa." lão quay nhìn Biểu rõ giọng sang khàn thể mặt, cảm Ngọc trên dùng khàn nói không bà ta với Lưu bà."trấn tháp Bảo Yêu Hà?" trả ngữ ngừng không cũng không động giọng thầm lòng, chậm nhưng tĩnh điệu lời dao không, bình Lưu Trong Ngọc mà mật oán." lạnh và của ra cử ngữ dài Lưu lên Ngọc, dòng lùng không của, nói chút tiến Đan báo bình tiến Thanh mật Đường tĩnh Giọng. chần Không bước Ngọc, Lưu chờ nữa vào sải đi. ngươi răng, vàng đục mấy giá trong Nghe cười nở lại nháy chiếc, nụ Ngọc vậy một bà lão vẩn mắt khè đánh khó Lưu lộ coi ra con dùng lớn. cửa con cùng cửa có nhìn y bên đứng cũng gác, cánh cuối đường đến một canh gã hai, lối đi thấy phút dọc một cuối, hắc Đi này theo Ngọc đi Lưu nhân hai cái này khoảng. thì lạnh nói vào người, thấy Ngọc một thái Lưu tiếng lên độ, đi chút nhìn Đợi có nhạt. đi hàng tĩnh ghế tìm xuống một sau tới, ý cái Lưu bình tùy Ngọc ngồi ghế. dáng với nghênh cũng đi khiếp duy cảnh ngang bằng hắn đó, Ngọc phía lão đối không thang sau sợ ra về chút, Lưu mắt lộ giác lạ vẻ trì cầu bà ánh nhưng lạnh nào nhạt nhìn địa lẫm phương."được cuối, tổ đấu, nhân vào đến mời nơi đến đường ngầm chức đi hội dọc giá sẽ Khách. hướng Cầu xuống cách đèn, dưới chục vài lờ ngọn lại trượng có đặt, thang một mờ sáng ánh chút. cơ lộ mở với ra ánh đến, kích cầu nào Không trượng dẫn cái lờ mờ mặt cửa nửa động, ra đâu không biết quan mà biết đất đèn để rộng một thang dãy hoạt một trên."Mật ngữ! như như chiến Lưu tu loại thuê kiếp đã lính sĩ người tức lạnh thấu khí có áo rất từng, nhiều của Trên tông Ngọc khác xương giống trước đen nhiều đấu, ở một tên ở rất khác môn làm các đánh." mật tay một xuống khàn thò một lão Bà sau, khàn cái đối giọng dưới ấn ngữ quầy đó bằng."nhục nặng tháng khinh mây đến, bạc năm vinh Gió cười đầu gánh ! người xác bên Sau lại không rồi nhận khi thì đứng áo sai đã phòng ra không nữa mở cửa mật gì đen ngữ làm ở một."Thiên cái Vương Hổ Địa." tên thủ Thanh theo trước mắt Hai cái Linh đen ở chằm, nhìn áo khí vác đao một nhích pháp lưng cửa sau, vệ nhúc không chằm. sảnh đều thứ, một của đều đại những có sổ thứ dưới có sảnh, căn thấy Tầng mọi mỗi mở cửa phòng thể việc nhỏ riêng phòng hai trông đại ba. ghế trượng cách trên tự liền một đỏ ghế, lớn tấm dính cũng sảnh một trình sắp hành chiếc, một lang những thảm nhau trải đó không từng, nào được Phía bày khoảng là cửa sảnh màu, rộng nhau vào trưng ghế được mỗi giữa một chiếc đều như dãy giống trong đại đại được sau là xếp theo. sảnh cao nhạt tỏa năm Tận nhàn ra là một sáng lồng cùng sảnh treo, phía làm tường đại trượng sáng đài sáu của được bên, khoảng đèn vách ánh đại bốn cả xung trong đều bừng quanh. chức này tu ngay chút xem đơn, lực lòng nào ra người lên cũng không Luyện Ngọc giá kỳ hội tổ, Lưu một gác Khí cổng đấu run cả khẽ thế có Trong giản hậu vi. che nhưng có mặt tây sảnh phận ngồi thần mắt nhau đi để ở dưỡng Lúc, tới nhiên mới ai hoặc khuôn lẳng không đang nhắm, nhìn ghế với ngồi mà người khác thân nhiều không sĩ của trên, đại của mình đang rất lặng vài một đông, chỉ tất cho tu trò có người là này mình biết chuyện muốn.
Bên phải hắn là một nữ tử đeo mặt nạ con thỏ, trên người nữ tử này mặc một chiếc váy dài thanh lịch màu hồng phấn, tóc đen dài rũ xuống hai bên vai, tóc mái cắt ngang trán gọn gàng.
Tay nữ tử váy đỏ nắm lấy góc áo, tò mò hết nhìn đông tới nhìn tây, thấy bên cạnh có người lạ ngồi xuống nên hơi mất tự nhiên, giống như có chút sợ hãi.
Lưu Ngọc ngồi ngay ngắn ở trên ghế, để ý thấy tình huống của nàng nhưng mà cũng không quay đầu lại trò chuyện mà chỉ giữ im lặng đánh giá hoàn cảnh của nơi này.
Hắn phát hiện ngồi trong đại sảnh đều là tu sĩ Luyện Khí kỳ, Luyện Khí trung kỳ như hắn lại tương đối ít, đại đa số đều là tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ, hắn to gan suy đoán hẳn là tu sĩ Trúc Cơ kỳ đang ngồi ở trong phòng trên lầu.
Sau khi cảm thấy đã quan sát đủ rồi thì Lưu Ngọc nhắm hai mắt lại, lẳng lặng điều tức.
